Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Trời xuân

—Ừm, đại khái là như thế đấy.

Tôi lược bớt những chi tiết không cần thiết và kể xong câu chuyện đại khái, nhưng Sora vẫn tựa người vào ngực tôi, không hề cử động hay cất lấy một lời.

Cũng phải thôi, như tôi đã nói trước, đây chẳng phải 'câu chuyện vui vẻ' gì. Em ấy khó xử không biết phản ứng thế nào cũng là điều đương nhiên.

Vốn dĩ tôi kể chỉ vì cần thiết, chứ chuyện quá khứ ra sao chẳng quan trọng. Điều quan trọng là từ đó, tại sao lại hình thành nên tôi của hiện tại.

"Anh dùng từ mạnh mẽ như 'căm ghét', nhưng chung quy chỉ là anh sợ hãi, anh đang chùn bước mà thôi. Trước 'tình yêu'—thứ đã làm phát điên anh trai anh, kẻ từng là 'hoàn hảo' mà ai ai cũng công nhận."

Dù chẳng giống chút nào, tôi vẫn là em trai của gã.

Nỗi sợ và sự ngờ vực bị gieo sâu vào thời kỳ nhạy cảm cấp hai, theo năm tháng chẳng những không phai nhạt mà còn hằn sâu hơn... kết quả là tạo ra một thanh thiếu niên bất ổn, luôn mồm bảo 'yêu đương xin kiếu' như thế này đây.

Dù thế nào, hình ảnh đó cũng không chịu biến mất.

Khuôn mặt của người anh trai mà tôi từng rất yêu quý, bỗng chốc lại trông như một kẻ xa lạ.

"Thật ra đến tuổi này rồi, anh cũng chẳng nghiêm túc nghĩ rằng 'có khi bản thân mình cũng sẽ phát điên'... đâu. Anh hiểu rất rõ, anh và gã đó khác nhau."

Dù vậy, nỗi bất an vẫn không tan biến.

Mối quan hệ huyết thống, sợi dây anh em không bao giờ đứt đoạn ngay cả khi gã đã biến mất, vẫn ôm lấy một giả định 'ngộ nhỡ mình cũng như thế' mà bám rễ sâu trong lồng ngực tôi.

"Việc anh luôn tự đánh giá thấp bản thân cũng từ đó mà ra. Bị so sánh đến phát chán, người anh trai từng được ca ngợi là phiên bản vượt trội hoàn toàn lại phát điên và phá hỏng tất cả. Rồi đáng lẽ đừng nghĩ thế, anh lại cứ đinh ninh rằng mình chỉ là bản lỗi của người anh ấy—"

Bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo tôi như trách móc... hay như đang chịu đựng nỗi đau thay cho một ai đó, truyền đến từng đợt lực siết.

Thay vì nói lời cảm ơn, tôi dịu dàng xoa đầu cô bé với mái tóc đen tuyền khẽ đung đưa.

"Kẻ chiều chuộng anh nhất là gã, nhưng bố mẹ cũng đã bảo bọc anh rất kỹ. Họ bảo anh hãy cứ ngẩng cao đầu là chính mình... Và rồi, được bao bọc quá mức để rồi lớn lên một cách ngây thơ, lại đúng vào lúc bước vào giai đoạn nhạy cảm nhất."

Thế nên mới thành ra rắc rối to tát đến nhường này.

Chẳng cần thiết phải làm vậy, nhưng tôi cứ liên tục tự ti một cách vô nghĩa. Rốt cuộc, tạo ra một thằng ngốc đến cả ngoại hình của chính mình cũng không thể nhìn nhận khách quan nổi.

Chỉ mỗi khuôn mặt là có chút tương đồng—điều đó lại càng châm ngòi cho lời nguyền mang danh 'em trai' của gã. Có một thời gian, tôi còn ghét cả việc nhìn vào gương nữa kia.

Thôi nào, chắc chỉ đến thế thôi nhỉ?

Kể ra rồi thì thấy hụt hẫng thật, hóa ra chỉ là 'cái thứ gì đó' mà mươi phút là đã kể xong xuôi. Xem ra cũng chẳng có gì ghê gớm.

Vậy thì, từ bây giờ hãy nói chuyện hướng về phía trước đi.

"Nói thẳng ra thì bây giờ, anh chẳng còn cảm xúc gì với gã đó nữa."

Đến mức nếu không phải hồi tưởng để kể cho ai nghe, mặt gã còn chẳng hiện lên trong đầu tôi.

