Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 84
“Phu nhân, tôi có mang bánh ngọt từ tiệm cô hay ghé về này. Cô nhất quyết không chịu ăn thật sao?”
“…Pia, ngươi ăn đi.”
“Mấy ngày nay cô chẳng chịu ăn uống tử tế gì cả!”
“Chỉ là ta không thấy thèm ăn thôi. Bữa tối ta sẽ ăn đàng hoàng.”
Thật chẳng còn cách nào khác.
Kể từ khi khôi phục lại ký ức, dù trải qua những ngày tháng dồn dập theo đúng ý nguyện của bản thân, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy bất lực đến thế này, thật là u ám.
Rất nhiều người, bao gồm cả Pia, đều quả quyết rằng tôi không có gì phải lo lắng, rằng Cassion sẽ chẳng bị sứt hại dù chỉ một sợi tóc, nhưng nguyên do của nỗi u uất này dường như lại mang một bản chất hơi khác.
Dĩ nhiên, tôi lo lắng cho Cassion cũng nhiều như niềm yêu thích tôi dành cho anh ấy vậy.
Nhưng tôi cũng hiểu rất rõ rằng trừ khi Đại Hoàng tử đột nhiên bộc phát năng lực điên rồ nào đó, bằng không Cassion sẽ chẳng gặp nguy hiểm gì, tôi tin tưởng anh ấy đến nhường ấy.
Tuy nhiên, việc bản thân không thể giúp ích được gì trong toàn bộ quá trình này mới chính là thứ tiếp thêm nhiên liệu cho sự u uất trong tôi.
Nó giống như…
“Cảm giác như mình đã quay trở lại thời điểm trước khi khôi phục ký ức vậy.”
Giống như bị giam cầm trong một căn phòng nhỏ, vô vọng chờ đợi người nhà mở cửa mà chẳng có chút kế hoạch hay suy nghĩ nào. Cảm giác như tôi đã trở lại khoảng thời gian bản thân còn yếu đuối và nhút nhát ấy.
Bị bỏ lại một mình và bao trùm bởi cảm giác bất lực hệt như khi xưa, đôi khi tôi thấy như thể câu chuyện nguyên tác chỉ là một tưởng tượng do chính tôi tạo ra trong lúc phát điên ở căn phòng đó.
Lý trí tôi biết đó không phải sự thật, nhưng cảm xúc lại cảm thấy như vậy. Cứ như ngay cả khoảng thời gian ở bên Cassion cũng chỉ là một giấc mơ.
“…Thế này không được.”
Rốt cuộc, sau một hồi lâu, tôi ngồi dậy khỏi giường để tiếp tục guồng quay như mấy ngày qua.
“Thở dài, nếu cô định vận động thì ít nhất cũng phải ăn chút gì trước khi đi chứ…”
Pia thở dài một tiếng thượt như thể đã biết rõ tôi sắp đi đâu, khiến tôi cảm thấy đôi chút tội lỗi.
Thế này thật chẳng giống tôi tẹo nào. Chẳng lẽ bám theo Cassion và thao thao bất tuyệt về câu chuyện nguyên tác là tất cả những gì tôi có thể làm sao?
Dù cho không biết nguyên tác, dù cho chẳng có chút thông tin nào, bản thân tôi tự đứng trên đôi chân mình thôi cũng đã là quá đủ rồi.
***
“Ồ, Phu nhân, cô có thiên phú đấy!”
“Kìa, ngươi không cần phải khen đãi bôi thế đâu.”
“Không, thật đấy! Cô đừng chỉ học kỹ thuật dùng dao găm… Công tước sắp về rồi. Hãy bảo ngài ấy mua cho cô một cây trường kiếm loại nhẹ đi.”
Tập luyện quả thực là phương thuốc tốt nhất để xoa dịu một tâm trí ngổn ngang! Maxey, người đã dạy tôi kỹ thuật dùng dao găm và đấu tập với tôi suốt mấy ngày qua, trưng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Ngươi không cần nịnh ta đâu, dù sao ta cũng sẽ chăm chỉ mà. Dù gì đây cũng là do ta tự yêu cầu.”
“Sao cô lại không tin tôi nhỉ? Thường thì giới học thuật hay chê người dùng kiếm là lũ vô học, nhưng về cơ bản kiếm thuật cũng đòi hỏi cả cảm giác lẫn tri thức đấy. Phu nhân, cô có bản năng tấn công ngay cả khi chưa qua rèn luyện đấy!”
Không phải nịnh hót mà là sự thật sao? Tôi gãi gãi sau óc, cảm thấy hơi ngượng ngùng trước bài phát biểu đầy nhiệt huyết của Maxey.
Mái tóc cột cao để tiện luyện tập của tôi đã hơi ẩm ướt mồ hôi, nhưng không khí đêm mát mẻ nên không đến mức oi nồng.
“Tuy nhiên ta lại muốn học phòng thủ cơ…”
“Chẳng phải phòng thủ tốt nhất chính là tấn công sao? Tôi khuyên cô nên tung một đòn quyết định bằng cú ra tay phủ đầu rồi lập tức bỏ chạy.”
