Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 95
“Công nương, thật may là cô vẫn an toàn.”
Nhị Hoàng tử là người duy nhất ra đón khi chúng tôi vội vã tiến vào hoàng cung.
Thông qua kẻ đến truyền tin, ngài ấy hẳn đã nhận được báo cáo ngắn gọn rằng chúng tôi đã thắng trận nhưng Nhất Hoàng tử đã tự sát. Có lẽ không thể nén nổi sự tò mò dù thừa biết không có mối lo ngại nào lớn về độ an toàn, ngài ấy đã vội vã chạy ra khỏi cung điện.
Tôi cảm thấy bực mình trước hành động có phần bộc phát của Nhị Hoàng tử, bước ra ngoài mà chẳng có lấy một thị vệ hộ tống, bất chấp sự an toàn và vị trí thái tử mà Cassion cùng tôi đã phải chiến đấu gian khổ mới giữ vững được. Dù sao thì, tôi cũng chẳng phải kẻ trung thành với hoàng thất.
“Cassion. Hắn ta đâu có… đi một mình. Đường này, đi cùng phu nhân của hắn.”
Khác với tôi, tôi phản xạ nhìn về phía người đàn ông vô danh đang bấu bám lấy hoàng tử. Nhưng hoàng tử chẳng hề đoái hoài đến hắn, có lẽ vì hắn giống một gián điệp hơn là một hiệp sĩ chính thức, rồi dẫn chúng tôi vào một căn phòng hẻo lánh.
Điều đó khiến tôi phải suy ngẫm lại về nhiều điều.
Về những kẻ sẵn sàng đặt cược mạng sống vào những thứ mà tôi chẳng chút bận tâm, như địa vị và lòng trung thành.
Và tôi tự hỏi Hoàng hậu rốt cuộc đã đặt cược điều gì khi bỏ trốn.
“Dù vội vã, nhưng trước tiên ta phải cảm ơn sự vất vả của hai người. Ta rất biết ơn. Ta cũng xin lỗi Công nương vì sự xử lý yếu kém của mình.”
“….”
“….”
“Ta lại thích sự thành thật này của hai người đấy. Nếu ánh mắt đó không phải muốn chém ta làm đôi, vậy chúng ta chuyển sang chủ đề tiếp theo nhé?”
Câu trả lời đáp lễ kiểu “Không đâu, thưa Điện hạ” đã không xuất hiện. Nhưng tôi cứ nghĩ Cassion, người vốn muốn đưa Nhị Hoàng tử lên làm thái tử, sẽ lên tiếng nói điều gì đó.
Chúng tôi vô tình trở nên vô lễ khi phớt lờ lời nói của vị thái tử tương lai, nhưng ngài ấy dường như chẳng hề để bụng.
Lẽ ra tôi phải nhận ra điều này từ cách ngài ấy cười xòa cho qua buổi lễ kết hôn hỗn loạn của chúng tôi rồi mới phải.
“Về việc anh trai ta tự sát… Hả. Mọi thứ thật rắc rối. Tuy nhiên, giải quyết vấn đề hiện tại vẫn quan trọng hơn là đắm chìm vào quá khứ. Hai người đã nhận được thư rồi đúng không?”
Khi Cassion gật đầu, Nhị Hoàng tử lại liếc nhìn tôi một lần nữa. Tôi tự hỏi liệu ngài ấy có muốn tôi lui ra vì bức thư đó vốn dành riêng cho một mình anh ấy hay không, nhưng hoàng tử đã nhanh chóng từ bỏ ý định và quay đi.
Chà, ngài ấy tuy nghiêm khắc trong việc bảo vệ bản thân và địa vị của mình, nhưng lại công nhận mối quan hệ cùng những đóng góp của chúng tôi, nên tôi không thể nào ghét ngài ấy hoàn toàn được.
