Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 71
"Mấy cái chiêu trò cũ rích."
"Đến là ngáp dài."
"Tôi phát khóc mất thôi."
Trên con đường ngắn dẫn tới Hoàng đình, chúng tôi đã gặp phải trận phục kích thứ hai. Trong khi dàn hiệp sĩ bên ngoài nhanh chóng dọn dẹp tình hình, tôi tặc lưỡi nhìn đám sát thủ đang trắng trợn tấn công.
"Dù sao thì hầu hết mọi chuyện vẫn nằm trong dự tính, thế là may rồi. Chúng ta còn thừa dồi dào thời gian, lại sắp tới đại lộ hoàng cung rồi. Không trễ được đâu."
Sau khi lấy đầu cụng thẳng vào cằm Cassion – cái kẻ vừa ngáp ngắn ngáp dài bảo không ngủ được nhưng lại đè nghiến tôi vào ngực hắn mà đánh một giấc – chúng tôi bước ra ngoài khi đã chuẩn bị xong xuôi thì phát hiện bánh xe ngựa đã bị hư hại.
Thế nhưng trò giở quẻ này quá đỗi kinh điển, nên chúng tôi chỉ việc đánh chiếc xe ngựa khác ra, chiếc xe mà vài ngày trước cả hai đã lén mua rồi giấu ở nơi khác.
"Lorang, thả lỏng ra rồi nhìn ra ngoài xem. Lâu lắm rồi ngươi mới lại thấy phố xá thủ đô đúng không? Nhìn kìa, giờ thậm chí còn thấy cả hoàng thành rồi đấy."
"Nế-nếu tôi thò đầu ra mà có tên bay đạn lạc tới thì sao...! Vớ-với lại, ai ai cũng đang chằm chằm nhìn kìa!"
"Họ nhìn thì đã sao? Chúng ta có đang chở tội phạm đâu. Ngươi trốn cái gì chứ? Phải tự tin lên."
Người đi đường thoáng giật mình trước cảnh dàn hiệp sĩ của công tước vây quanh xe ngựa đông như mây cuộn, nhưng vì đã nghe phong phanh tin đồn về buổi xét xử của hoàng thất, họ liền né đường rồi lén lút liếc nhìn.
Khi xe ngựa tiến vào con phố thương mại dẫn tới hoàng cung và bắt đầu chậm dần tốc độ, chúng tôi có thể nghe thấy tiếng thì xầm bàn tán của người dân bên ngoài.
'Bao lâu rồi mới lại có một buổi xét xử tại Hoàng đình nhỉ? Lần cuối cùng là... từ thời Bệ hạ vẫn còn là Hoàng thái tử đúng không?'
'Lần đó là vụ một quý tộc cao cấp âm mưu đầu độc Hoàng thái tử. Thế còn lần này là về chuyện gì?'
'Ngươi vẫn chưa nghe tin gì sao? Là về...!'
Đám đông đang bàn tán xôn xao chợt hạ thấp giọng khi nhắc tới Hoàng hậu, như thể e ngại việc bàn luận chuyện này ngay giữa phố xá.
Nhưng rõ ràng là tin tức về buổi xét xử đã lan tới tận hàng tôm hàng cá, dù cho phía hoàng thất chẳng hề đưa ra bất kỳ thông báo chính thức nào.
Dù rằng đây cũng chính là tác phẩm của tôi, kẻ đã tung tin đồn qua miệng đám người làm trong dinh thự công tước.
"Bái kiến Công tước đại nhân, Công tước phu nhân. ...Và vị này là..."
Ngay khi tôi định ngân nga một giai điệu hài lòng trước khởi đầu thuận lợi này, xe ngựa dừng lại trước cổng hoàng cung. Một tên vệ binh tiến đến kiểm tra xe ngựa như một thủ tục xã giao, gã ngầm gây áp lực dù bản thân đã biết tống thấu mọi chuyện.
Hẳn là gã muốn chính miệng chúng tôi xác nhận. Được thôi, chúng tôi sẽ chiều lòng gã.
"Đây là Lorang. Ngươi này sẽ xuất hiện tại buổi xét xử của Hoàng đình."
"...Tôi hiểu rồi! Quả thực nhìn rất... À, không có gì. Xin mời quý vị đi tiếp."
Tôi không khỏi mỉm cười khi nhìn tên vệ binh vội vã bịt miệng rồi xua tay cho chúng tôi qua cổng.
Phải rồi, trông hắn giống đến thế cơ mà.
"Hy vọng thông tin từ Nhị hoàng tử điện hạ là chính xác."
"Miễn là người của chúng ta ở giữa không bị phát hiện thì chắc chắn là chuẩn rồi, Asil. Nghe nói hắn còn chuẩn bị sẵn trang phục cho ngày hôm sau từ tận tối hôm trước cơ."
"Tỉ mỉ thật đấy. Đúng là một thói quen vô cùng có ích."
"Nhờ vậy mà mọi người mới có cơ hội chiêm ngưỡng diện mạo của Nhất hoàng tử sau hai mươi năm nữa đấy."
