Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 99

“Trời ơi, Phu nhân!”

Tâm trạng đang vui nên tôi đã trót uống vài ly cocktail.

…Có khi lại nhiều hơn vài ly ấy chứ? Lúc cuối, khi Cassion định giật lấy ly rượu, tôi còn tranh thủ trao cho anh ấy một nụ hôn bất ngờ rồi chộp lại ly. Hình như đây là lần đầu tiên tôi uống nhiều quá mức bình thường thế này.

“Bert~~ Quản gia của chúng ta!”

“C-chân! Coi chừng chân, Phu nhân! Cô sẽ ngã mất!”

Bác quản gia hốt hoảng hốt hải la lên khi tôi gần như nhào ra ngoài ngay thời điểm cửa xe ngựa vừa mở. Nhưng tôi thì vẫn thấy vui vẻ vô cùng.

May mắn là trong đợt tấn công vừa rồi, không một ai ở dinh thự Công tước bị thương, ngoại trừ Maxey chỉ bị trầy xước nhẹ.

“Cảm ơn nhé~ Cảm ơn mọi người nhiều lắm!”

Người trong dinh thự Công tước lần lượt bước ra vì trận náo nhiệt bất ngờ này. Tôi vui vẻ vẫy tay chào Pia, cô hầu gái đang chạy xộc ra với vẻ mặt bàng hoàng từ phòng tôi — nơi cô ấy vốn đứng chờ để giúp tôi thay đồ.

“Mình may mắn thật đấy! Ai ai cũng tốt bụng cả!”

Sự hân hoan của tôi không chỉ đơn thuần là do cồn rượu. Rốt cuộc tôi đã làm được gì để xứng đáng sống giữa những con người tốt lành và tuyệt vời này cơ chứ?

“Là vì em cũng là một người tuyệt vời như thế đấy.”

Và rồi người đàn ông mà tôi coi là may mắn lớn nhất đời mình khẽ ôm lấy vòng eo đang xiêu quẹo của tôi. Dù cho tôi có giở trò quậy phá vì say khướt, giọng nói của anh vẫn chẳng hề gợn một chút khó chịu. Dĩ nhiên, tôi thừa biết anh sẽ chẳng bao giờ chán ghét tôi khi thấy dáng vẻ này.

“Mọi người cứ kệ cô ấy. Để ta bế.”

“Cassion…”

“Ừ, Asil.”

Cassion ra hiệu cho bác quản gia và Pia — những người đang lúng túng đứng vây quanh không biết phải làm gì — rồi nhấc bổng tôi lên tay. Dù cơ thể bất ngờ hẫng đi vì nhẹ bẫng, tôi lại chẳng thấy sợ hãi chút nào.

Cơ thể nóng bừng vì hơi men của tôi chạm vào thân nhiệt ấm áp tự nhiên của Cassion, nhưng cảm giác ấy chẳng hề dễ chịu tí nào.

“Chỉ cần chuẩn bị ít nước và khăn ngoài phòng thôi. Những việc còn lại cứ để ta lo.”

Có lẽ tôi đã thiếp đi một lúc ngắn trong vòng tay anh khi anh nhẹ nhàng vuốt lưng tôi. Cơn gió lạnh tôi cảm nhận lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là thứ gì đó mềm mại tựa vào lưng.

“Ồ, em tỉnh rồi à?”

Đôi tay anh chậm rãi và cẩn trọng biết bao khi đặt tôi nằm xuống rồi tháo bỏ đống trang sức vướng víu. Tôi gật đầu, khúc khúc cười vì cảm giác nhột nhạt, nhưng Cassion chỉ biết nhìn tôi đầy khó hiểu.

“Ừm… Mặt em… Có phải chỉ cần lau bằng nước không nhỉ?”

Dáng vẻ Cassion cầm chiếc khăn ẩm rồi lộ rõ vẻ bối rối trông thật đáng yêu làm sao. Người ta bảo khi say, người mình yêu trông sẽ càng đáng yêu hơn, có phải vì thế mà từng cử chỉ của anh lúc này đều muôn phần dễ thương? Không, vốn dĩ anh đã luôn đáng yêu rồi.

“Hè hè.”

“Asil. Anh đang thực sự lâm vào thế khó đấy.”

Chính cái đó mới đáng yêu đấy. Sau khi rúc mặt vào lồng ngực anh thêm vài lần nữa, tôi lắc lắc đầu cho tỉnh táo rồi ngồi dậy.

“Em tự tắm rửa được mà. Anh lấy giúp em bộ đồ ngủ được không?”

