Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 87
Đúng như dự đoán, khi những lời đó thốt ra, tôi không khỏi đanh mặt lại. Cũng giống như vụ hạ độc, họ thực sự thích làm gì thì làm.
“Tìm thấy tôi ở đây chỉ là tình cờ đúng không? Thế nên ngươi mới định gửi tin nhắn giả.”
“…Tôi xin lỗi. Vì Công tước mãi không chịu nhúc nhích nên tôi không còn cách nào khác.”
“Đó là ý của Nhị Hoàng tử sao?”
“Không, đây hoàn toàn là kế hoạch của riêng tôi.”
Đến lúc này, tin tức về cuộc tấn công vào dinh thự Công tước hẳn đã đến được doanh trại của Cassion. Điều đó sẽ khiến họ tạm thời ngừng chiến, và kẻ này, vì muốn Nhị Hoàng tử giành thế thượng phong bằng cách nhanh chóng gây áp lực lên phe Nhất Hoàng tử, đã định trấn an ngài ấy bằng tin tức giả về sự an toàn của tôi dù chẳng hề biết tôi đang ở đâu.
“Hà. Nhị Hoàng tử hẳn phải hài lòng lắm. Vừa có những kỵ sĩ sẵn sàng ra trận mà không làm bẩn tay ngài, lại vừa có kẻ gián điệp mưu đồ sau lưng.”
“Xin hãy cẩn ngôn, Công tước phu nhân.”
“Tại sao? Dù sao thì chuyện này cũng đâu có cản trở Nhị Hoàng tử lên ngôi Thái tử – ngươi định khép ta vào tội phản quốc rồi giết ta sao?”
“…Phu nhân có thể oán giận tôi bao nhiêu tùy thích, nhưng tôi chỉ mong tình cảm của phu nhân dành cho Điện hạ sẽ không thay đổi.”
Ngay cả khi nói ra điều này, ánh mắt hắn nhìn tôi vẫn vô cùng sắc lẹm và lạnh lẽo. Dù biết đây không phải lúc, tôi vẫn mỉa mai trách móc hắn bằng giọng điệu châm biếm.
“Như thể ta lại đi nảy sinh tình cảm khác với Điện hạ không bằng. Ngươi mới là kẻ nên giữ mồm giữ miệng đấy.”
“Công tước phu nhân.”
“Gì chứ? Chẳng phải ngươi đã bảo xúc phạm ngươi cũng không sao sao?”
Tôi đang vô cùng giận dữ, nhưng đây không phải là việc cấp bách nhất vào lúc này. Tôi phủi qua bộ quần áo dính đầy vết máu lem luốc vì phải bò lê lết để trốn thoát, rồi buộc lại mái tóc cũng đã rối xù tương tự.
“Dù sao thì, với tư cách là đồng đội đã chấp nhận uống độc để phục vụ cho kế hoạch của ngươi, ngươi tiện đường đưa ta đến doanh trại của Cassion luôn thì có sao đâu đúng không?”
“Đó vốn là ý định của tôi khi cứu phu nhân. Nếu tin nhắn đó hóa ra là thật thì cũng có lợi cho tôi.”
Ư, từng từ từng chữ hắn thốt ra đều thật khiến người ta ngứa mắt.
“Ngươi không có ngựa à?”
“Tôi có cưỡi một con đến khu vực này, nhưng từ đây trở đi, tốt nhất là nên đi bộ nếu muốn lẻn vào doanh trại của Công tước mà không bị kẻ thù phát hiện. Hãy đi theo sau tôi.”
Sau đó là khoảng thời gian im lặng, im lặng và tiếp tục im lặng.
Thi thoảng mới có vài tên lính thuộc phe Nhất Hoàng tử có vẻ như đang đi trinh sát xuất hiện như lúc trước, nhưng người đàn ông đi trước tôi đều kết liễu chúng trước khi chúng kịp nhận ra chúng tôi. Ngoài vấn đề an toàn ra, chúng tôi cũng chẳng thân thiết gì đến mức trò chuyện phiếm.
Ngay khi tôi bắt đầu nghi ngờ liệu chúng tôi có thực sự đang đi đúng hướng trên con đường rừng ngoằn ngoèo này hay không, người đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng.
“Thậm chí phu nhân còn không buồn hỏi tên tôi.”
“Ta có cần phải biết không?”
Tôi thậm chí còn chẳng buồn bận tâm. Việc gì ta phải làm thế?
“Dù sao thì tôi cũng là kẻ suýt nữa đã tước đi mạng sống của phu nhân. Phu nhân không thấy sợ sao?”
“Thôi ngay cái trò sợ hãi nhảm nhí đó đi và đừng có tùy tiện gọi ta là ‘cô’ nữa. Ta sẽ không bỏ qua lần thứ hai đâu.”
