Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 70
Cốc cốc.
"Vào đi."
Tuy giờ chưa quá muộn nhưng tôi từng lo ngài ấy đã đi ngủ, may sao vẫn chưa. Mới vài tháng trước thôi, tôi còn tự do ra vào phòng Cassion, vậy mà giờ đây giọng nói của ngài cất lên từ bên trong lại khiến tôi bồn chồn, tay siết chặt Lili. Bình tĩnh nào. Có gì to tát đâu.
"Ồ. Ngài vẫn đang chuẩn bị cho buổi xét xử sao?"
"...Asilia?!"
Khi tôi nhẹ nhàng mở cửa bước vào, Cassion đang ngồi bên bàn làm việc ngước mắt lên, nhận ra tôi rồi vội vã đứng bật dậy.
"Gì thế này, ngài đang đợi ai khác à?"
"Không, ta chỉ... tưởng là Bert... Ta có bảo anh ấy mang ít trà lên. Ạh, cô mau vào đi."
Khi tôi trêu đùa để giấu đi sự bối rối, ngài lại ấp úng chẳng giống dáng vẻ mấy ngày trước, làm tôi nhớ lại dạo mới gặp nhau mà bật cười thành tiếng.
Thấy tôi cười, Cassion vội vã dọn dẹp bàn làm việc rồi nhíu mày.
"Cô đến để trêu ta đấy à?"
"Nếu đúng thế thì sao?"
"...Ta đã bảo cô đừng khiêu khích ta mà. Với lại, giờ đã là ban đêm, và đây là phòng của ta."
"Từ bao giờ nơi này thành phòng riêng của ngài thế? Chẳng phải đây từng là phòng chung của chúng ta sao?"
Tôi ôm Lili leo tót lên giường, ngài thở dài một tiếng rồi thu dọn những tập tài liệu có lẽ đã xem đi xem lại vô số lần. May mắn là ngài không nhận ra tôi đang siết chặt Lili đến mức nào.
"Tôi thích cái cách ngài bỏ cuộc nhanh chóng đấy. Ngài biết chuyện gì sắp diễn ra tiếp theo rồi mà."
"Ta đối phó với cô đủ nhiều để biết rồi."
Tôi chống cằm cười khúc phong kềnh trước những cử động của ngài, đoán trước rằng ngài biết tôi sẽ bảo ngài ngừng làm việc để cùng nằm xuống. Việc chúng tôi thân thiết đến mức ngài có thể đoán được tôi sắp nói gì cũng chẳng tồi chút nào.
"Ngày mai là buổi xét xử rồi, nên chúng ta phải ngủ sớm thôi. Chuẩn bị đều hoàn hảo cả rồi... ngoại trừ Lorang."
"Hắn là biến số lớn nhất."
Ngài đang ngó lơ tôi đấy à?
Ngài di chuyển từ bàn làm việc đến tủ đồ, cởi bỏ bộ quần áo làm việc ngột ngạt và thay sang chiếc áo sơ mi bằng vải linen thoải mái.
Dù ngài chỉ thay áo ngoài một cách nhanh chóng, nhưng vấn đề là ngài lại làm điều đó thản nhiên ngay trước mặt tôi. Ngài rõ ràng là thích tôi, thế nhưng...
"Thường thì ngài hay thay đồ thản nhiên trước mặt người mình thích thế sao?"
"...!"
Cassion, người đang xếp lại quần áo theo cách chẳng hề giống một kẻ vừa nhận tước vị công tước, chợt khựng lại trước lời tôi nói. Ngài quay lại nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác không thể tin nổi. Tôi mới là người phải bàng hoàng chứ, sao ngài lại làm cái mặt đó?
"Nếu có khác thì ngài còn bớt e ngại và thản nhiên hơn trước nữa cơ. Ngài có chắc là thích tôi không đấy?"
"...Vậy ra cô đến đây trêu ta thật. Asilia."
Tôi thì thầm trong khi nhẹ nhàng đung đưa Lili như muốn tìm kiếm sự đồng tình. Cassion, người rõ ràng là sắp lên giường nằm, dường như trở nên để ý đến lời tôi nói nên chỉ đứng ngơ ra sau khi thay xong quần áo.
"Ngài làm gì đấy? Đến đây đi. Chẳng phải ngài bảo chúng ta nên ngủ sớm vì buổi xét xử ngày mai sao?"
"Đúng vậy, Asilia. Ngày mai là buổi xét xử. Chúng ta cần giữ phong độ tốt nhất nhưng nếu có cô ở đây... ta không thể."
"Sao đột ngột thế? Đâu phải lần đầu tôi ngủ ở đây."
