Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Vẫn còn xa vời

Tùy cơ ứng biến thì tốt thật đấy, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cả ta và Sora đều không phải là những kẻ đang tràn trề năng lượng hay hứng khởi đến mức có thể lập tức lao vào một chuyến hành trình dài hơi.

Dù tốt hay xấu, dư âm của sự mệt mỏi và cảm giác thỏa mãn sau những trận chiến vừa qua vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Có lẽ trong một thời gian nữa, các hoạt động của chúng ta tại thế giới ảo này vẫn sẽ diễn ra một cách chậm rãi mà thôi.

Chính vì thế, khi đang cùng nhau khoác lên mình chiếc áo choàng tàng hình, vừa đi dạo như những kẻ khả nghi vừa bàn bạc xem nên đi đâu, thì Sora bất ngờ đưa ra một đề nghị, hay đúng hơn là một nguyện vọng, khiến ta gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Đó là muốn ta giúp cô bé luyện tập điều khiển avatar.

Có lẽ vì liên tiếp chứng kiến ta phô diễn toàn bộ sức mạnh trong trận chiến với "Vua Kiếm Thần Nêm" rồi đến "Tsar-Kuarv Tòa Bạch Ốc", nên cô bé cũng muốn mài giũa độ chính xác trong việc điều khiển cơ thể mình.

Việc cô bé nhìn vào một kẻ đang dần trở nên kỳ quặc theo nhiều nghĩa mà không có giới hạn như ta để học hỏi... nghe thì có chút gì đó sai sai, nhưng có tinh thần cầu tiến vẫn là điều tốt.

Dẫu sao thì Sora cũng có khả năng điều khiển cơ thể và tư duy rất đáng nể, dù thiên về mặt sau hơn, nhưng nếu bản thân cô bé đã muốn vươn xa hơn nữa thì ta chẳng có lý do gì để từ chối.

...Và thế là.

"---Xong, bắt được rồi nhé."

"Á...!"

Ngay khi liên lạc được với phía bên kia, ta đã đưa cô bé đến lâu đài của sư phụ mình.

Ban đầu ta cũng thoáng phân vân rằng vì Sora nhờ mình nên bản thân phải là người giúp đỡ mới đúng chứ? Nhưng... đã là "người thầy tuyệt vời nhất" đang rảnh rỗi, thì việc nhờ cậy bà ấy vẫn là lựa chọn tốt nhất và có lợi nhất.

Sora vốn là fan cứng của "Kiếm Thánh" mà. Cô bé đang bị "trò chơi đuổi bắt" của bà ấy vần cho tơi tả không chút nương tay, nhưng cái vẻ mặt chẳng thể giấu nổi sự thích thú kia đã bán đứng cô bé rồi.

Cứ tận hưởng cho thỏa thích đi. Ta thì sẽ đứng bên cạnh lặng lẽ vung kiếm--- đang nghĩ vậy thì có vẻ như bên đó đã đến giờ nghỉ giải lao.

Tính từ lúc bắt đầu chắc cũng được khoảng năm mươi hiệp rồi. Sau khi quan sát Sora đang nằm gục bên thành võ đài đặc biệt, sư phụ bước về phía này.

"Bạn đồng hành của ta thế nào rồi ạ?"

"Tiềm năng là vô hạn, có lẽ là vậy."

Câu trả lời cùng nụ cười dịu dàng đó thực sự rất xứng đáng với cô bé. Bởi với cái trình độ đó mà vẫn còn đang trong quá trình phát triển, thì đúng là không thể đong đếm được.

"Còn Haru thì sao, tình hình thế nào rồi?"

"Cũng tạm ổn ạ."

"Thành thật đi."

"À... vậy thì, đang tệ lắm ạ."

Tất nhiên là trừ trường hợp quay lại hình dáng ban đầu — đơn giản là ta vẫn chưa quen với cơ thể sau khi chuyển sinh.

Chiều cao, cân nặng, trọng tâm, thậm chí cả khung xương cũng hoàn toàn khác biệt.

Có lẽ nhờ hệ thống hỗ trợ nên khi cử động bình thường thì không vấn đề gì, nhưng những cảm giác gượng gạo nhỏ nhặt xuất hiện ở vài chỗ khiến ta không thể gạt bỏ khả năng xảy ra lỗi chí mạng trong những thao tác cơ thể tinh vi khi chiến đấu.