“Nếu phu nhân không bỏ qua thì phu nhân định làm gì, thưa phu nhân?”
Cái tên này, thật là.
“Ngươi định dùng vũ lực với một người phụ nữ yếu đuối sao? Dĩ nhiên là ta sẽ tố cáo mọi hành vi của ngươi rồi.”
“Bỏ qua việc những gì tôi thấy khác xa với hai chữ ‘yếu đuối’, phu nhân định tố cáo với Công tước sao?”
“Không.”
Người đàn ông đi phía trước vừa cố trò chuyện mà không thèm ngoảnh lại bất ngờ dừng bước, quay đầu nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó hiểu. Tôi thúc vào lưng hắn, ra hiệu cho hắn tiếp tục di chuyển chứ đừng dừng lại, rồi nói tiếp.
“Với Nhị Hoàng tử.”
“Cái gì?!”
Tôi bực bội đẩy người đàn ông đang dí khuôn mặt bàng hoàng đến gần sát mặt mình ra thay vì bước tiếp. Hắn bị làm sao vậy chứ, thật sự đấy?
“Ở Đế quốc, chỉ có Hoàng tộc mới có địa vị cao hơn gia tộc Công tước. Việc ngươi không dùng kính ngữ với ta chẳng khác nào đang thèm khát uy quyền hoàng gia.”
“Không, sao phu nhân lại suy diễn vô lý như thế…”
“Ta sẽ nói với Nhị Hoàng tử rằng ngươi bất mãn và đang nhắm đến quyền lực hoàng gia. Sau đó… ngươi biết điều gì sẽ xảy ra rồi đấy, đúng không?”
Tôi biết đó cũng là một sự suy diễn lố bịch. Nhưng tôi vừa đe dọa hắn vừa nhún vai, vờ như không biết. Tôi giơ ngón tay chỉ vào khuôn mặt dày dặn của hắn, và thật buồn cười, ánh mắt người đàn ông lại tập trung vào đầu ngón tay tôi.
“Hành động của ngươi có thể là vì Nhị Hoàng tử, nhưng đó cũng là sự lạm quyền. Nếu ta chỉ cần thêm chút dầu vào lửa thì sao nhỉ? Chẳng phải trông như ngươi đang tự ý hành động vì bất mãn với mệnh lệnh của hoàng tử sao?”
“Hừm…”
“Nếu không muốn bị Điện hạ Nhị Hoàng tử kính yêu của ngươi ruồng bỏ, tốt nhất từ giờ trở đi ngươi nên cẩn trọng hơn trong lời nói và hành động. Ít nhất là đối với ta.”
Sau khi lườm người đàn ông đang có vẻ mặt ngơ ngác một cái cuối cùng, tôi lại đập vào lưng hắn lần nữa. Tiếng bạt tay vang lên làm lòng bàn tay tôi cũng thấy đau, nhưng có vẻ lực tác động đã truyền đi trọn vẹn.
“Bây giờ thì ngậm miệng lại và tiếp tục di chuyển đi.”
***
“Ôi, ở đằng kia…!”
“Phu nhân, xin chờ một chút!”
Sau đó, người đàn ông thực sự đã ngậm chặt miệng. Tuy nhiên, hắn trở nên chú ý hơn trong việc phát quang các cành cây cản đường tôi, thậm chí còn đưa tay ra đỡ khi chúng tôi gặp những ngọn đ khâu nhỏ trong rừng. Dĩ nhiên, tôi không nhận lấy.
Khi chúng tôi ở vách đá, mặt trời đang ở đỉnh đầu, nhưng đến khi xung quanh bắt đầu nhuốm màu tím thẫm, chúng tôi đã có thể nhìn thấy những túp lều và cờ xí ở cách đó không xa.
Phấn khích trước cảnh tượng đó, tôi dồn lực vào đôi chân đang lê bước để dậm mạnh xuống đất, nhưng người đàn ông đi hơi chếch phía trước đã nhanh chóng chắn đường tôi.
“Cái gì! Chẳng phải là ở kia sao?!”
“Đúng vậy, nhưng xin phu nhân đừng qua đó vội! Ngộ nhỡ phu nhân bị tấn công khi lao vào như thế thì sao? Hãy để tôi vào trước thông báo rằng Công tước phu nhân đã đích thân đến. Xin phu nhân hãy đợi một chút trước khi vào.”
Ngay khi nghe thấy từ “Đúng vậy” và định lao về phía trước lần nữa, người đàn ông đã vội vã nắm lấy tay tôi. Phải rồi, tôi đoán những gì ngươi nói cũng có lý, nhưng…
“Buông ra. Đau đấy.”