Cơn say có vẻ không còn nồng nặc như trước nữa, chắc là do đã qua một khoảng thời gian. Trong lúc Cassion quay lưng lại cẩn thận chọn đồ ngủ cho tôi từ trong tủ quần áo, tôi tranh thủ tẩy trang rồi rửa tay chân.

Ừm, tắm ngâm mình thì tốt hơn đấy. Nhưng mà mệt quá.

“Bộ này có vẻ không thoải mái lắm nhỉ?”

Bộ đồ ngủ mà Cassion cẩn thận lựa chọn là một chiếc váy lụa trắng làm từ chất liệu mỏng nhẹ, cao cấp và không quá bóng đòn. Phần dưới cổ áo vuông rộng có nhún một chút ren hoa, có lẽ vì thế mà anh sợ tôi sẽ thấy vướng víu.

“Có ren thì không thoải mái bằng không có rồi.”

“Ồ. Vậy để anh chọn bộ khác…”

“Nhưng anh muốn thấy em mặc bộ này đúng không?”

Tôi chặn tay anh lại khi anh đang cuống quít định cất nó đi, rồi nhanh tay giật lấy chiếc váy ngủ trên tay anh. Dù sao thì cũng đâu phải phủ đầy ren đâu, thiết kế thế này thực ra chẳng phiền phức đến thế.

“Asil!”

Khi tôi giả vờ chuẩn bị thay đồ ngay tại chỗ bằng cách nhấc tà váy lên, Cassion đã giật mình quay mặt đi ngay lập tức. Tôi biết thừa anh sẽ làm thế mà.

“Em đùa đấy. Em vào phòng tắm thay, anh cũng cởi bỏ bộ lễ phục ra đi. Chắc là khó chịu lắm.”

“Trò đùa… có khi không dừng lại ở đùa đâu, Asil. Đừng tin tưởng anh quá. Với cả anh có thể về phòng mình để thay mà.”

Trong căn phòng tối mù, tôi nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của anh đang rực cháy rực rỡ, dù chẳng biết là từ lúc nào, và cơn say của tôi lập tức tan biến hoàn toàn. Tôi cảm thấy khóe môi mình tự động cong lên. Ngay cả vành tai dường như cũng đang nóng bừng.

“…Nói mới nhớ, ở sảnh yến tiệc nhiều bụi bẩn quá, nên em nghĩ mình cần tắm rửa đàng hoàng. Nhưng em lại hơi mệt.”

“Đúng rồi. Nếu vậy thì để anh gọi hầu gái cho em…”

“Cassion. Không phải chúng ta từng ngủ chung ở phòng em rồi sao?”

Chậm rãi. Tôi trao cho anh một nụ hôn khi anh đứng trân ra như tượng, lặng lẽ nhìn tôi từng bước tiến lại gần. Một lần thật nhẹ nhàng. Rồi một lần nữa sâu lắng hơn.

“Hình như lần nào chúng ta cũng ngủ ở phòng anh thì phải. Tối nay, mình ngủ cùng nhau ở phòng em đi.”

“…Asil. Anh thật sự không thể kết thúc chuyện này như một trò đùa được đâu.”

“Mình đi tiệc cùng nhau mà, anh cũng nên tắm rửa đi chứ.”

“….”

“Anh sẽ giúp em chứ? Nếu mệt thì anh cứ gọi Pia vào cũng được.”

Dĩ nhiên, nếu anh mà gọi Pia vào thật thì tôi đã chuẩn bị tinh thần để giận dỗi một trận ra trò rồi. Nhưng Cassion lại ôm chầm lấy tôi chặt đến mức tưởng chừng như muốn siết nát eo tôi, trao một nụ hôn sâu thẳm rồi lại bế bổng tôi lên, hướng thẳng về phía phòng tắm.

“Anh đã cảnh báo là mình không kiềm chế nổi rồi đấy, Asil.”

Chiếc váy có hơi rộng quá không nhỉ? Hay là do anh bất ngờ bế xốc lên nên nó bị dồn lại? Lớp vải che phủ bờ vai tôi trượt xuống, nhưng tôi chẳng buồn kéo nó lên lại làm gì.

“Đó cũng là điều em muốn mà. Em cũng chẳng kiềm chế nổi nữa đâu.”

***

“Mình kết hôn lại đi em.”

“Cái gì…?”

Mơ hồ. Cassion, người nãy giờ vẫn vừa nhìn tôi vừa vê vê vài sợi tóc của tôi, cất lời khi tôi sửa sửa chìm vào giấc ngủ.

Bây giờ tôi thực sự mệt lắm rồi…

“Anh nói gì thế? Chúng mình kết hôn rồi mà… ngáp.”