“Hoàng hậu đã trốn thoát trong lúc nháo nhào do anh ta gây ra, ta nghe nói vậy. Anh ta đã điều một phần nhân lực trong thành, phòng trường hợp Công nương chạy trốn tới đây. Dĩ nhiên, phần lớn đã bị bắt trước khi tới được tháp của Hoàng hậu, nhưng có vẻ một kẻ đã lọt lưới.”
“Ý Ngài nói đó là lỗi của Asilia sao?”
“Ta lỡ lời. Ý ta là Hoàng hậu đã tận dụng lúc an ninh hoàng cung bị nới lỏng để trốn thoát.”
Nhị Hoàng tử nhanh chóng đổi giọng trước thái độ trừng mắt của Cassion. Cứ đà này, việc nhận được một công quốc tốt sau khi mọi chuyện kết thúc sẽ chẳng có gì khó khăn cả.
“Ta không còn gì để nói nữa. Chúng ta sẽ thảo luận phần còn lại trước mặt Bệ hạ. Tình hình bên phía hai người thế nào?”
“Bên phía tôi cũng không có gì nhiều để giải thích. Nhất Hoàng tử đã tự sát trong trận chiến, và chúng tôi đã bắt giữ những binh lính bị mất chí khí sau khi chứng kiến điều đó.”
“…Tôi đoán là nhờ vào sự hành động khôn ngoan và nhanh nhạy của Công nương. Một lần nữa, cảm ơn Công nương.”
“Không có gì đâu ạ.”
Lần này, tôi giữ đúng lễ nghi để đáp lại lời vị hoàng tử.
Tuy nhiên, Nhị Hoàng tử có vẻ không mấy bận tâm đến việc Hoàng hậu trốn thoát hay kết quả của trận chiến. Thay vào đó, ngài ấy dường như còn điều gì khác muốn nói, cứ ngập ngừng mở lời rồi lại nuốt ngược vào trong một cách bất thường.
“…Tôi có nên rời khỏi phòng không?”
“Không. Không cần. Ta sẽ nói luôn đây.”
Cảm thấy sốt ruột khi thấy ngài ấy cứ ngập ngừng, tôi lên tiếng hỏi, và với một tiếng thở dài, vị hoàng tử cuối cùng cũng cất lời, khéo léo né tránh ánh mắt của chúng tôi.
“Khi hai người đến gặp Hoàng đế Bệ hạ, hãy mang theo thi thể của anh ta… kẻ phản bội.”
“Sao cơ ạ?”
“Bệ hạ dặn hãy mang chiếc quan tài nhẹ nhất có thể. Ngài chỉ muốn xác nhận cái chết mà thôi. Ngài ấy nói sẽ bàn về Hoàng hậu sau.”
Tôi há hốc miệng trước hành vi của Hoàng đế. Cho dù có lộ ra chuyện hắn không phải con ruột, ông ta cũng đã nuôi dưỡng hắn như một hoàng tử, một người con suốt hơn hai mươi năm. Vậy mà giờ đây ông ta lại bảo cứ lôi cái xác đến chỉ để kiểm tra xem hắn đã chết thật hay chưa.
“Chúng tôi chưa thể sửa sang tử tế cho thi thể vì vừa mới vận chuyển từ chiến trường về.”
“…Bệ hạ chỉ bảo cứ mang nguyên như vậy đến.”
Lời của Cassion có nghĩa là thi thể của Nhất Hoàng tử được mang đến trong tình trạng thê thảm, với phần bụng bị rạch nát mà chưa qua xử lý. Nhưng Hoàng đế, dù biết hay không biết điều này, dường như chỉ muốn nhanh chóng xác nhận.
“Ta không bảo hai người phải tự khiêng đâu. Ta sẽ cử khoảng hai hiệp sĩ bên phía ta đến để mang chiếc quan tài đi.”
Dĩ nhiên, tôi không lo lắng về việc chúng tôi phải tự tay di chuyển nó, nhưng ngay cả Nhị Hoàng tử cũng mang vẻ mặt khó tả khi nói điều này, nên tôi đành im lặng.