“Ah…”
Hắn giật phắt tay ra như thể vừa chạm vào hòn than nóng, rồi ngượng ngùng gãi đầu khi tôi hất cằm ra hiệu. Người ta nói khi nhìn thấy nhà vệ sinh là lúc thấy gấp nhất – tương tự như vậy, bây giờ các túp lều đã ở ngay trước mắt, tôi còn cảm thấy sốt ruột hơn cả lúc đi xuống núi.
“Còn chờ gì nữa? Mau đi đi.”
“Nhanh lên! Vâng. Xin phu nhân đi đường này. Để phòng bất trắc, xin phu nhân hãy trốn sau cái cây này, tôi sẽ quay lại nhanh nhất có thể.”
Sao hắn lại thế này nhỉ? Có lẽ vì đã đến nơi nên trông hắn còn lịch sự hơn cả trước đó. Dù sao thì, người đàn ông cũng nhanh chóng và lặng lẽ biến mất vào trong doanh trại.
Nhưng đó không phải là điều quan trọng. Tôi đi ra sau một cái cây lớn rồi vươn cổ ra, tìm kiếm Cassion, người chắc chắn đang ở đâu đó trong doanh trại.
Tuy nhiên, chẳng thấy bóng dáng Cassion đâu, và dù mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, doanh trại lại yên tĩnh một cách đáng ngờ. Họ nói Cassion hoàn toàn không nhúc nhích, thậm chí còn có một tên lính đang ngồi nhàn rỗi trước túp lều đẽo gỗ.
“Ôi… Nhanh thật đấy.”
Tên lính đang thư thái đó đột nhiên đứng phắt dậy, giấu đồ đẽo gỗ ra sau lưng khi các kỵ sĩ lao tới, và tôi bước ra từ sau gốc cây khi thấy người đàn ông đứng bên cạnh các kỵ sĩ.
“Công tước phu nhân! Ôi, trời ơi, tạ ơn Chúa! Cảm ơn trời đất!”
Người kỵ sĩ có vẻ là cấp cao nhất trong số họ chạy ra chào tôi với nét mặt như sắp khóc đến nơi.
“Làm sao phu nhân đến được đây… Dinh thự Công tước đã bị tấn công. Không, trước tiên, chúng ta hãy vào trong đã! Xin phu nhân hãy vào trong! Có vẻ như phu nhân đã bị thương…”
“Bình tĩnh đi, ta không sao.”
Người đàn ông đã dẫn các kỵ sĩ đến đây di chuyển cực kỳ lén lút rồi hòa vào đám đông. Tôi hơi giật mình trước khả năng gần như có thể biến mất hoàn toàn nếu hắn muốn của hắn, trong khi cố gắng làm dịu người kỵ sĩ trông như sắp quỳ phục xuống đất.
“Chồng tôi… Cassion không có ở trong doanh trại sao?”
“Ngài ấy đang theo dõi động thái của Đệ nhất Hoàng tử ở phía trước doanh trại, nên sẽ mất chút thời gian. Trước mắt, để tôi dẫn phu nhân đến lều của Công tước đại nhân.”
Người hiệp sĩ dường như đang nuốt xuống niềm vui sướng sục sôi khi tôi vỗ nhẹ lên vai anh ta để an ủi. Sao họ lại thế này nhỉ? Tôi chỉ là vợ của cấp trên họ thôi mà. Liệu chuyện này có đáng để phấn khích đến vậy không?
“Cậu kia! Mau báo cho Công tước đại nhân biết Công tước phu nhân đã đến nơi!”
“Không, để tôi đi cho. Tôi sẽ nhanh hơn đấy.”
“Được rồi, được rồi. Cậu đi đi. Phu nhân, đi hướng này…”
Người đàn ông vừa đưa tôi đến đây đã nhanh chóng tự nguyện nhận việc. Liệu cái gã đó đã nắm được vị trí của Cassion rồi sao? Anh ta tháo vát đến mức đáng ghét thật đấy.
“Cậu! Mau gọi bác sĩ đến đây. Chúng ta không có bộ váy nào sao? Phải là loại có chất lượng tốt một chút…”
Trái lại, người hiệp sĩ đang dẫn tôi về lều lại có vẻ làm quá lên một cách thái quá.
Khi bước đi giữa những ngôi lều và nhận lấy vô số ánh nhìn của các hiệp sĩ, tôi vươn người xua đi mệt mỏi.
Dù bản thân đang trong tình trạng khá tơi tả, nhưng đây lại là lúc tôi cần phải ra dáng vẻ uy nghiêm nhất. Dù sao họ cũng là cấp dưới của chồng tôi, ghi điểm một chút trong mắt họ cũng chẳng hại gì.
“Trang phục cứ để sau đi. Cho tôi một cốc nước là được rồi.”
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...