Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 68

"Tôi đến hơi trễ đúng không?"

Cuối cùng, tôi đành kiên quyết bảo Pia trang điểm nhẹ cho mình. Sau đó, tôi rẽ lại ngôi tóc, để suối tóc rủ xuống che đi bên mặt bị bầm tím rồi mới bước vào phòng ăn.

Điều tôi không ngờ tới là, chẳng những Cassion đang ngồi đó trong im lặng, mà Lorang cũng có mặt với vẻ mặt sụ ra.

"Tôi cứ tưởng mình sắp chết đói rồi chứ, thưa Tiểu thư……"

"Ôi chao, mọi người cứ ăn trước đi chứ. Tôi ăn một mình cũng được mà, xin lỗi nhé."

"Tiểu thư chẳng có gì phải xin lỗi cả. Tại tôi muốn chúng ta cùng ăn thôi."

Lorang cặn kẽ vặn quẹo sau khi phải ngồi chờ trước bàn đồ ăn chẳng khác nào đang chịu huấn luyện chó, liền bị Cassion lườm cho một cái cháy mắt.

Lorang có thể chẳng để tâm, nhưng tôi lại thấy áy náy với Cassion, người đã kiên nhẫn đợi chờ để mặc cho món ăn mà đầu bếp dày công chuẩn bị mừng chúng tôi trở về bị nguội lạnh. Tôi chạm phải ánh mắt anh… rồi nhanh chóng ngoảnh đi nơi khác. Sao mình lại phải tránh né ánh mắt của anh ấy trong khi bản thân chẳng làm gì hổ thẹn chứ? Mình phải hành xử thật tự tin và tự nhiên mới đúng!

"Chúng ta mau ăn thôi. Đầu bếp đã tốn rất nhiều công sức cho bữa này đấy."

Tôi chỉ hy vọng biểu cảm của mình không quá gượng gạo. Vừa lúc tôi cất lời, cả hai người bọn họ liền cầm dụng cụ ăn uống lên, trong một khoảnh khắc tôi có cảm giác mình như một vị trưởng bối, thật có chút ngượng ngùng. Nhưng ngay khi ngụm súp ấm nóng vừa chạm vào đầu lưỡi, mọi suy nghĩ trong đầu tôi đều tan biến sạch bách.

"Mmm~!"

Ôi, giật cả mình! Tôi cứ tưởng chính mình đã phát ra cái âm thanh mặt dày đó cơ đấy. May sao, người đó là Lorang. Nhưng bát súp với thịt và rau củ băm nhỏ này quả thực bón cho người ta cảm giác muốn thốt lên như thế.

Ngay cả trong số những quán trọ chúng tôi từng dừng chân suốt chuyến hành trình, cũng có nơi phục vụ súp vào bữa sáng, nhưng chẳng nơi nào có được hương vị như thế này. Bọn họ đã dùng loại phép thuật gì vậy nhỉ?

"Asil. Em buộc tóc lại chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"

Trong lúc tôi đang vội vã húp súp, thưởng thức lại tài nghệ của đầu bếp Công tước sau một thời gian dài, Cassion, người đã đăm đăm nhìn tôi từ bao giờ, thản nhiên cất tiếng. Tôi thấy có chút ngượng ngùng và phải liều mạng nén lại ham muốn cắn môi.

"…Tối thấy để thế này thoải mái hơn."

"Tiểu thư ơi, tóc của cô sắp rơi cả vào bát súp rồi kìa!"

Câm miệng đi, Lorang. Dù cho tôi có phải ăn súp lẫn với tóc, tôi cũng quyết không vén tóc lên đâu.

"Nếu là vì khuôn mặt của em thì đừng bận tâm. Cứ ăn uống cho thoải mái đi, Asil."

"…Nó lộ rõ lắm sao?"

"Đó là cách em từng dùng trước đây mà. Hồi đó em còn đội cả một chiếc mũ nhỏ nữa."

"À."

