Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 83

“…Ôi! Kia chẳng phải là ngài Cassion sao?!”

“Hả? Hình như đúng là có người đang đến thật… Mắt phu nhân tinh thật đấy.”

Sau khi đưa tôi và Lorang về, Cassion đã ra lệnh cho các hiệp sĩ tăng cường an ninh cho phủ Công tước.

Trong khi các hiệp sĩ bận rộn và gia nhân mải mê gia cố cửa nẻo cùng tường thành của dinh thự, việc duy nhất tôi làm là đi qua đi lại trên hành lang phủ Công tước.

Mải đắm chìm trong suy nghĩ, cứ bước đi lặp đi lặp lại trong cùng một khoảng không gian, mặt trời đã lặn tự lúc nào không hay. Khi Pia bảo tôi quay về phòng nghỉ ngơi, tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ và bắt gặp bóng dáng Cassion.

“Chàng dặn tôi phải cẩn thận, vậy mà bản thân lại đi lại một mình cơ đấy.”

“Thôi nào, Công tước Điện hạ thì khác chứ ạ. Chẳng phải việc dẫn theo hiệp sĩ chỉ làm cản trở chuyển động của ngài ấy sao?”

“Dù vậy, tôi vẫn nghĩ ít nhất ngài ấy nên có một người đi cùng thì tốt hơn…”

“Tiểu thư đừng lo lắng hão nữa, mau thay quần áo đi ạ. Công tước Điện hạ đã về rồi, chắc hai người sẽ ăn tối cùng nhau đúng không? Trưa nay tiểu thư cũng đã bỏ bữa rồi đấy!”

“Đừng có nói chuyện đó với Cassion.”

Nghĩ lại thì, tôi vẫn đang mặc nguyên bộ trang phục từ lúc đến hoàng cung. Còn chưa kịp thay ra, nói gì đến chuyện ngồi xuống nghỉ ngơi.

Nhưng tôi không muốn lộ ra chuyện mình đã thẫn thờ suốt mấy tiếng đồng hồ mà chưa thay đồ kể từ khi về đến dinh thự, nên tôi mau chóng chạy về phòng và đổi sang một bộ quần áo thoải mái.

“Nhanh lên, nhanh lên! Ôi, chắc tôi không kịp tẩy trang mất.”

“Trời ơi, thế nên lúc nãy tôi mới bảo tiểu thư vào phòng nghỉ ngơi trước đi mà.”

“Chuyện đó cũng cấm không được nói trước mặt Cassion!”

Tôi không muốn làm Cassion, người vừa trở về sau cuộc gặp với Nhị Hoàng tử, phải lo lắng.

Pia tặc lưỡi nhìn tôi loay hoay chui vào chiếc váy ngủ bị xoắn lại do vội vã mặc vào. Sau đó, cô ấy nhanh chóng kéo chiếc váy xuống, xõa tóc tôi ra và liếc nhìn tôi bằng ánh mắt bán tín bán nghi.

Hừm, ánh mắt đó trông chẳng đáng tin chút nào. Cô không định mách lẻo đấy chứ?

“Pia, đừng đi theo tôi nữa. Cứ xuống nhà ăn sớm rồi nghỉ ngơi đi.”

“Công tước Điện hạ dặn tôi tạm thời không được rời khỏi tiểu thư dù chỉ một bước.”

“Không sao đâu vì có Công tước Điện hạ ở cùng tôi rồi! Đi đi mà. Cả ngày nay cô phải đứng rồi đi theo tôi chắc là mệt lắm rồi.”

Sau khi dồn Pia, người nhất quyết không chịu rời tôi, về phía khu phòng ở của gia nhân, tôi mới chỉnh đốn lại bản thân rồi hướng về phía phòng ăn.

May mắn là Cassion vẫn chưa đến đó, có lẽ chàng đang mất chút thời gian để thay trang phục đi đường và tắm rửa.