"Hai năm sau khi gã biến mất, có một 'tin báo' gửi về, nghe xong là anh lập tức thấy chẳng còn bận tâm nữa. Chính anh cũng không rõ, nhưng đột nhiên lại nghĩ 'À, mặc kệ đi'."

Chẳng phải vì gã đã biến mất theo đúng nghĩa đen, hay cảm thấy mối liên kết đã đứt đoạn gì đâu. Vốn dĩ, tôi còn nghi ngờ liệu Kasuga Kanau kia có thực sự đã chết hay không.

Gã có phải loại người rời khỏi nhà vỏn vẹn hai năm rồi chết rũ ngoài đường xó chợ đâu chứ? Nói rằng gã giả chết bằng cách nào đó, rồi bị cuốn vào một trường thiên kịch bản phi thực tế... khéo còn có sức thuyết phục hơn.

Cả phụ thân lẫn mẫu thân, đối với cái chết của đứa con trai mất tích, chỉ vài năm mà đã vượt qua quá mức nhẹ nhõm. Có khi, theo thường lệ, lại có chuyện gì đó giấu không cho tôi biết cũng nên—

Ừ thì, trong đầu tôi cũng chỉ vẩn vơ nghĩ mấy chuyện xàm xí đó cho vui,

"Anh cũng đã rũ bỏ được rồi, hay nói đúng hơn là quên mất rồi. Từ lâu lắm rồi kia."

Và món quà để lại kia cũng đang dần dần được giải quyết. Vốn dĩ, tôi tìm đến Arcadia cũng là vì mục đích đó.

"Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, chắc anh bị cuốn hút bởi việc 'có thể trở thành một bản thân khác' rất rõ ràng này. Chẳng màng đến hiện thực, chuyển sinh vào một cơ thể dữ liệu—thế mà lại dính ngay cú phán định VRE, khiến khuôn mặt anh muốn thay đổi nhất lại giữ nguyên, đó là điều ngoài dự tính thứ nhất."

Hồi ấy, do cảm giác giải thoát sau khi rốt cuộc cũng vượt qua con đường tu la vừa học vừa làm, tôi chỉ tặc lưỡi bỏ qua coi như thôi đành chịu... nhưng nói cách khác, vào thời điểm đó, tâm trí tôi đã hồi phục đến mức có thể chấp nhận 'đành chịu' rồi.

"Và rồi, ngay ngày đầu ra mắt thế giới ảo. Bị một cô bé dễ thương đến ngỡ ngàng cụng trán bắn thẳng vào cằm ngay khoảnh khắc chạm mặt, đó là điều ngoài dự tính thứ hai."

"..............................Em cũng thấy đau mà."

"Cái đó thì huề nhau nhé."

Đã qua chừng mươi phút rồi nhỉ. Vui vì nghe thấy giọng nói dẫu khẽ khàng của em, nụ cười nhẹ nhõm không tự chủ được mà hé nở trên môi tôi.

"Rồi thì, một cô gái cuốn hút đáng lẽ là thứ anh phải né tránh nhất trên đời... nhưng chẳng hiểu sao. Anh hoànnnnnnnnnnn toàn không có chút kháng cự nào."

Trái lại, lúc ấy anh chẳng mảy may nghĩ ngợi điều gì phức tạp. Chỉ đơn thuần bị hút hồn bởi cô thiếu nữ bất ngờ xuất hiện, và tự nhiên dấy lên niềm phấn khích.

Khi rảo bước trong khu rừng u tối, không hề sợ hãi, không phải với tư cách Kasuga Nozomu,

mà chỉ đơn thuần, tôi là chính tôi.

"Anh đã nghĩ rằng mình muốn phiêu lưu cùng cô bé này—đó là điều ngoài dự tính thứ ba."

Dù bây giờ vẫn chưa thể nói ra thành lời.

Nhưng điều đó, theo một nghĩa nào đó, chẳng phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?

"Thế rồi, sau đó thì... à, gì nữa nhỉ. Cảm giác những điều muốn nói anh đã nói gần hết rồi, chỉ cần tóm lại là sau đó toàn là một cơn lũ những điều ngoài dự tính là đủ..."

Kéo dài thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tôi muốn nhanh chóng giải tỏa cho em, nên có lẽ đến lúc đi thẳng vào kết luận rồi.

Bởi chính tôi cũng muốn nhanh chóng thổ lộ điều đó.

"Sora."

Tôi ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé đang níu lấy mình, rồi khẽ gọi tên em.

Bởi tôi biết em thích được như thế, tôi biết em khao khát điều đó từ tôi.