Nhắc mới nhớ, đây không phải lần đầu tiên tôi tìm cách che đi vết thương trên mặt. Tôi cũng từng làm vậy ngay sau khi kết hôn với Cassion, lúc tôi bị gia đình mình bắt giáp.

…Kỳ lạ thật. Dù lần này vết thương có nghiêm trọng hơn, nhưng tôi nhớ hồi đó mình đâu có để ý đến thế. Bọn tôi thậm chí còn đi hẹn hò ở quán cà phê, ngồi sát rạt bên nhau.

"…Khụ."

Nghe thấy vậy, tôi nhận ra có lẽ mình đã quá nhạy cảm rồi, bèn nhẹ nhàng vén lọn tóc cứ liên tục rủ xuống làm phiền bữa ăn mỗi khi tôi cúi đầu.

"Chà, Tiểu thư ơi, vết bầm của cô lại càng thêm rực rỡ sắc màu rồi kìa!"

"…Câm miệng và ăn phần của cậu đi, Lorang."

Biết thế mình đã chẳng vén lên. Ngay khi tôi vừa làm vậy, ánh mắt của cả hai người đàn ông liền đổ dồn về phía tôi. Tôi đặt miếng bánh mì phết dày bơ xuống và trừng mắt nhìn họ đầy nghiêm túc, để rồi nhận lại một tiếng cười khẩy từ phía đối diện bàn ăn.

"Thê tử của ta dù nửa bên mặt có xanh lè thì vẫn cứ xinh đẹp."

"…!"

"Anh mừng vì trông nó có vẻ đang tốt lên đấy, Asil. Anh đã thực sự rất lo lắng."

"T-thật sao?"

"Ừ. Giữ nguyên tình trạng này, nếu em tiếp tục bôi thuốc thì chắc chỉ trong vòng một tuần là nó sẽ tan hoàn toàn thôi."

Cái gì cơ, mình phải trưng ra cái bộ dạng thảm hại này suốt cả một tuần ư? …Chà, dù sao thì Cassion cũng vừa bảo mình xinh đẹp mà. Có vẻ vẻ đẹp chân chính của mình chẳng thể nào bị che lấp được rồi.

"Vậy còn lịch trình của phiên tòa thì sao? Vì mặt của Tiểu thư cần thời gian hồi phục, nên chắc phải ít nhất một tuần nữa đúng không?"

Câu hỏi của Lorang, dù bị bóp nghẹt bởi đống thức ăn nhồi nhét trong miệng, vẫn mang đến một cảm giác thực tại sắc bén. Tôi đặt miếng bánh mì vừa cắn dở xuống và chìm vào suy nghĩ nghiêm túc.

"Ừm… Cassion, anh đã bàn bạc kỹ mọi chuyện với Lorang ngày hôm qua rồi chứ?"

"Dĩ nhiên rồi."

"Và cậu cũng đã hiểu hết rồi chứ?"

"Vâng, vâng, thưa Tiểu thư."

"Chúng ta sẽ cần có thêm vài cuộc họp nữa để lắng nghe ý kiến của Hoàng thái tử, nhưng dù có sớm nhất thì cũng không thể diễn ra trong vòng một tuần tới. Không phải vì chuyện khuôn mặt của em, mà chúng ta cần thời gian để đào tạo cậu ta."

"Tôi cứ nói sự thật chẳng phải là được rồi sao?"

"Cậu nghĩ kẻ đã đuổi tàn nhẫn và tấn công cậu không ngừng nghỉ sẽ nương tay trên phiên tòa sao? Lần này, chúng sẽ tìm cách thao túng cậu bằng những đòn tấn công bằng lời nói. Dù có gấp gáp đến đâu, chúng ta cũng cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng."

Nếu có vấn đề, thì đó không chỉ là việc giáo dục Lorang, mà còn là những đòn tấn công sắp tới. Tôi liếc nhìn Cassion, để rồi lại bắt gặp ánh mắt anh ấy một lần nữa, chẳng biết anh ấy đã tháo rời tầm mắt khỏi tôi từ bao giờ.