“Hình như thời tiết lại bắt đầu trở lạnh nên hôm nay tôi chủ yếu chuẩn bị các món ăn mềm và ấm nóng.”

“Cảm ơn bác. Món ăn hôm nay trông cũng rất ngon mắt.”

Liệu có thật sự chỉ vì thời tiết lạnh không? Tôi giơ ngón tay cái lên, thán phục sự tinh tế của người đầu bếp khi chuẩn bị những món ăn dễ tiêu hóa, có lẽ vì lo lắng cho dạ dày do tình hình phức tạp hiện tại. Đúng lúc đó, Cassion, người vừa chuẩn bị xong xuôi một cách nhanh chóng, bước vào.

“Chào mừng chàng trở về! Chắc hẳn chàng đã mệt lắm rồi, Cassion.”

“Tôi chỉ vừa đi nói chuyện về thôi, đâu phải làm việc gì nặng nhọc. Tôi thấy cô vẫn ngồi đợi dù tôi đã dặn ăn trước rồi.”

Đúng như dự đoán, chàng đang mắng tôi… Nhưng sao chàng lại tránh né ánh mắt của tôi thế kia?

“Hừm. Bữa ăn hôm nay trông cũng ngon đấy chứ.”

“….”

Hơn nữa, chàng còn ngồi xuống với một tiếng ho khan đầy gượng gạo. Ôi trời. Tôi chẳng buồn cầm đũa lên mà chỉ nheo mắt chằm chằm nhìn chàng.

“…Asil. Trễ rồi đấy. Cô không thấy đói sao?”

“Hừm~”

“…Có chuyện gì vậy? Thức ăn sẽ nguội mất đấy. Nếu cô không thích menu hôm nay, tôi có thể gọi đầu bếp lên.”

“Chàng cứ thử gọi xem.”

“….”

“….”

Chàng đang định trốn tránh bằng cách đổ lỗi cho người đầu bếp vô tội đấy à? Tôi biết đây không phải là quy tắc ứng xử lịch sự trên bàn ăn, nhưng tôi vẫn chống cằm và chằm chằm nhìn chàng. Cassion, người vừa giả vờ ăn vừa tránh ánh mắt tôi, không thể chịu đựng được lâu và đành khẽ quay đầu đi.

“Thì… cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra cả.”

“Thật thế sao? Vậy tại sao chàng cứ né tránh ánh mắt của tôi?”

“Tôi chỉ cố khuyên Nhị Hoàng tử đừng đứng ra tiên phong trong cuộc họp mà thôi. Rõ ràng là Nhất Hoàng tử không nhằm mục đích giành chiến thắng trong cuộc chiến, mà là đang tìm cơ hội nhắm vào Nhị Hoàng tử hoặc Hoàng đế. Dù sao thì các bên liên quan cũng nên cẩn trọng.”

Thấy chàng nói dài dòng một cách bất thường như vậy, chắc chắn chàng đang tự biết mình có lỗi. Nén cảm giác như muốn nổi gân máu trên trán, tôi nở một nụ cười thật sâu.

“Đúng vậy. Nói thẳng ra thì chúng ta có thể thắng trận này chỉ bằng cách trốn đi và bảo vệ Bệ hạ Hoàng đế cùng Nhị Hoàng tử Điện hạ. Nhưng có vẻ Bệ hạ không muốn mọi chuyện kéo dài.”

“…Đúng là vậy.”

“Thế thì họ sẽ đưa bất kỳ ai có thể thay thế Nhị Hoàng tử lên hàng đầu, đúng không?”

“….”

“Ôi chao, thật tình cờ làm sao khi lại có một vị Công tước anh hùng chiến tranh, người lại chính là tay trong thân cận nhất của Nhị Hoàng tử!”

“…Tôi xin lỗi. Chúng tôi đã quyết định bắt đầu cuộc tìm kiếm vào sáng mai.”