Vì vậy, ta mới đang vung kiếm trong hình hài nữ giới này để điều chỉnh lại cảm giác.

"............Phù."

Và sư phụ nhìn ta, khẽ bật cười đầy điềm tĩnh.

Vâng, ta biết chứ. Hình ảnh một cô gái với vẻ mặt nghiêm nghị đang vung kiếm trong bộ trang phục cực kỳ nữ tính, cộng thêm việc bên trong là ta, tạo nên một sự hài hước đến khó tả.

...Không biết là bà ấy đọc được suy nghĩ của ta, hay đọc được rồi thì diễn giải thế nào.

"Ta không có ý trêu chọc đâu. Chỉ là cảm thấy ấn tượng với sự trưởng thành của con thôi."

"Trưởng thành... ạ? Lúc này con còn thấy mình như đang thoái hóa ấy chứ..."

"Không có chuyện đó đâu."

Không hề khiêm tốn hay hạ thấp bản thân, ta chỉ bày tỏ sự nghi ngờ chân thành nhưng lập tức bị bà ấy bác bỏ. Sau đó, hiểu ý bà ấy đưa tay ra, ta trao lại thanh "Samidori-zuki" —

"....................................Hà."

Lùi lại hai ba bước, sư phụ vung kiếm với sự tự nhiên như thể đang bước đi, khiến ta bị thu hút ngay lập tức. Một đường kiếm mềm mại như làn gió thoảng, đến mức gọi là vũ điệu kiếm cũng còn là khiêm tốn.

Đó là hình thức Nhất Đao Kết Thức mà bà ấy đã truyền dạy cho ta, cách để hòa làm một với thanh kiếm.

"---Đây là kiếm của ta. Nhưng kiếm của Haru đang dần thay đổi."

"............Con tự nhận thức được điều đó."

Thế nhưng, điểm khởi đầu được gieo vào lòng ta đang dần... qua mỗi trận chiến, từng chút từng chút một, hình dáng ấy bắt đầu biến chất.

Về phía mình, ta từng cảm thấy đó là sự "chệch hướng" và lo lắng —

"Đó chính là 'sự trưởng thành'. Là bằng chứng cho thấy con đang bắt đầu thăng hoa thanh kiếm của ta thành thanh kiếm của riêng con."

".............."

Dù không cực đoan như tên samurai cuồng kiếm nào đó, nhưng đâu đó trong thâm tâm, ta vẫn luôn coi "Nhất Đao Kết Thức" của bà ấy là điều gì đó thiêng liêng.

Vì vậy, khi thấy những gì bà ấy dạy bị biến chất trong mình, ta không thể không cảm thấy đó là sự "xuống cấp" chứ không phải là sự trưởng thành hay rèn giũa. Tất nhiên, ta không thể nói ra điều đó.

"---Haru."

Không thể nói ra, thế nhưng.

Chuyện về kiếm... những băn khoăn về thanh kiếm, làm sao có thể giấu được người này.

"Đừng do dự mà hãy tiến lên. Ta muốn nhìn thấy thanh kiếm ở nơi con đang hướng tới."

"............Con đã rõ."

Ta nhận lại thanh "Samidori-zuki", cúi đầu và được bà ấy dịu dàng xoa tóc. Xin hãy tha cho con, chắc chắn bạn đồng hành của con đang nhìn thấy cảnh này rồi.

"Phù... vậy thì."

Mỉm cười tinh nghịch, bà ấy lướt qua ta và bước về phía võ đài nơi Sora đang đứng. Theo ánh mắt thúc giục từ phía sau lưng bà ấy, ta bước theo —

"Đã lâu không gặp, hay là chúng ta cùng đấu một trận nghiêm túc nhé?"

"Dạ?"

"Đổi gió một chút, hai người đấu với ta, hai chọi một cũng thú vị đấy chứ."

"Dạ..."

Lời đề nghị bất ngờ đầy tinh quái được thốt ra bằng chất giọng dịu dàng đến cực điểm.

Sau đó, ta và Sora, người vừa hồi phục sau khi gục ngã, đã cùng nhau thách đấu với "Kiếm Thánh" — kết quả ra sao thì chắc không cần phải nói nữa.

Bóng lưng nhỏ bé mà vĩ đại của người thầy ấy, dường như vẫn còn ở rất xa phía trước.

Truyện liên quan

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 4 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

4 113
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 4 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 467
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 5 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 195
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 5 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

93 324
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 5 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

506