***
“Đặt xuống đó rồi lui ra.”
“Vâng, Bệ hạ.”
Thịch—
Dù hai người đàn ông lực lưỡng đã đặt xuống cẩn thận hết mức có thể, chiếc quan tài gỗ tồi tàn vẫn phát ra một âm thanh khô khốc khi chạm vào sàn nhà lạnh ngắt.
Sau khi những người khiêng quan tài của Nhất Hoàng tử đóng cửa rời đi, chỉ còn lại Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, chúng tôi – vợ chồng tôi, và Nhị Hoàng tử.
“Trước tiên, hai ngươi đã vất vả rồi.”
Tôi cứ nghĩ sẽ có nhiều đại thần có mặt vì sự biến động của Nhất Hoàng tử rõ ràng là một cuộc mưu phản, nhưng số lượng người hiện diện lại thưa thớt đến kinh ngạc.
Dù đã nhanh chóng bị dập tắt, nhưng đây là thời điểm ngay sau một cuộc nổi loạn, vậy mà hành lang dẫn đến nơi Hoàng đế ngự lại im lìm đáng sợ, không một bóng người. Mặc dù chúng đã cố bắt tôi, nhưng mục tiêu cuối cùng của Nhất Hoàng tử chắc chắn phải là đầu của Hoàng đế, vậy mà công tác an ninh lại lỏng lẻo đến mức này.
Điều đó có chút kỳ lạ, nhưng dù thế nào, tôi nghĩ mình không có quyền can thiệp và định lùi lại, nhưng Hoàng đế lại muốn gặp không chỉ Cassion mà cả tôi nữa.
Tôi đã định lén trị liệu cho đầu gối của mình trong khi Cassion báo cáo với Hoàng đế và Nhị Hoàng tử, nhưng kế hoạch đó giờ đã tan thành mây khói.
“Ta muốn nói chuyện trước khi chính thức khen thưởng công trạng của hai ngươi. Những kẻ khác quá ồn ào và lắm lời.”
Tôi tưởng ông ta thậm chí còn không có đủ tình nghĩa để tự mình đến xem thi thể của Nhất Hoàng tử, hóa ra là có chuyện riêng tư cần thảo luận sao? Dù vậy, có vẻ như họ đã giải tán quá nhiều thị vệ. Ông ta tính khóc lóc đấy à?
“Trận chiến kéo dài hơn thường lệ đối với ngươi. Nhưng may mắn thay, thê thiếp của ngươi lại thông minh. Dù chẳng cần phải lựa chọn nữa vì chỉ còn lại một đứa, ngươi thấy con trai ta thế nào?”
“…Cảm ơn Bệ hạ đã quá khen.”
Trời đất ơi. Tôi hoàn toàn sốc trước vị Hoàng đế, người vừa chỉ trích Cassion vì đã tạm dừng chiến đấu do lo lắng cho tôi, rồi lại hỏi tôi, dù là nói đùa, rằng tôi cảm thấy thế nào về Nhị Hoàng tử ngay trước mặt chồng mình. Ông ta là kẻ biến thái tâm thần đấy à?
Trong số tất cả những thay đổi mà tôi đã tạo ra so với nguyên tác, điều duy nhất tôi tự nghi ngờ là liệu mình có đưa ra lựa chọn đúng đắn về số phận của Hoàng đế hay không.
“Kẻ phản bội…”
“Không, ta không hứng thú với chuyện đó. Ta gọi hai ngươi đến đây là vì cái gai cuối cùng còn sót lại. Hai ngươi sẽ phải vất vả thêm một lần nữa.”
Dù Cassion lên tiếng trong khi nén giọng giận dữ, vì bị chỉ trích dù đã xông pha trận mạc và không được đối xử như một người chồng của tôi, nhưng ngay cả lời đó cũng bị ngắt ngang.