“Chắc vậy… Dù sao thì cũng không thể dùng dao găm để đỡ kiếm hay tên được.”
“Ý tôi chính là thế đấy. Hôm nay nghỉ ở đây thôi nhé.”
“Hả? Đã xong rồi sao?”
“…Phu nhân, xin cô đừng bắt chước Quan tước Đại nhân cả ở khoản này nữa chứ.”
Tôi bĩu môi tỏ vẻ thất vọng và đánh tiếng rằng mình có thể tập thêm nữa, nhưng nhìn nét mặt nhăn nhó của anh ta, tôi biết mình không thể lấn tới hơn được nữa.
Mỉm cười trước lời nhận xét rằng mình giống Cassion, tôi đi về phía khu nghỉ ngơi ở một góc sân tập, Maxey nhanh chóng đưa cho tôi cốc nước đã chuẩn bị sẵn.
“Bổ sung nước cũng quan trọng lắm đấy.”
“Cảm ơn ngươi. Dù ta yêu cầu gấp gáp vào tối muộn thế này nhưng ngươi vẫn chuẩn bị chu đáo quá.”
Trong lúc chuẩn bị ra ngoài tập kiếm, tôi nhận được thư của Cassion báo rằng họ đã tìm thấy dấu vết của Đại Hoàng tử.
Tôi nhẹ cả người vì mọi chuyện dường như đang tiến triển tốt đẹp, tâm trạng nhờ đó mà phấn chấn hẳn lên, và vì Pia cứ liên tục thở dài thượt, tôi đã xin tập luyện một chút vào buổi tối sau khi ăn qua loa bữa diner.
Dù là một buổi tập muộn không có trong lịch trình, công tác chuẩn bị vẫn rất chu đáo, dù có phần đơn giản hơn so với ngày tập đầu tiên.
Có lẽ Maxey sợ tôi sẽ cầm ngược kiếm, nhất là sau khi chứng kiến cảnh tôi cưỡi ngựa lần đầu tiên.
“Nhưng Phu nhân này, tôi nói thật lòng về tài năng của cô đấy. Ngẫm lại thì cô luôn xuất sắc ở mọi lĩnh vực, ngoại trừ việc cưỡi ngựa… cái đó thì hơi ngoại lệ một chút. Haha. Con người thì cũng phải có chút khuyết điểm cho giống người chứ, đúng không? Cô nhìn Quan tước Đại nhân mà xem! Chẳng phải ngài ấy giỏi giang đến mức phát ghét sao?”
Mới toan tính làm sao mà lại dám gièm pha cấp trên ngay trước mặt phu nhân người ta thế này!
Trước đây, có lẽ tôi đã vặn lại rằng điều đó chẳng quan trọng, rằng như thế mới đáng yêu, nhưng dạo này chứng kiến Cassion ngày càng lão luyện và điêu luyện, đúng là có chút đáng ghét thật, nên tôi chỉ hơi lảng ánh mắt đi chỗ khác.
“Bỏ Cassion sang một bên đi, nhưng ta từng xuất sắc ở điểm nào cơ chứ? Ồ, nếu ngươi đang nói về nhan sắc thì đúng đấy.”
“Dạ?”
“Ngươi không định phủ nhận đấy chứ? Nếu vậy thì ta phải kiểm tra xem mắt ngươi có bị thương trong lúc chiến đấu không đấy.”
“À, không đâu. Tất nhiên là cô rất đẹp rồi, Phu nhân! Chỉ là câu nói vừa rồi của cô bất ngờ quá thôi.”
Câu nói vừa rồi? Tôi đã nói gì cơ?
“Ta đã nói…”
“Cô nói thật đấy à? Chà, chuyện gì đang xảy ra thế này?”
“Kìa, ngươi phải nói cho ta biết chứ. Tại sao? Cái gì cơ?”
“…Cái đôi này đúng là giống nhau cả ở khoản tự hạ thấp giá trị bản thân ở những điểm không đâu…”
“Ngươi lẩm bẩm cái gì đấy?”
Trong lúc tôi uống nước và sửa sang lại bản thân, Maxey, người đang dọn dẹp xung quanh, khẽ càu nhàu. Có phải anh ta đang cằn nhằn vì bị gọi ra ngoài vào buổi tối không nhỉ?
“Được rồi, giờ chúng ta về phòng cô thôi. Tôi sẽ hộ tống cô.”
“Được rồi~? Giọng điệu của ngươi tự do quá nhỉ? Có phải ta nhầm không khi nghĩ rằng ngươi sợ Pia hơn cả sợ ta?”
Lý do Maxey hộ tống tôi về phòng quá đỗi rõ ràng, dẫu cho chúng tôi đang ở bên trong dinh thự Công tước. Mấy ngày trước, khi tôi một mình trở về sau buổi tập, ngông nghênh như một tên lưu linh với khăn thấm mồ hôi và đồ bảo hộ đeo trên vai, Pia đã tức giận đến mức ngọn lửa giận bốc lên tận ngọn tóc.