"Bởi vì ta sẽ không ngủ nổi đâu! Mẹ kiếp."
Khi tôi chớp tròn mắt hỏi một cách ngây thơ, Cassion cằn nhằn bước lại gần rồi nằm xuống ở vị trí xa nhất có thể, xoay người sang một bên.
"Sao thế? Lúc đi tìm Lorang chúng ta cũng hay ngủ cùng nhau mà."
"Nói thật thì ngay cả lúc đó, ta cũng giật mình thót bụng và gần như chẳng ngủ được mấy, trừ vài lần ngất đi vì kiệt sức. Thế nên đừng khiêu khích ta nữa. Đêm nay thì không được đâu, Asilia."
"Ngài định kẻ vạch ranh giới đấy à... ôi chao."
Cassion đột ngột ngồi dậy, dùng ngón tay vạch một đường thật trên giường, mắt rực lửa. Đáng yêu làm sao khi ngài vẫn chừa cho tôi rất nhiều khoảng trống lúc vạch ra ranh giới đó. Trái tim tôi khẽ xao xuyên một cách dễ chịu.
"Đúng vậy. Đây là ranh giới. Đừng bước qua đấy, Asilia."
"Hừm."
Nhưng tôi biết làm sao đây? Tôi chậm rãi vươn tay về phía Cassion, người lại vừa quay đi sau khi vạch ra ranh giới. Vốn nhạy bén với mọi chuyển động, ngài chắc chắn biết tay tôi đang tiến lại gần.
Giống như cách ngài vạch đường lúc nãy, tôi giơ ngón trỏ lên và chậm rãi viết từng chữ lên tấm lưng rộng của ngài trong lúc cất lời.
"Ngài biết đấy, khi tôi không ngủ được, ôm Lili sẽ giúp ích lắm. Nó dễ chịu và ấm áp."
"...."
'Ngủ cùng nhau đi'
Mỗi lần tôi viết một trong bốn âm tiết lên lưng ngài, Cassion lại giật mình như thể bị ai chọc vào. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trái tim tôi vốn đang đập bình thường chợt bắt đầu đập liên hồi.
"Nên nếu ngài cũng không ngủ được, ngài có thể ôm tôi."
"...Asilia! Rốt cuộc tại sao cô lại làm thế này?"
Cuối cùng, trước lời đề nghị của tôi, Cassion không còn cách nào khác ngoài việc ngồi dậy lần nữa. Nhưng khi quay lại, ngài sượng sùng đứng hình khi nhìn thấy gương mặt tôi.
Tôi nhìn ngài bằng đôi mắt nghiêm túc, gạt bỏ đi cả nụ cười lẫn nét tinh nghịch.
"Ngài nghĩ tại sao tôi lại làm thế?"
"...."
"Tôi sẽ cho ngài câu trả lời sau buổi xét xử. Tôi vốn không phải tuýp người thích kéo cưa lừa xẻ thế này, nhưng vì kéo theo chuyện quan trọng nên mới thành ra như vậy."
"...Asil."
"Thật ra, nếu không vì vấn đề quan trọng khiến chúng ta bị tấn công gần như mỗi ngày, tôi đã trả lời ngay khi nhận ra cảm xúc của mình rồi."
Thành thật mà nói, ngay cả tôi cũng thấy mình nhận ra hơi muộn.
Tôi cũng thích ngài. Tôi thích Cassion.
Nam chính trong tiểu thuyết gốc vốn dĩ phải sánh đôi với người phụ nữ khác? Nam chính trong câu chuyện rồi sẽ bước đến cái chết? Ai mà care cơ chứ? Tôi có thể thay đổi tất cả.
Điều quan trọng là trái tim chúng tôi cùng chung nhịp đập, và tôi muốn sống cuộc đời này một cách trọn vẹn theo ý mình.
Tôi bước vào cuộc hôn nhân hợp đồng chỉ để sống sót rồi bị lôi vào hoàng gia khiến mọi chuyện phình to ra thế này, nhưng tôi không hiểu tại sao mình lại phải vắt óc suy nghĩ vì một chuyện tình cảm đơn thuần.
Đặc biệt là khi cả hai đều thích nhau!
"Ý cô là sao? Ý cô là..."
"Tôi đã bảo sẽ trả lời sau buổi xét xử mà."
Tôi lại nở nụ cười tinh nghịch và nhích lại gần ngài một chút.
"Cô đang đùa đấy à? Thế này khác nào đã nói ra rồi. Cô sẽ trả lời sau buổi xét xử? Nếu ta không hiểu lầm thì..."
"Chà, ngài đang nghĩ gì thế? Tôi chưa xác nhận điều gì đâu đấy."
"...."
