Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Chương 6: Khoác sắc đỏ là ngôi sao trắng, khoác sắc đen là ngôi sao xanh - Phần 6
Hình như đâu đó có tiếng thét vọng lại, nhưng nhìn chung tình hình chiến sự vẫn vô cùng thuận lợi. Nếu bỏ qua vấn đề là chiến lợi phẩm (Lapis) rơi vãi đầy đất đang gây cản trở đến mức khó chịu, thì có thể nói hiện tại là hoàn hảo.
Các thành viên, bao gồm cả tổ đội đang đối đầu với con hổ trùm, đều duy trì HP cực kỳ ổn định. Tất nhiên, một phần là nhờ tôi liên tục hỗ trợ, nhưng quan trọng hơn là tinh thần chiến đấu hăng hái của mọi người.
Động lực chính là yếu tố quyết định hiệu suất của người chơi... một vị trợ lý đại diện nào đó đã từng nói thế nhỉ. Tôi hoàn toàn đồng ý.
――――Tuy nhiên,
"......Chỉ có vậy thôi sao?"
Tôi dừng bước, buột miệng thốt ra những lời đầy thất vọng.
Tình hình chiến sự tổng thể cực kỳ khả quan. Ổn định đến mức tôi có thể đứng đây thong thả lẩm bẩm một mình―― ý tôi là,
"Nhạt nhẽo quá nhỉ. Dù rằng với chúng ta thế này cũng đã là mệt bở hơi tai rồi..."
Người bắt lấy lời thì thầm của tôi ở gần đó là Rizenon, một người thuần hóa lợn rừng kiêm người sử dụng búa lớn. Trong khu vực an toàn tạm thời mà tôi vừa mở ra bằng cách vung kiếm, anh ta đang dùng món vũ khí nặng nề cắm xuống đất làm gậy chống, tận hưởng giây phút nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Tôi hoàn toàn đồng ý với lời nhận xét đó.
Dù rằng cơ thể chuyển sinh đã bị tiêu hao MP và mất khả năng điều khiển cánh tay phải, nhưng vì tỉ lệ giữa tài nguyên bỏ ra và kết quả thu được rất thỏa đáng, nên tôi không cảm thấy quá kiệt sức.
Dù sao thì tôi cũng không giỏi dùng hai kiếm. Việc một cánh tay không cử động được cũng chẳng phải là hạn chế gì to tát.
Nói đi cũng phải nói lại, dù đã trả giá nhưng những đòn đáp trả sau đó lại quá yếu ớt. Ngay cả "kẻ cầm đầu" mà tôi tưởng là đang dùng chiến thuật... thực chất đến giờ cũng chỉ là tung quân vào trận một cách rời rạc. Thậm chí còn chẳng khiến tôi phải xoay xở vất vả như sáng nay.
――――Có lẽ mình đã đánh giá quá cao chúng rồi, tôi thoáng nghĩ.
Nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa nảy ra, tôi nhận ra nụ cười đang hiện trên mặt mình mà không hề hay biết, rồi chuyển thành một cái cười khổ pha lẫn đủ loại cảm xúc.
À, mình thực sự tin tưởng trò chơi này (Arcadia) từ tận đáy lòng.
Cũng như bao trò chơi khác, đôi khi tôi vẫn thấy bất mãn. Nhưng không giống những trò chơi tầm thường khác, thế giới này―― tuyệt đối không bao giờ cho phép sự nhàm chán tồn tại.
Từ xa, tiếng "móng guốc" vang lên đầy kiêu hãnh.
"......Được rồi, thế nên nó đến rồi đấy."
"............Cái gì cơ?"
"Một thứ gì đó."
Tôi để lại nụ cười cho Rizenon, người đang thể hiện rõ vẻ "có dự cảm chẳng lành" trên gương mặt, rồi xoay người chạy thẳng lên tháp canh sừng sững giữa chiến trường.
Lên đến đỉnh, tôi xoay người nhìn quanh ba trăm sáu mươi độ.
Đội đối đầu với trùm vẫn đang duy trì lối đánh chắc chắn, dù gặp khó khăn trước con hổ lớn điều khiển kết giới bí ẩn nhưng không hề có dấu hiệu nguy hiểm. Các tổ đội khác đang bận rộn đối phó với bầy đàn cũng có vẻ dư dả nhờ công tôi đã tích cực tỉa bớt quân địch.
Nói cách khác, tôi đang rảnh tay đúng lúc. Không biết đó là ngẫu nhiên hay do ý đồ của kẻ nào đó――
"Đến rồi đấy, loại mới."
Như thể muốn nói "Xem ngươi làm gì được nào", một bóng sao mới xuất hiện, xé toạc màn đêm của khu rừng và lao thẳng vào chiến trường.