“Chỉ tìm kiếm thôi sao? Chàng cũng sẽ là người trực tiếp bắt hắn, đúng không? Chính miệng chàng đã nói giáp lá cà là sở trường của chàng hơn là phục kích, và Nhất Hoàng tử thì đã là dồn vào thế dồn đường cùng rồi.”

Khi tôi trừng mắt nhìn chàng, khuôn mặt rạng rỡ đột ngột biến mất, đầu Cassion lại càng cúi thấp hơn nữa.

Mới chỉ vài tiếng trước thôi, chàng còn nói tôi đừng quá sức vì chàng vẫn chưa nhận được câu trả lời từ tôi cơ mà! Cho dù về cơ bản hắn đã là cá trong chậu đi chăng nữa!

“Đừng lo lắng, Asil. Đây không phải là ngạo mạn, tôi thực sự tự tin đến mức việc cố tình thua đối với tôi còn khó hơn.”

“Tôi biết chàng giỏi giang; chính mắt tôi đã nhìn thấy điều đó. Tôi cũng biết tình hình hiện tại không phải là một cuộc chiến lớn đến mức tôi phải lo lắng. Tôi biết đó chỉ là việc truy lùng một kẻ đào tẩu, nhưng tôi không thể ngăn mình lo lắng được!”

Lần này, tôi cố tình tránh ánh mắt của Cassion và bắt đầu xúc thức ăn dồn dập vào miệng. Khi tôi nuốt vội vã như thể để giải tỏa căng thẳng, Cassion mỉm cười nhẹ rồi đẩy một cốc nước về phía tôi.

“Sao cô lại lo lắng?”

“Đừng có cố tình thừa cơ gặng hỏi câu trả lời sau khi đã làm một việc xấu xấu xa như thế.”

“Như tôi đã nói trước đây, thế này chẳng phải cũng giống như đã nhận được câu trả lời rồi sao?”

“Nếu chàng cứ tiếp tục thế này, hãy nhớ rằng đến lúc phải đưa ra câu trả lời thực sự, chàng có thể sẽ nghe thấy điều ngoài dự kiến đấy. Câu trả lời của tôi linh hoạt lắm đấy, chàng biết mà?”

“Ôi trời, thế thì tôi phải giữ kẽ lời ăn tiếng nói mới được.”

“Nếu chàng muốn có câu trả lời, từ giờ trở đi chàng cũng sẽ phải giữ gìn thân thể của mình đấy.”

Dù tiếp tục bị mắng mỏ, nét mặt Cassion không hiểu sao lại trở nên mềm mại hơn. Và tôi có thể cảm nhận được cơn giận dữ cùng sự bực bội của mình đang vô thức dịu lại trước nét mặt ấy của chàng.

Thực ra, tôi biết đây là một tình huống hiển nhiên. Ngay cả khi Cassion không bước vào với vẻ mặt hối lỗi, đó cũng là một kết cục dễ dàng đoán trước.

Ai lại đi đặt người khác lên hàng đầu khi họ có một anh hùng chiến tranh làm người thân cận nhất cơ chứ?

Nhưng dù biết tất cả những điều này, tôi vẫn thấy bức bối khi chàng phải đứng ra tiên phong… Tình cảm của tôi đã trở nên quá lớn mất rồi. Giờ đây, tôi phải giữ chặt miệng mình vì tình cảm ấy đã đong đầy đến mức nếu không nói ra, tôi sẽ không thể nào chịu đựng nổi.

“Asil. Cô không thể nói cho tôi biết sao? Tôi nghĩ mình sẽ giải quyết mọi chuyện tốt hơn nếu nhận được lời cổ vũ đấy.”

“Đó là cờ tử (death flag) đấy, nên là không.”

“Cờ tử cái gì cơ?”

Tôi muốn nói rằng tôi cũng thích chàng, và dặn chàng đừng để bị thương dù chỉ một chút rồi hãy trở về an toàn. Nhưng chẳng phải việc tỏ tình với người yêu rồi lại nghĩ đến kịch bản tồi tệ nhất chính là một cái cờ tử quá đỗi quen thuộc hay sao?

