Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 89
"Tôi thích em. Tôi yêu em, Asil."
"Ừ, tôi biết rồi. Bây giờ thì đi đi. Cứ đà này em lại khóc ức nở lên cho xem."
"Tôi yêu em nhiều lắm..."
Cassion dường như chẳng còn tâm trí nghe tôi đáp lại, anh chỉ mải mê giãi bày tình cảm của chính mình.
Chúng tôi vừa nằm nghỉ và tôi mới dỗ anh nguôi đi được đôi chút, nhưng lúc này giọng anh lại run run khi ôm chặt lấy tôi, rúc mặt vào hõm vai tôi nũng nịu. Sợ Cassion lại chực trào nước mắt, tôi vội vã đẩy anh ngồi dậy.
"Thôi ngay! Em tính bê cái đôi mắt đỏ ngầu đó vào họp đấy à?"
"Tôi chẳng muốn đi đâu cả. Mắt tôi vốn đã đỏ rồi, có làm sao đâu chứ?"
"Mắt đỏ tự nhiên với mắt đỏ ngầu vì khóc nó khác hẳn nhau đấy. Cả tròng mắt đỏ lựng lên trông không đáng sợ lắm sao?"
Cassion, người vốn chỉ mải bám lấy tôi để bày tỏ nỗi lòng mặc kệ tôi nói gì, đột nhiên khựng người trước lời tôi vừa thốt ra rồi làm vẻ mặt đáng thương vô cùng. Có vẻ như anh đang cố kìm nén lắm để không bật khóc.
"Khuôn mặt tôi đáng sợ lắm sao?"
Để dập tắt hoàn toàn những giọt nước mắt này, đáng lẽ tôi nên gật đầu bảo rằng đáng sợ lắm. Nhưng nhìn anh lo âu suốt cả ngày qua, tôi lại chẳng lỡ lòng nào dối lừa anh.
"Với tôi thì chỉ thấy đáng yêu thôi. Có chút tội nghiệp nữa. Nhưng trong mắt cấp dưới của em thì chắc lại là chuyện khác đấy."
"Ai mà thèm quan tâm chứ, chỉ cần em nhìn tôi là được rồi."
"Nghe thì thích thật đấy, nhưng mà..."
"Tôi cũng thích em lắm, Asilia."
Lại quay về với bản nhạc điệp khúc "Tôi thích em" rồi đấy.
Cấp dưới của Cassion đã rất tinh ý dẹp quang khu vực quanh lều, thậm chí còn lùi lại giờ họp để dành cho chúng tôi chút khoảng trời riêng tư, nhưng trước khi bình minh ngày mai hé rạng, ít nhất cả hai vẫn phải có một cuộc họp chiến thuật ngắn.
Vậy mà ngay trong tình thế cấp bách này, tôi lại thấy buồn cười trước dáng vẻ của Cassion, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười. Có vẻ như tôi cũng lún quá sâu vào tình cảm này mất rồi.
"Tôi sẽ ngoan ngoãn ngồi đây chờ, nên em cứ đi đi. Chắc không mất nhiều thời gian đâu nhỉ?"
"Nhưng nhỡ em lại gặp nguy hiểm thì sao? Tôi không nghĩ mình có thể chịu đựng cảm giác đó thêm một lần nào nữa đâu, Asil."
"Kìa, đây là lều của em mà. Xung quanh lại toàn là hiệp sĩ nữa. Tôi hứa sẽ chỉ ngồi yên ở đây và cầm chặt thanh dao ngắn thôi."
"Dù vậy thì..."
"Nơi này hiện tại là nơi an toàn nhất trên đời rồi đấy."
Chụt.
Cassion hẳn phải tự hiểu được điều đó bằng lý trí của mình. Rằng ngay cả trên chiến trường, chẳng có nơi nào an toàn hơn nơi đây. Nhưng nhìn Cassion cứ bám lấy tôi như một chú cún mắc chứng sợ chia xa, tôi đành trao cho anh một nụ hôn nhẹ nhàng theo thói quen.
"Đừng dùng cách này để thuyết phục tôi chứ, Asil."
"Khóe môi em đang vểnh lên kìa biết không?"
Cassion cố tình nén khóe môi đang giật giật xuống, nhưng đôi mắt đỏ âu ả của anh lại long lanh phản chiếu bóng hình tôi, thành ra nỗ lực ấy hoàn toàn thất bại. Tôi bật cười rạng rỡ, kiễng chân trao thêm cho anh những nụ hôn dồn dập rồi vỗ vỗ vào lưng anh động viên.
"Giờ thì xong thật rồi nhé! Đi thôi nào. Tôi nghĩ các cấp dưới của em đã chờ đủ lâu rồi đấy."
"..."
"Em biết đấy, tôi vốn rất thích những người làm tốt công việc của mình."
"Tôi đi đây. Tôi sẽ về sớm thôi."