Làm sao ngài có thể để Phu nhân đi một mình muộn thế này, dẫu cho đây là dinh thự Công tước? Phong thái hiệp sĩ của ngài đâu rồi? Chẳng phải ngài nên cầm giúp những thứ đó sao… Lời cằn nhằn của cô ấy ghê gớm đến thế đấy.
Tôi bật cười khi nhớ lại cảnh Maxey tái mét mặt mày gần như lúc dạy tôi cưỡi ngựa, khi cả hai cùng bước đi dọc hành hành lang của dinh thự Công tước.
“Không đâu, không phải chỉ sợ một chút đâu. Ngay cả bây giờ, cứ nghĩ đến là tôi lại cảm thấy màng nhĩ mình như muốn nổ tung. Bị tối đấy, cô chú ý bước chân nhé.”
“Cảm ơn ngươi. Mà này, con đường này lúc nào cũng tối thế này sao? Hình như đèn phía trước đã tắt hết rồi, như thể có luồng gió lùa từ đâu đó vào ấy.”
Maxey nhanh chóng đỡ lấy tôi khi tôi suýt vấp ngã. Đôi chân tôi một phần bị yếu đi do luyện tập, nhưng kỳ lạ thay, hành hành lang của dinh thự Công tước lại mờ mịt một cách bất thường.
Đúng lúc đó, Maxey dừng lại, giữ tôi lui về phía sau.
“Chờ một chút, Phu nhân.”
“Hửm?”
“Suýt.”
Thấy Maxey đột ngột thay đổi thái độ, chắn ngang đường tôi rồi đảo mắt quan sát xung quanh, tôi bản năng nhận ra nguy hiểm liền rút dao ngắn ra.
“Quả nhiên phu nhân rất nhạy bén.”
“Còn ngài thì dường như vừa rồi hơi thiếu nhạy bén đấy, Maxey.”
“…Tôi xin lỗi vì điều đó. Xin phu nhân đừng nhắc chuyện này với Công tước đại nhân.”
Có vẻ như phía trước, trên đường về phòng tôi, có điểm bất thường. Chúng tôi bắt đầu lặng lẽ lùi lại, chọn đi đường khác. Nhưng ngoài đường quay lại sân luyện tập ra thì chẳng còn lối nào khác… mà sân luyện tập lại là đường cùng.
“Phu nhân, kỹ năng cưỡi ngựa của người trong kỳ nghỉ trăng mật có tiến bộ hơn không?”
“Bây giờ đâu phải lúc đùa giỡn về kỹ năng cưỡi ngựa của tôi.”
“Tôi không đùa đâu. Tôi e là phu nhân sẽ phải trốn bằng ngựa đấy.”
Ngựa sao? Nơi này nằm ở hướng hoàn toàn ngược lại với chuồng ngựa mà. Hơn nữa, sao ngài ấy lại định sơ tán tôi ra ngoài thay vì chỉ cần gọi các hiệp sĩ đến?
“Có một lối đi tắt mà người làm thường dùng. Nó dẫn đến kho lương thực có cửa thông ra bên ngoài, ở đó có một con ngựa nhỏ dùng để chạy việc gấp. Hai người cùng cưỡi thì hơi khó.”
“Chúng ta có cần phải ra tận bên ngoài không? Nếu gọi viện binh…”
“Chắc phu nhân cũng nhận ra rồi, có vẻ như sát thủ đã đột nhập vào. Nếu Đại hoàng tử, người không còn quyền lực, đã dám làm đến mức này thì sự việc không hề nhỏ. Nếu phu nhân bị dù chỉ một vết xước trong lúc phá vòng vây, cái đầu này của tôi cũng rơi xuống mất.”
Ôi, tiệt thật chứ. Biết thế mình đã luyện cưỡi ngựa nhiều hơn là luyện dao ngắn rồi.
“Phu nhân không cần đi xa đâu, chỉ cần trốn một lúc, tôi sẽ dẫn các đồng đội khác đến… Phu nhân!”
Maxey nhanh như cắt lao người về phía trước để gạt đi thứ gì đó. Trời quá tối không nhìn rõ được gì, nhưng tôi nghe thấy tiếng va chạm chát chúa và một chiếc dao ngắn rơi ngay dưới chân tôi. Đột nhiên, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng.
Ở đây cũng có sát thủ.
“Tôi sẽ bọc lót! Phu nhân hãy chạy thẳng theo đường này!”
Maxey vừa bảo vệ tôi vừa rút một vật trông giống đồ trang trí ở eo ra đưa lên miệng. Cùng lúc đó, một âm thanh khá lớn vang lên. Bó tay, đó không phải đồ trang trí mà là một loại tù và.
Keng- Xoảng…
“Ưm!”
Nhưng tiếng binh khí va chạm cùng tiếng thở dốc nặng nhọc của Maxey vang lên ngay sau lưng khiến tôi cắn chặt môi. Liệu các hiệp sĩ khác của dinh thự Công tước có thể đến kịp trước khi Maxey gặp nguy hiểm không?
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...