Tôi không phải kiểu người thường bận tâm đến những chuyện như vậy, vả lại công việc đó cũng chẳng mấy khó khăn, nhưng tôi không muốn để lại dù chỉ là một khả năng nhỏ nhất.

"Ăn mau lên nào! Chàng cứ bảo thức ăn sẽ nguội, vậy mà bản thân lại chưa nuốt nổi miếng nào. Chẳng phải chàng bảo mai sẽ ra ngoài tìm kiếm sao, phải ăn uống đàng hoàng chứ."

"Được rồi."

"Ăn xong thì cùng về phòng chàng nhé. Thiếp sẽ ngủ lại đó."

"Ta cũng hiểu rồi."

"...Xời."

Tôi nhớ lại lần đầu tiên tới dinh thự này và triệu tập toàn bộ hiệp sĩ đến chào hỏi. Trên bàn ăn khi ấy, anh đã đỏ mặt chỉ vì nghe nhắc tới việc vào phòng Cassion.

Trêu chọc một Cassion ngây thơ đến không ngờ vào dạo mới ký hợp đồng ấy thật là thú vị, vậy mà giờ đây anh trả lời mà chẳng hề biến sắc.

Anh đã thay đổi nhiều đến thế, liệu tôi có đổi thay theo? Liệu lòng tôi có đang lộ rõ mùng một như anh lúc này?

"Chẳng vui tẹo nào."

"Thế là chúng ta không ngủ chung sao?"

Giờ anh còn quay sang trêu ngược lại tôi cơ đấy? Anh học đâu ra cái thói dửng dưng này vậy?

"Chúng ta sẽ ngủ nhưng vạch sẵn một ranh giới. Thiếp phải đè chặt chàng lại để mai chàng không thể rời đi. Dù sao chàng cũng là người dồn ép toàn bộ bọn họ, nếu gấp thì cứ cử người khác đi bắt là được mà, phải không?"

"Đó hẳn là sự trói buộc mạnh mẽ nhất trên đời rồi."

Cassion nhíu mày giả vờ sợ hãi rồi bắt đầu dùng bữa ăn đã hơi nguội của mình.

Thế nhưng, bầu không khí ấm áp khi cùng nhau bước vào phòng ngủ sau bữa tối và trò chuyện phím dường như chỉ là dối lừa, bởi sáng hôm sau khi tỉnh dậy, đón chờ tôi chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo.

Thế này thì hơi quá rồi đấy.

"...Ít nhất cũng phải để thiếp tiễn chàng chứ."

Tôi đâu có ngủ nướng, liệu có cần phải đi sớm đến thế không? Cảm giác như anh cố tình lén bỏ đi lúc tôi còn đang say giấc, tôi chán nản vuốt ve phần nệm trống không bên cạnh thậm chí chẳng còn vương chút hơi ấm, đúng lúc ấy tôi chú ý đến mảnh giấy nhắn đặt trên chiếc bàn cạnh giường đối diện.

[Anh cảm thấy nếu nhìn thấy em mở mắt tiễn biệt, anh sẽ chẳng thể nào cất bước nổi. Anh sẽ viết thư cho em.]

Nét chữ của anh đã trở nên dịu dàng hơn nhiều so với mảnh giấy nhắn để lại dạo đi tìm Lorang, nhưng nó vẫn khiến tôi phải cắn chặt môi. Nhảy xuống giường bằng chân trần rồi kéo rèm cửa ra, tôi thấy số người canh giữ dinh thự Công tước ít hơn thường lệ, có lẽ họ đã cùng anh rời đi.

"...Hứa sẽ viết thư nghĩa là anh ấy sẽ về muộn rồi."

Tôi chưa từng biết việc chờ đợi một tương lai không còn sót lại chút dấu vết nào của nguyên tác lại khó khăn đến nhường này.

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

3
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 6
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 246
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 6 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 20 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 328
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 176