Tôi mỉm cười đáp lại Cassion khi hắn đùa vui đầy tự tin. Trong khi hai chúng tôi mỉm cười đầy gian hùng, chỉ có Lorang, người đang khoác trên mình bộ trang phục gần như y hệt bộ Nhất hoàng tử sẽ mặc hôm nay, là trông khổ sở vô cùng.
Bình thường đặt hai người cạnh nhau đã rõ rành rảnh là cha con rồi, giờ lại còn mặc đồ cùng phong cách thế này, bảo sao hắn không hoảng loạn cho được? Dù rằng đứng nhìn cảnh này quả thực rất giải trí.
"Hay là chải kiểu tóc chướng mắt đó cho hắn luôn nhỉ?"
"Ra là cô luôn thấy Nhất hoàng tử chướng mắt à."
"Tôi không phủ nhận đâu. Hắn là một tên quý tộc tộc cực đoan đến mức chỉ cần một sợi tóc rơi ra thôi là sẵn sàng kẹp cổ cô nát bét đấy."
"Cái gì?! Nhất hoàng tử bạo lực đến thế cơ à?"
Khi Lorang đột ngột chen vào cuộc trò chuyện của chúng tôi về Nhất hoàng tử bằng một giọng the thé, mắt hai chúng tôi phóng ra những tia laser về phía hắn. Buổi xét xử đã ở ngay trước mắt mà hắn vẫn chưa hoàn toàn nhập tâm. Mà đó nào có phải chuyện bịa đâu chứ.
"À, không. Ý tôi là... cha tôi..."
Ít nhất thì Lorang cũng nhanh chóng bắt được ý qua ánh mắt tóe lửa của chúng tôi mà tự sửa lời. Dù về mặt lý thuyết thì đúng thật, nhưng để người khác nghe thấy từ xưng hô đó thì chấn động lắm.
"Thay vì nói là bạo lực, hắn giống một kẻ máu lạnh hơn. Hãy nghĩ đến Hoàng hậu ấy."
Cassion thả lỏng ánh mắt, là người bước xuống chiếc xe ngựa vừa dừng lại trước. Vừa đề phòng những đợt ám sát phút chót có thể xảy ra, hắn vừa đưa tay về phía tôi, nhưng tôi lắc đầu.
Nên để Lorang ra trước thì hơn.
"Ra trước đi. Đứng cho thẳng lưng vào. Trên mặt có lộ ra chút sợ hãi cũng không sao, nhưng vẫn phải tỏ ra tự tin."
"Vâng, vâng, vâng."
Trông như thể linh hồn sắp lìa khỏi xác, Lorang bước ra khỏi xe ngựa với đôi chân run rẩy. Khi hắn suýt ngã sấp mặt, Cassion đã đỡ lấy hắn trước ánh mắt của mọi người xung quanh, rồi giao hắn lại cho một hiệp sĩ trước khi đưa tay về phía tôi lần nữa.
"Cảm ơn anh."
"Rất hân hạnh."
Quyết tâm làm người hộ tiễn cho tôi của Cassion vẫn chẳng hề lay chuyển, bất kể hôm nay là ngày xét xử. Tôi nén một nụ cười rồi bước xuống xe ngựa.
Tôi có thể cảm nhận được những ánh nhìn chĩa về phía mình từ khắp mọi hướng. Nhưng tôi đâu phải loại người dễ bị đe dọa bởi mấy thứ này. Tôi sinh ra là để dành cho sân khấu.
"Thấy chưa, đó là lý do tôi giữ nguyên kiểu tóc của hắn đấy."
"Hửm?"
"Hắn phải giống Nhất hoàng tử điện hạ, nhưng không được mang cái thần thái đe dọa hay uy quyền đó. Chúng ta cần làm nổi bật sự bi kịch bẩm sinh của hắn để khơi gợi lòng trắc ẩn."
Khi tôi khẽ thì sầm, Cassion lại liếc nhìn xung quanh một lần nữa.
Ánh mắt của người trong hoàng cung nhìn về phía chúng tôi, hay chính xác hơn là nhìn về phía Lorang khi chúng tôi được một người làm dẫn đường tới Hoàng đình, chứa đầy sự tò mò hơn là căng thẳng.
Thoạt nhìn, Lorang không giống một kẻ có thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho họ. Chẳng việc gì phải tạo ra sự ác cảm không cần thiết.
"Xin mời đi hướng này. Nếu quý vị có việc gì cần xử lý trước khi buổi xét xử bắt đầu đúng giờ, quý vị có thể gọi chúng tôi hoặc bước ra ngoài."
Cuối cùng cũng tới Hoàng đình. Mọi chuyện cứ như vô thực.
Ở cuối căn phòng rộng lớn không một ô cửa sổ là một bệ cao, nơi Quốc vương sẽ tọa ngự. Ngay bên dưới, ghế ngồi được chia làm hai bên.
Phía sau là khoảng không gian dành cho một vài quý tộc được phép phát biểu.
Trông nó chẳng khác là mấy so với những phòng xử án trong các bộ phim truyền hình ở kiếp trước của tôi. Ngoại trừ việc phán quyết sẽ do Quốc vương đưa ra chứ không phải thẩm phán.