Tôi mấp máy môi từng từ 'tấn công', và Cassion gật đầu.

Nhìn vẻ vô tư của Lorang, tôi đoán cậu ta không hề biết về cuộc tấn công xảy ra vào đêm qua.

Nếu các cuộc tấn công cứ tiếp diễn trong hơn mười ngày nữa, các hiệp sĩ rồi cũng sẽ kiệt sức. Chúng ta nên làm gì đây? Mặc dù chúng ta vượt trội hơn hẳn về kỹ năng, nhưng vấn đề là chúng ta bị áp đảo về số lượng.

Nhưng chuyện này không thể thảo luận trước mặt Lorang được, nên tôi sẽ phải nói chuyện riêng với Cassion sau. Dù có cảm giác khi chỉ có hai người bọn tôi có thể sẽ hơi lúng túng một chút, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

"Nhị Hoàng tử sẽ đến sau bữa ăn, nên lúc đó chúng ta sẽ tiếp tục cuộc họp. Giờ thì cứ ăn đi đã."

"Nh-Nhị Hoàng tử lại đến nữa sao?"

"Asil, em còn chưa ăn hết một miếng bánh mì nữa đấy."

"Lần này tôi cũng sẽ được gặp ngài ấy đúng không? Đúng không?"

"Em thử món thịt vịt này đi. Dù là thịt nhưng bữa sáng ăn thế này cũng không quá nặng bụng đâu. Em dạo này gầy đi nhiều quá đấy."

Khi Cassion nhắc đến Hoàng tử, Lorang hỏi lại với giọng đầy bàng hoàng. Mặc cho Lorang có ngạc nhiên hay không, Cassion vẫn giữ ánh mắt dán chặt vào tôi, đẩy một đĩa thức ăn về phía tôi và ra hiệu rằng Lorang đã đoán đúng. Trước điều này, khuôn mặt Lorang tái mét lại.

…Nếu đặt cạnh khuôn mặt hơi ửng hồng của tôi, hẳn sẽ tạo nên một khung cảnh xanh đỏ kết hợp khá thú vị đấy.

"…Tôi vẫn đang ăn uống đàng hoàng mà. Anh mới là người nên ăn nhiều hơn đấy. Ai mới là người gầy đi cơ chứ?"

Đáng lẽ mình không nên vén tóc lên mới phải.

***

"Ra cậu là Lorang."

"V-vâng, vâng."

"Ừm…"

Vào lúc giữa sáng, gần chót trưa.

Đúng như lời Cassion nói, Nhị Hoàng tử lại đến viếng thăm một lần nữa. Tự hỏi không biết ngài ấy đã thông báo với Hoàng cung về chuyến ra ngoài này chưa, tôi lại nhớ đến con ngựa Leonina của Jenin đang nghỉ ngơi trong chuồng, khi thấy ngài ấy đến một cách khiêm tốn trên một con ngựa đơn độc thay vì chiếc xe ngựa hoàng gia.

Lát nữa mình nên đi thăm nó mới được. Jenin chắc đang lo lắng lắm, nên tốt nhất là cử ai đó đưa nó trở về kèm theo một bức thư.

"Đúng là cậu trông giống hệt anh trai mình. Hay đúng hơn là anh trai cậu phải giống cậu mới phải?"

"Vâng, vâng…"

"Sẽ rắc rối lắm đấy nếu cậu cứ trả lời 'vâng' như thế này trong suốt phiên tòa."

"Vâng, v-… Hả?"

"Chúng ta còn một chặng đường dài phải đi đấy, Cassion."

Vị Hoàng tử thong thả dạo quanh Lorang đang đứng chết trân, rồi cất tiếng cười với chúng tôi.

Lorang, người vốn khá thoải mái cho đến tận bữa sáng so với quãng thời gian đồng hành trước đó, lại cứng đờ người ngay khi đối mặt với Nhị Hoàng tử, dự báo trước sự gian nan của phiên tòa sắp tới.