Cassion lập tức phản ứng ngay tắp lự, dù anh thừa biết đó là câu nói tôi cố tình thốt ra. Thế nhưng cơ thể anh dường như lại chẳng chịu nghe lời, vừa mặc giáp anh vừa liên tục ngoái đầu lại nhìn tôi, và mỗi lần như thế tôi lại phải dùng những nụ hôn để đẩy anh ra ngoài.
Sột soạt.
"...Không còn hiệp sĩ nào khác sao?"
"Tội nghiệp thần, thần sẽ đi gọi họ ngay, thưa Ngài."
Vừa chuẩn bị xong xuôi và bước ra khỏi lều, Cassion liền cất giọng bực bội nói với vị cấp dưới có vẻ như đã đứng chờ sẵn gần đó.
Anh vốn không phải tuýp người xử sự lạnh lùng với cấp dưới của mình. Tò mò, tôi ghé đầu ra ngoài nhìn thử, và Cassion liền cuống quýt đẩy đầu tôi quay ngược trở vào trong lều.
Thế nhưng tôi đã kịp nhận ra gương mặt của vị 'cấp dưới' đó chính là người mà tôi dự đoán.
"Asil! Em đã hứa là không ra ngoài rồi mà."
"Vâng vâng, tôi biết rồi. Bây giờ tôi sẽ tuyệt đối không thò đầu ra nữa đâu. Hay là em bảo người đó vào trong này, rồi bố trí các hiệp sĩ khác canh gác bên ngoài lều đi? Làm vậy sẽ an toàn hơn đấy."
"...Mời hắn vào trong sao? Cái gã đó ấy hả?"
Biểu cảm của anh mới phong phú làm sao. Lúc này, với ánh mắt rực lửa, tôi có thể nhận ra Cassion đã biết rõ người đàn ông đã đưa tôi đến đây, và hơn thế nữa, anh cực kỳ ghét hắn.
Không muốn xía vào chuyện tại sao mối quan hệ giữa họ lại tồi tệ đến thế, tôi chỉ vỗ nhẹ vào người anh rồi dịu dàng nói.
"Tôi cũng muốn được ở một mình cho thoải mái, nhưng ở một mình trong không gian kín thế này không phải lúc nào cũng an toàn. Tôi nghĩ có ít nhất một người ở bên trong vẫn hơn."
"...Cũng đúng."
"Tôi cũng chẳng ưa gì người đó, nhưng ít nhất chúng ta chắc chắn hắn không thuộc phe Đại hoàng tử, lại là người quen mặt, nên dù sao cũng tốt hơn những hiệp sĩ xa lạ."
"Nhưng cái gã đó..."
"Không được sao? Nếu có hiệp sĩ nào tốt hơn thì chúng ta đổi người."
"...Không, cứ theo ý em đi, Asil. Tôi sẽ quay lại sớm thôi."
Cassion dường như định nói thêm điều gì đó nhưng rồi lại ngậm miệng lại. Chuyện gì thế nhỉ? Tôi bắt đầu thấy khá tò mò về chuyện này rồi đấy.
Nhưng khi cảm nhận được tiếng bước chân của các hiệp sĩ đang tập trung lại xung quanh lều, tôi nhanh chóng lùi lại ngồi xuống giường và vẫy vẫy tay. Tôi chào tạm biệt Cassion bằng một cử chỉ ngầm ra hiệu rằng mình sẽ không rời khỏi đây dù chỉ một bước, và anh bước đi với đôi mắt đong đầy nỗi lưu luyến chẳng lỡ rời xa.
"–bên trong—, Asil—tuyệt đối không được—-"
Có lẽ vì lớp vải lều khá dày nên dù họ nói ngay bên ngoài, tôi vẫn không thể nghe rõ trọn vẹn từng từ. Nhưng may mắn thay, có vẻ như tiếng khóc của Cassion đã không bị lọt ra ngoài.
Tôi có thể nghe thấy giọng nói của Cassion, đoán chừng là đang ra lệnh đúng như tôi đã yêu cầu, rồi sau đó các âm thanh cứ mờ dần đi, có lẽ họ đang tiến về phía chiếc lều diễn ra cuộc họp.
"Thủ hạ đang ngủ đấy à?"
"Ôi, thật là."
Tôi đang nhắm mắt lắng nghe giọng nói dần xa của Cassion thì gã đàn ông này đột ngột xông vào hỏi, đập tan tành chút tâm trạng vướng vấn lãng mạn vừa nhen nhóm. Đó là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi tôi sống sống thật với cảm xúc của mình đấy.
"Ngươi không thể ít nhất lên tiếng báo hiệu một câu trước khi vào sao?"
"Ta vừa hắng giọng rồi bảo là sắp vào rồi còn gì."
"Ngươi nên làm điều đó to hơn đấy."
Cái gì cơ? Hắn nói thế từ bao giờ chứ? Tôi chẳng hề nhận ra.