Chẳng biết ông ta có nhận ra Cassion muốn kết thúc cuộc trò chuyện nhanh chóng để rời đi hay không, Hoàng đế lại một lần nữa chỉ dùng ngón tay gõ gõ vào tay ngai, mắt đảo qua đảo lại giữa việc nhìn lên và nhìn chúng tôi, cố tình kéo dài thời gian.
“Ngươi hẳn đã nghe chuyện Hoàng hậu trốn thoát. Cái cách bà ta lặng lẽ trốn đi giống hệt như đứa con trai của bà ta vậy.”
“….”
“Không tính đến những cánh cửa bị khóa, ta thực sự tò mò làm thế nào bà ta có thể trèo xuống từ ngọn tháp cao đó khi cả đời chỉ biết ngồi yên trong những chiếc áo corset chật nén và giày cao gót. Ngươi có chút manh mối nào không?”
“…Thần xin lỗi, tâu Bệ hạ.”
“Bà ta sẽ không hướng ra ngoài hoàng thành, nơi bà ta chẳng thuộc đường xá.”
Phải chi tôi tưởng tượng ra việc mắt của Hoàng đế đang đảo qua đảo lại nhiều hơn thường lệ không nhỉ? Giọng nói của ông ta cũng chậm hơn. Ông ta dường như không bị sốc bởi tình hình hiện tại, nhưng lại có một cảm giác bất an kỳ lạ.
Đó chính là sự bất an mà tôi đã cảm nhận được ở hành lang khi đi đến đây.
“Tâu Bệ hạ, thê tử của thần đang rất mệt mỏi sau những sự kiện gần đây. Vì cô ấy không biết gì về chuyện này, thần xin Bệ hạ cho phép cô ấy được lui về nghỉ ngơi trước.”
Thế nhưng, dường như Cassion chẳng hề nhận ra, anh quá đỗi lo âu ngay từ khoảnh khắc nghe tin tôi cũng sẽ diện kiến Hoàng đế. Sẽ thật tồi tệ nếu chấn thương ở đầu gối của tôi bị phát giác.
"Hừm... Không."
"Phụ hoàng. Con cũng xin ngài điều này."
"Không. Cả Công tước phu nhân cũng cần có mặt."
Ngay cả khi Nhị Hoàng tử can thiệp vào lúc nhận thấy ánh mắt ngày càng gay gắt của Cassion, Hoàng đế vẫn từ chối. Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn về phía ngai vàng, lắng nghe những lời đầy ẩn ý của Ngài. Có điều gì đó không đúng. Hoàng đế biết nhiều hơn thế.
Dù tôi đứng thẳng trong bộ dạng xộc xệch và đáp lại ánh nhìn của Hoàng đế, chẳng có lời khiển trách nào đưa ra. Trái lại, khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, một nụ cười nhếch môi lần đầu tiên xuất hiện trên gương mặt vốn không chút biểu cảm của Ngài.
"Đâu chỉ có ta và Công tước là những người duy nhất theo dõi con từng chút một."
"Ý ngài là sao..."
"Cassion!"
Dù không hiểu ý nghĩa của câu nói, nhưng nụ cười nhếch môi đó trên mặt Hoàng đế khiến sống lưng tôi lạnh sống lưng. Chẳng kịp suy nghĩ, tôi hét lên rồi ôm chồm lấy Cassion, đẩy anh vào một góc. Số lượng thị vệ ít ỏi một cách bất thường. Những ánh mắt chậm rãi quét qua tôi và không gian xung quanh. Ngài ta đã chờ đợi khoảnh khắc này!
"Phụ hoàng!"
Nơi góc mắt, tôi thoáng thấy bóng dáng vạt áo quen thuộc đang tiến về phía ngai vàng.
Và Nhị Hoàng tử, người đang vươn tay ra chậm hơn Hoàng hậu một nhịp.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...