“Không, ý anh là, mình hãy tổ chức lại lễ cưới một lần nữa đi. Lúc trước chúng ta làm vội vàng quá.”

Thế nhưng Cassion có vẻ rất nghiêm túc, anh nhổm nửa người dậy rồi nhiệt tình giải thích.

“Lúc đó chúng ta chẳng có người chủ trì đàng hoàng, chẳng có khách khứa, đến cả trang phục cũng chẳng tử tế. Khi ấy chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng, nhưng anh nghĩ hồi đó mình đã quá hờ hững. Hãy làm lại một lần nữa nhé, Asilia.”

Nhờ tấm ga giường trượt xuống, tôi có thể nhìn thấy cơ thể vạm vỡ của anh ngay cả trong ánh sáng mờ ảo. Chẳng hiểu sao, tôi lại dúi má vào ngực anh rồi lại ngáp thêm một cái nữa.

“Ồ, nhưng mà như thế thì lại là lễ cưới thứ ba của em mất rồi.”

“Không, hãy quên mấy lần trước đi. Mấy lần đó đâu phải là hôn lễ thực sự.”

Phụt. Một tiếng cười xì hơi bật ra khi má tôi vẫn đang áp chặt vào ngực anh. Ôi, tôi buồn ngủ lắm rồi, nhưng cái dáng vẻ hờn dỗi của Cassion buồn cười đến mức tôi không tài nào chợp mắt nổi.

“Hả? Asil… Nếu em thấy phiền phức thì cứ để anh chuẩn bị tất cả cho.”

“Bỏ tay ra đi. Em thích thật đấy, nhưng em không bị lung lay bởi chiêu đó đâu nha.”

Tôi chỉ trích đôi bàn tay đang tính mò mẫm xuống dưới eo mình của Cassion, và khi tôi ngáp đến lần thứ ba, anh liền nhanh chóng dời tay ngược lên vai tôi. Đúng là ngoan ngoãn thật đấy.

“Vậy phải làm sao em mới đồng ý đây? Hay là anh cho em mượn tay làm gối nhé?”

Tôi mơ mơ màng màng cảm nhận sự đụng chạm cùng cử chỉ nũng nịu ngày càng dạn dĩ của Cassion. Trong đầu tôi đã mường tượng ra cảnh người nhà công tước cùng bạn bè quen biết mắt tròn mắt dẹt hỏi tại sao chúng tôi lại phải tổ chức đám cưới tới hai lần.

“Thật ra thì…”

“Thật ra thì sao?”

“Em đồng ý từ lâu rồi. Anh biết em yếu lòng trước mấy thứ đáng yêu mà.”

Hả? Gì cơ? Cassion cứ như một chú chó lớn đang làm nũng thế này thì sao tôi cưỡng lại cho đành? Thấy anh mừng rỡ toan ngồi dậy lần nữa, tôi liền ôm lấy eo kéo anh nằm xuống rồi vò nhẹ mái tóc mềm mượt ấy.

“Ngủ thật thôi nào. Có gì mai tính tiếp, em mệt lắm rồi…”

“Cảm ơn em! Chúc Asil ngủ ngon. Anh nhất định sẽ không làm em thức giấc đâu.”

“Cũng đừng có đi đâu đấy… Lúc em tỉnh dậy mà không thấy anh là không xong đâu.”

“Được rồi. Anh sẽ nhúc nhích dù chỉ một phân cho tới khi em tỉnh dậy. Lúc tỉnh rồi Asil đừng có bảo là tại nửa tỉnh nửa mơ nên không nhớ đấy nhé.”

“Ngủ thôi…”

Một lần nữa xin lỗi mọi người nhé, nhưng đám cưới của chúng tôi thì… Giọng nói thì thầm tràn ngập hạnh phúc của Cassion dần dần xa xăm. Chà, sức tôi thật sự chạm giới hạn rồi. Phải công nhận thể lực của chồng mình đỉnh thật đấy.

Nhưng khúc hát ru kiểu nũng nịu này cũng chẳng tệ chút nào.

Nếm mùi ngọt ngào rồi thì có khi sáng mai thức dậy tôi sẽ giả vờ ngơ ngác hỏi “Đám cưới gì cơ?” xem sao.

Biết đâu lại được ngắm gương mặt ủ ũ hiếm thấy của Cassion thì sao nhỉ? Mới nghĩ thôi đã thấy đáng yêu rồi.

“Asil, sao em lại cười thế?”

Vì em đang hạnh phúc.

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

8
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 7
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 6 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 247
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 21 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 328
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 176