"Anh thích Sora."

Không chút do dự, tôi cất lời.

Bởi tôi biết chắc chắn em sẽ không hiểu sai ý nghĩa của nó.

"Vậy nên, những chuyện phức tạp tạm thời cứ gác lại hết đi... Trước mắt anh sẽ nói một điều 'tuyệt đối không thay đổi', em hãy lắng nghe cho kỹ nhé."

Tôi tự hỏi, liệu có cần phải nói ra không.

Trong vòng tay tôi, cơ thể em đang dần thả lỏng, tôi tin chắc rằng dù chẳng thốt nên lời thì em cũng đã hiểu trọn vẹn trăm phần trăm rồi.

"Dù mối quan hệ có đổi thay, anh hứa sẽ không biến mất."

"............"

"Thay vào đó, hãy luôn ở bên cạnh để trông chừng anh đi. Để anh không vì chuyện yêu đương này nọ mà phát điên lên lúc nào không hay."

"..................Anh có biết... mình đang nói gì không...?"

"Anh biết chứ."

Tôi ý thức được mình đang nói những lời quá quắt. Tôi cũng hiểu rõ mình đang thốt ra những điều cực kỳ ngạo mạn và ích kỷ. Thế nhưng,

"Nếu đã quyết định đối diện với tình cảm của một ai đó, thì người đầu tiên anh phải nhìn vào đã được định sẵn ngay từ đầu. Anh không thể phớt lờ để rồi tự ý bước đi một mình được đâu."

Giờ đây, rốt cuộc tôi cũng có thể giáng một chữ 'Không' vào lời của nàng công chúa nào đó rồi.

Để tôi có thể tiến về phía trước, danh xưng kẻ phản diện này xin cho tôi độc chiếm vậy.

"Hãy hứa với anh, rằng em sẽ luôn nhìn anh."

"......Haru."

"Như thế thì anh sẽ mãi ở bên cạnh em."

"...Haru."

"Sẽ ở bên em đến mức khiến em thấy phiền toái luôn đấy."

"Haru."

"Anh sẽ không bao giờ để em phải một mình nữa, tuyệt đối không."

"………… hức……"

Tốt hơn hết lúc này cả hai không nên nhìn mặt nhau. Bởi gần như chắc chắn, trông ai nấy đều thảm hại cả thôi. Giờ đây chỉ cần,

"Vì thế…… hãy nói cho anh biết được không, cảm xúc của Sora?"

Chỉ cần được lắng nghe tiếng lòng từ em, thế là đủ.

Dù vẫn chưa hiểu hết sự tình nơi em, nhưng phỏng đoán về nỗi sợ em đang ôm giữ thì không thể sai được. Sora đơn giản là đang sợ hãi việc trao trọn trái tim cho một người quan trọng.

Chắc chắn là bởi em sợ nỗi đau "mất đi" chực chờ sau đó.

Thế nên điều tôi trao ra chính là lời hứa sẽ không bao giờ biến mất. Sau khi phơi bày sự yếu đuối của mình, tôi đưa ra điều kiện trao đổi rằng xin em hãy trông chừng một Kasuga Nozomi chẳng thể tự tin vào bản thân này.

Dựa dẫm hay là gì đi nữa cũng mặc, đến nước này rồi còn ngại ngần chi.

Một khi trái tim đôi bên đều cần có nhau để tựa vào, chẳng ai khác có tư cách buông lời phán xét. Kệ xác tất cả.

Trách nhiệm khi để em thốt lên tâm tư ngay lúc này――

"…………………… Em, là……"

"Ừ."

Sự giác ngộ để đón nhận tâm tư đầu tiên trong ba điều em gửi gắm――

"……, ………… Em, em……"

"Ừ."

Quyết tâm đối diện với nỗi lòng thiếu nữ mà bản thân đã tự tiện vạch trần――

Kể từ đây trở đi, toàn bộ tôi sẽ gánh vác hết.

Ánh mắt tôi quấn chặt lấy đôi đồng tử màu lam biếc của người thiếu nữ vừa ngẩng đầu.

Đôi giọt trời đọng ngấn nước, mang theo luồng sáng mãnh liệt gợi nhớ về sắc hổ phách thân quen――

"Em thích anh……"

Đẹp đến ngỡ ngàng, khiến người ta chẳng thể nào rời mắt.

Truyện liên quan

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 22 phút trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

93 324
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 4 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

4 113
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 5 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 467
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 5 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 195
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 5 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

506