“Lorang. Do tính chất của vụ án, lẽ tự nhiên là không chỉ các Hoàng tử mà cả Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương cùng toàn thể quý tộc cao cấp đều sẽ có mặt tại phiên tòa.”

“Hức...”

“Cậu cứ đóng băng như thế là gay đấy. Với tư cách là nguyên đơn, cậu phải giữ được thái độ tự tin, thậm chí là có phần ngạo mạn một chút.”

“Tôi... tôi sao? Làm sao tôi dám...”

“...Chính cái thái độ đó mới là vấn đề đấy.”

Cassion đưa tay che mặt khi chứng kiến tôi trò chuyện với Lorang, còn Hoàng tử thì nhìn chúng tôi với nụ cười gượng gạo như thể được vẽ lên mặt.

Ai nấy đều lờ mờ nhận ra việc rèn giũa Lorang sẽ chẳng dễ dàng gì.

“...Vậy thì, tạm thời gác lại chuyện uốn nắn thái độ, chúng ta hãy bắt đầu bằng việc sắp xếp lại chứng cứ.”

“Nghe hay đấy.”

Không muốn phải tuyệt vọng ngay từ đầu, tôi chọn con đường dễ đi hơn, và chẳng ai trách cứ tôi vì điều đó.

“Hôm nay tôi chưa tính tới, nhưng lần tới chúng ta nên đổi cách bố trí phòng. Nếu Điện hạ có thể cho chúng tôi biết về sơ đồ của Pháp viện Hoàng gia thì tốt quá.”

“Ta biết rồi. Trước khi đi ta sẽ vẽ lại bản đồ sơ lược.”

“Cảm ơn Người.”

Chúng tôi chưa chuẩn bị gì nhiều và đây cũng mới là ngày đầu tiên, tốt nhất không nên tạo quá nhiều áp lực. Sau khi chào Hoàng tử, tôi xếp Lorang ngồi xuống ghế bên bàn trà.

Ba người chúng tôi, bao gồm cả Nhị Hoàng tử, không ai ngồi xuống mà đều khoanh tay đứng nhìn Lorang. Mới chỉ có thế thôi mà sắc mặt Lorang đã càng lúc càng nhợt nhạt.

Đến khi ra tòa thật cậu ta sẽ còn phải đối mặt với vô số ánh nhìn nữa, nên ít nhất cũng phải chịu đựng được chừng này.

“Vậy thì, bắt đầu thôi.”

“Cậu không cần quá bận tâm đến hai chữ ‘chứng cứ’ đâu. Cứ bắt đầu bằng việc kể lại cho chúng tôi mọi chuyện từ ngày đầu tiên cậu gặp Hoàng hậu.”

“Tôi sẽ ghi chép lại.”

Tôi đóng vai trò như một thư ký. Tôi ngồi đối diện với Lorang rồi kéo xấp giấy bút đã chuẩn bị sẵn về phía mình. Thế này sẽ giúp cậu ta dễ dàng mở lòng hơn mà không cảm thấy quá áp lực.

“Thì... thì là thế này. Khi tôi khoảng mười tám tuổi...”

“Chẳng phải ít nhất cũng phải mười bảy sao? Tôi đã bảo cậu bắt đầu từ lần đầu tiên gặp mặt cơ mà.”

“Á!!! Đúp, đúng rồi, là mùa đông năm tôi mười sáu tuổi! Thời tiết lạnh lắm! ...Hay là mùa thu nhỉ?”

“......”

“......”

Mực giọt xuống tờ giấy, nhưng tôi chẳng thể ghi lại được bất cứ điều gì. Nhị Hoàng tử, vẫn mang nụ cười như chiếc mặt nạ ấy, phán một câu về tình cảnh của chúng tôi bằng tông giọng chẳng hề xứng hợp với thân phận.

“Thôi xong rồi.”

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

3
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 6
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 246
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 6 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 20 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 328
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 176