"Dọn dẹp thế là được rồi. Nhưng phiền người dọn mấy món đồ uống trên bàn đi được không?"
"Vâng, thưa Công tước phu nhân."
Có vẻ như Nhất hoàng tử và Nhị hoàng tử vẫn chưa tới. Khi tôi nhíu mày nhìn tách trà đặt ở phía chúng tôi, tên người làm đang chờ sẵn liền hớt hơ hớt hải dọn chúng đi.
Làm sao tôi có thể uống thứ trà có thể đã bị bỏ độc sau vô số lần bị ám sát cơ chứ? Tôi không muốn trải nghiệm cảm giác đó đến lần thứ hai đâu.
"Công tước đại nhân, Công tước phu nhân. Đã lâu không gặp."
Vì đối thủ của chúng tôi là Nhất hoàng tử và Hoàng hậu, nên có vẻ như dãy ghế đối diện sẽ chỉ được lấp đầy ngay trước khi buổi xét xử bắt đầu.
Vừa lúc chúng tôi định ngồi xuống ghế, một cặp vợ chồng quý tộc ngồi ở khu vực phía sau đã đứng dậy tiến về phía chúng tôi.
Đó là vợ chồng Nam tước Mayer.
"Quả đúng vậy. Lần cuối chúng ta gặp nhau là ở tiệm kim hoàn thì phải."
"Haha. Phu nhân vẫn nhớ cơ đấy. Chúng ta còn cùng nhau thưởng thức mấy món tráng miệng rất ngon nữa chứ!"
Có lẽ vì lần đó chúng tôi đã cùng chung quan điểm về trang sức, nên Nam tước tỏ ra mừng rỡ khi gặp tôi hơn là Cassion. Ông ta nói bằng một giọng hơi lớn hơn bình thường, lén liếc nhìn ra sau như thể muốn khoe khoang mối quan hệ giữa mình với chúng tôi cho các quý tộc khác thấy.
“Đã lâu không gặp, trông nàng lại càng thêm kiều diễm… nhưng sắc mặt dường như hơi nhợt nhạt. Nàng không sao đấy chứ?”
“Cảm ơn lời quan tâm của ngài. Chỉ là vụ án này nghiêm trọng quá nên tôi thấy có chút bồn chồn…”
Bồn chồn cái con khỉ. Chẳng qua là do lớp trang điểm tôi dặm lên để che đi vết bầm mờ mờ, thành ra trông mới nhợt nhạt thiếu sức sống như vậy. Dạo này tôi cũng bị sụt mất mấy cân nữa.
Nhưng thà hiện ra vẻ u sầu đăm chiêu giống Lorang, còn hơn là phơi ra cái bộ dạng hăng hái tố cáo vạch tội người khác.
Tôi cần phải tạo cho người ta cái ấn tượng rằng: ‘Tuy rất lấy làm tiếc về tình cảnh này, nhưng vì chính nghĩa nên tôi đành phải bước ra. Dù trong lòng đầy sợ hãi, nhưng tất cả là vì Bệ hạ, vì uy nghiêm hoàng gia, và trên hết là vì cả đế quốc.’
“Ôi… Vậy đây là…”
Lần này giọng nói không quá lớn, nhưng vào khoảnh khắc ấy, dường như toàn bộ người trong phiên tòa đều nín thở.
Khi Cassion kín đáo đá nhẹ vào gót chân Lorang, theo phản xạ, Lorang bước lên phía trước và cất lời đúng như những gì đã được dặn dò.
“Tôi là Lorang.”
“A…!!”
Chỉ là một cái tên, nhưng thế là quá đủ. Những kẻ được mời tham dự phiên tòa này chắc chắn đều đã biết danh tính của người được cho là ‘cha ruột của Nhất Hoàng tử’.
Giọng nói run rẩy của Lorang rơi vào tai họ lại nghe như tiếng lòng của một kẻ đã hạ quyết tâm vô cùng kiên định.
“Nhất Hoàng tử Điện hạ và Nhị Hoàng tử Điện hạ giá lâm.”
Vừa đúng lúc đó, hai vị hoàng tử bước vào phòng xử án.
“…Ôi chao.”
Ai đó chẳng thể nén nổi tiếng bật thốt, vô thức hít vào một hơi sâu. Tôi và Cassion trao nhau ánh mắt, thầm mỉm cười khi cảm nhận được mùi vị của chiến thắng.
Đúng như dự đoán, Nhất Hoàng tử xuất hiện trong bộ trang phục tương tự Lorang, ngay cả nét mặt cứng đờ của cả hai cũng giống nhau đến ngỡ ngàng.
“Mời hai vị trở về chỗ ngồi.”
Tôi ghé tai thì thầm với vợ chồng Nam tước Mayer đang hoảng hốt, họ liền cúi đầu chào các hoàng tử rồi vội vã lui về chỗ.
Trận chiến giờ đây chính thức khai màn, khán giả chỉ việc ngồi yên đó mà chứng kiến, rồi lan truyền tin tức này đi khắp muôn nơi.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...