Cơ thể không đến mức khổng lồ... nhưng đó là khi so với "lợn rừng", "rắn" hay "rồng", còn với người chơi thì nó đã đủ to lớn.
Thành viên thứ mười trong loạt 12 con giáp. Xuất hiện với âm thanh nhẹ nhàng như thể không hề chạy trên nền đất mềm, con "Ngọ" (Ngựa) phi nước đại, rải bụi sao từ chiếc bờm đang bay phấp phới.
Tám cái chân của nó hướng thẳng về trung tâm căn cứ. Mục đích và năng lực hoàn toàn không rõ―― nếu vậy, lựa chọn duy nhất của tôi là biết gì chém nấy.
"Cấm đi tiếp, nhé...!"
Độ trễ từ lúc lao vào đến khi tiếp cận chỉ là nửa giây. Nhát chém từ thanh kiếm xanh mà tôi vung ra không chút do dự đã nhắm thẳng vào cổ con "Ngựa"
"――――――Hả, cái gì?"
Đã chém trúng, nhưng lại... xuyên qua.
Không có cảm giác chạm, không có hiệu ứng sát thương. Không hề bận tâm đến nhát chém đã xuyên thấu, nó không thèm liếc nhìn tôi, kẻ đang thốt lên tiếng kêu ngớ ngẩn, mà lao thẳng,
"Này chờ đã, thế thì tệ quá――... đồ khốn!"
Nó không hề có ý định dừng chân trước trung tâm căn cứ, nơi có những người không tham chiến.
Hủy bỏ 《Thủy thuộc tính phụ gia (Enchant)》. Tôi nghi ngờ nó có khả năng "Vô hiệu hóa ma thuật" nên đuổi theo và vung kiếm lần nữa, nhưng cũng như lần đầu, mục tiêu vẫn xuyên qua nhát chém.
Không, chờ đã, bình tĩnh nào, ma thuật phụ gia vốn dĩ là cả vật lý lẫn ma thuật―― tệ hơn rồi, ý là nó vô hiệu hóa hoàn toàn cả vật lý lẫn ma thuật sao? Đùa à, vừa khen Arcadia xong là dính ngay cái này...!
"Chết tiệt...!――――Sapphire!!"
Thanh kiếm xanh, đoản đao thỏ, tinh kiếm, cộng thêm cả găng tay. Mọi chiêu thức tôi tung ra khi chạy song song đều bị xuyên thấu, tôi vội vã gọi ra phương án cuối cùng đang lóe lên trong đầu.
Ngay lập tức, trên mái nhà gỗ nơi con "Ngựa" đang lao tới và tôi đang đuổi theo, một bầu trời sao khổng lồ dang rộng đôi cánh. Lại có tiếng thét đâu đó vang lên, nhưng tình thế khẩn cấp rồi, thông cảm nhé đối tác!
Tốc độ của con "Rồng" bay đến theo tiếng gọi, dù đã bị suy yếu, vẫn ngang ngửa hoặc hơn một chiến binh nhẹ thông thường. Tốc độ chạy thuần túy thì con "Ngựa" có vẻ nhỉnh hơn một chút, nhưng với cơ thể khổng lồ đó, nó dư sức để "chặn đường" đối thủ đang lao tới.
Khoảnh khắc tiếp theo, kẻ mới đến vẫn không dừng bước va chạm với đầy tớ trung thành của tôi――
"......Phù, làm tốt lắm, Saffy."
Tôi dành lời khen cho 【Tinh linh】 của mình, kẻ đã dùng chính cơ thể đó đập con chiến mã vốn dĩ không biết khái niệm "rẽ hướng" xuống đất.
――――Không, nguy hiểm chết đi được!!
Không rõ nó định làm gì, nhưng việc xuyên qua phòng tuyến mà không thể bị can thiệp rồi lao thẳng vào điểm yếu là điều tối kỵ trong thủ thành... nhỉ...?
Chưa kịp trấn tĩnh sau cú sốc về năng lực bất ngờ, tôi đã phải xoay chuyển tư duy để tìm câu trả lời cho "biến cố" tiếp theo đang ập đến.
Trong vài phần mười giây, hai lựa chọn hiện ra―― nên tiêu diệt tại chỗ, hay xua đuổi nó đi... Tuy nhiên, sự kiện này dường như không định cho tôi thời gian suy nghĩ.
Còn nhanh hơn cả lúc tôi ra lệnh, nhanh hơn cả lúc Sapphire tự hành động.
"A, tiêu rồi..."
Bầu trời sao rỉ ra từ con "Ngựa" tám chân nhanh chóng lan rộng dưới chân chúng tôi, bao phủ lấy một nửa chiến trường―― ngay trong lòng của cuộc đột kích đang chống lại sự tấn công từ vòng ngoài.
Vô số bụi sao lấp lánh cựa quậy, hóa thành hình dạng thú dữ và tràn ra ngoài.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...