"Ta hơi bất ngờ đấy. Không nghĩ là tiểu thư lại cho ta vào."
"Tôi không phải loại người hay để bụng chuyện cũ. Phải đưa ra lựa chọn phù hợp với tình hình, bất kể cảm xúc cá nhân thế nào."
"Chà... Không chỉ tiểu thư đâu, mà ta còn ngạc nhiên khi Công tước Đại nhân lại cho phép ta vào đây đấy."
"Cassion sao? Tại sao chứ? Ngươi đã làm điều gì đắc tội lớn với em ấy à?"
Anh ấy không phải tuýp người hẹp hòi đến thế. Tôi lập tức hỏi ngay điều mà mình vẫn luôn thắc mắc, nhưng đáp lại tôi lại là một vẻ mặt đầy ngơ ngác.
"Tiểu thư không biết sao?"
"Biết cái gì chứ? Nếu biết thì tôi có hỏi ngươi làm gì không?"
"Tiểu thư có biết Công tước Đại nhân đã phái bao nhiêu sát thủ đến ám sát ta không? Ngay cả với một kẻ như ta, điều đó cũng chẳng dễ dàng gì đâu đấy."
"... Hả?"
Phái sát thủ sao? Có phải cô đã nghe nhầm không?
"Không như Công tước phu nhân, ngài ấy có vẻ mang mối thù rất lớn, nhưng ngài ấy lại nghe lời cô đấy chứ. Mới cho tôi vào dễ dàng thế này. Nhân tiện đây, cô bảo ngài ấy dừng mấy trò ám sát lại được không, dù sao tôi cũng vừa cứu mạng cô mà?"
"Ý cậu là... Cassion."
Chẳng lẽ nào?
"Ý cậu bảo ngài ấy phái sát thủ đuổi bắt cậu là vì biết cậu đứng sau vụ độc tôi uống lúc trưa sao?"
"Chứ còn gì vào đây nữa?"
"Không đời nào, tôi chỉ bảo ngài ấy cảnh cáo cậu và giữ lấy cái cổ của cậu thôi mà."
"Nếu là Công tước ngài ấy, có lẽ ngài ấy sẽ bảo là mình trót lỡ tay trong lúc cảnh cáo sau khi đã lấy mất đầu tôi nếu cô phát hiện ra mất."
Không thể nào. Cassion đã biết rồi sao? Và ngài ấy vẫn luôn đe dọa tên này suốt thời gian qua ư?
... Thật đáng yêu làm sao!
"Ôi trời. Chồng yêu của tôi."
"... Phải chăng cô đang vui mừng vì đầu tôi suýt nữa thì lìa khỏi cổ mấy lần liền?"
"Cậu vẫn chưa chết đấy thôi? Xem ra ngài ấy cũng chỉ dừng lại ở mức đe dọa. Quan trọng hơn, Nhị Hoàng tử điện hạ đã nói rõ ràng là ngài ấy sẽ đích thân đến xin lỗi nếu biết ai là kẻ đứng sau."
"Hoàng tử điện hạ vẫn chưa biết tôi là người đứng sau sự việc ngày hôm đó đâu."
"Ạnh, ra là vậy."
Vậy nên, tuy không rõ bằng cách nào Cassion biết được, ngài ấy đã tự mình tìm ra thủ phạm và đe dọa hắn, vừa giữ được món nợ từ Nhị Hoàng tử lại vừa trả thù giúp cô.
"Hoàn hảo thật đấy."
"Phải rồi. Dưới góc nhìn của tôi thì hai người đúng là một cặp trời sinh."
"Đừng có mỉa mai. Tôi đã bảo là mình không cho cơ hội thứ hai rồi mà."
"Không phải tôi đã cứu mạng cô sao?"
"Cậu cứu tôi là do tình cờ thôi. Hơn nữa cậu từng suýt giết tôi một lần, nên lần này không tính. Nếu thấy bất công thì cố mà cứu tôi thêm lần nữa đi."
Cô hừ mũi một tiếng rồi tự rót cho mình ly nước từ chiếc bàn bên cạnh. Dĩ nhiên, tên đó có khát nước hay không chẳng phải chuyện cô cần bận tâm.
"Nhưng giờ Cassion đã ở bên cạnh tôi rồi, tôi sẽ không gặp nguy hiểm nữa đâu. Cậu không có cơ hội thứ hai nào nữa đâu."
Nói cách khác, cô chẳng hề biết ơn vì được cứu. Đó đơn giản là điều hắn nên làm.
"... Ngẫm lại thì, cô còn tệ hơn cả Công tước đấy, Phu nhân."
"Tôi đã bảo là đừng có mỉa mai rồi mà. Giờ cậu lại chuyển sang nói thẳng luôn đấy à?"
Cô thực sự chẳng thích nổi tên này chút nào.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...