Ngài có vẻ như sắp phát điên lên vì không nhận được câu trả lời trực tiếp dù nó coi như đã là một lời đồng ý. Cassion bực bội luồn tay qua làn tóc xõa vài lần, lườm tôi một cái rồi chậm rãi vươn tay ra.
"...."
"...."
Như thể cần có được một câu trả lời như thế, anh chầm chậm, thật chầm chậm giơ tay ra với một tốc độ mà tôi có thể dễ dàng từ chối… rồi ôm lấy tôi.
Trong vòng tay tôi là chú gấu Lili do Cassion tặng, còn anh thì ôm trọn lấy tôi - người đang ôm Lili. Đó là một hơi ấm hoàn hảo.
Không chỉ trái tim tôi, mà cả trái tim anh mà tôi cảm nhận được cũng đang đập liên hồi như muốn nổ tung, nhưng cảm giác ấy chẳng hề tệ chút nào.
“Hì hì.”
“…”
Mãn nguyện vì anh đã ôm mình, tôi xoay đầu, rúc vào người anh, lồng ngực anh khẽ giật nảy lên. Nhưng anh không hề lùi lại.
“…Em thực sự muốn tôi ôm em ngủ sao?”
“Chẳng lẽ không ấm cúng sao? Giờ em thích thế này lắm.”
“Cảm giác như tôi có thể sẽ ngủ rất ngon, nhưng cũng có thể sẽ chẳng ngủ được chút nào.”
“Thế thì không được rồi.”
Tôi đến phòng anh là để vừa vỗ về sự bình yên trong tâm trí vừa thỏa mãn sự ích kỷ của bản thân, nhưng ngày mai thực sự rất quan trọng.
Khi tôi đột ngột ngẩng đầu lên, bờ môi và chiếc cằm của anh liền thu vào tầm mắt.
Đôi mắt đỏ. Bờ môi đỏ. Thật là một người đàn ông ngọt ngào như một trái cây ngoài dự đoán.
“Em… đang làm gì vậy hả, Asil.”
“Em đang làm phép đấy. Ngủ đi nào~ Ngủ đi nào~”
Tôi giơ lòng bàn tay lên, nhẹ nhàng vuốt từ trán xuống sống mũi cao của anh. Khi anh phản xạ nhắm mắt lại, tôi lại vuốt mặt anh thêm vài lần đúng như ý định, và đôi mắt đỏ ấy vẫn nhắm nghiền.
“Đừng mở mắt ra đấy. Chỉ cần cảm nhận sự ấm cúng này rồi ngủ đi. Mỗi lần anh mở mắt ra là em sẽ phạt đấy nhé.”
“Không, cái gì thế này…”
Chút-
Trước khi anh kịp nói hết câu, tôi đã hôn lên đỉnh cằm anh khiến anh giật mình mở to mắt.
Chút. Chút.
Khi anh ngơ ngác chớp mắt, lại mở ra đôi mắt đỏ ấy, tôi nhìn thẳng vào anh rồi hôn lên sống mũi, và cuối cùng là trán anh.
“Mỗi lần mở mắt là sẽ bị tấn công bằng một nụ hôn đấy!”
Điều này có vẻ hơi ác nghiệt một chút, nhưng tôi vừa hôn vừa quấn chân mình vào chân anh. Tôi gác chân lên đôi chân dài của anh, nhích lại gần hơn nữa, anh lại mở mắt ra kinh ngạc một lần nữa trước khi nhanh chóng nhắm lại khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau.
“Đã quá muộn rồi.”
Chút-
Lần này, môi tôi chạm vào mí mắt đang nhắm chặt của anh. Cả khuôn mặt anh đỏ bừng lên, chứ không chỉ riêng vành tai hay ửng hồng như mọi khi. Đáng yêu làm sao.
“Ngủ ngoan nhé, bé cưng của em~”
“Mẹ kiếp, làm gì có bé cưng nào to xác thế này chứ?”
Cassion nghiến răng nhưng không mở mắt ra nữa. Tôi lại cúi mặt xuống, rúc vào lồng ngực rộng lớn của anh mà khúc khích cười.
Đã thức trắng gần như mấy đêm liền để chuẩn bị cho buổi xét xử, anh hẳn sẽ không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ một khi đã nhắm mắt.
“Ngủ ngon nhé. Ngày mai sẽ là ngày phán quyết rồi.”
“…Chúng ta thực sự sẽ ngủ như thế này sao?”
“Anh hãy bỏ cuộc và đi ngủ đi.”
“…Hà.”
Tôi muốn mỉm cười rạng rỡ sau buổi xét xử ngày mai và trao cho anh câu trả lời của mình.
Rằng tôi cũng thích anh.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...