Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 92
"Khặc, chuyện này... Ngươi không quan tâm đến tính mạng của vợ mình nữa sao?!"
"Ta đã bảo ngươi đừng nhắc đến cô ấy."
Khi Cassion vung kiếm xông tới, vài tên hiệp sĩ vừa tỉnh lại cố gắng cản bước anh, nhưng tất cả đều vô ích.
Mặc cho những hiệp sĩ ngáng đường lần lượt gục xuống dưới lưỡi kiếm, ánh mắt anh vẫn xoáy sâu vào gã Hoàng tử đang trợn ngược đôi mắt vằn máu, rồi thò tay vào trong ngực áo.
Dù chẳng muốn trưng ra bất cứ thứ gì thuộc về Asilia và cũng băn khoăn liệu có thật sự cần thiết, nhưng vì cô đã muốn vậy...
"Ta đang bảo vệ Asilia."
"...!"
"Những lời dối trá thảm hại của ngươi không có tác dụng đâu."
Tuy nhiên, anh không thể nỡ để lọn tóc hồng xinh đẹp ấy phấp phới trước gió, nên chỉ đưa ra trong thoáng chốc rồi cất lại vào chỗ cũ. Sự xác nhận của Hoàng tử thế là quá đủ.
"...Đúng là ta đang giữ nhân chất."
"Cái miệng của ngươi vẫn còn hoạt động tốt nhỉ."
"Dù không phải Công tước phu nhân, nhưng chúng ta vẫn còn một con rồng khác. Hãy dừng cuộc tấn công và gia nhập phe ta!"
"Ngươi vẫn nghĩ mình là Đệ nhất Hoàng tử đấy à?"
Mấy tên hiệp sĩ còn lại chưa kịp tháo chạy gào lên rằng làm sao có thể chắc chắn chỉ qua lọn tóc, rằng anh nhất định đang nói dối, nhưng anh chẳng buồn bận tâm.
Và dù Đệ nhất Hoàng tử không đến mức quá ngốc nghếch mà dừng việc nhắc đến Asilia, gã dường như vẫn không thể bỏ được thói quen cũ. Cassion lại nắm chặt cán kiếm, giáng một đòn xuống gã Hoàng tử rồi đạp mạnh vào bụng gã.
"Điện hạ!"
"Ở đây làm gì có vị hoàng tử nào?"
Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình nhìn xuống kẻ từng coi anh — một gã lính đánh thuê trở thành anh hùng chiến tranh — chẳng khác nào loài sâu bọ bò lên từ lòng đất.
"Bây giờ ngươi nên quen với việc bò trườn dưới đất đi là vừa."
"Khặc, đồ lính đánh thuê cặn bã...!"
"Ngươi nói nhiều quá đấy."
Lần này, Cassion nện mạnh sống kiếm vào người Đệ nhất Hoàng tử. Cú va đập quá mạnh khiến gã Hoàng tử văng ngược về sau. Những kẻ xung quanh vội vã lao đến đỡ lấy, nhưng Đệ nhất Hoàng tử vì thấy nhục nhã nên đã hất văng tất cả ra. Ngay cả hành động đó trông cũng thật ngu ngốc.
Dù nhận được danh hiệu Công tước nhờ công lao chiến tranh, anh vẫn luôn mang trong mình cảm giác tự ti vì khao khát địa vị. Chính vì vậy, ngay cả khi phò trợ Đệ nhị Hoàng tử, trong lòng anh vẫn nghĩ mình chẳng bao giờ gột rửa được cái nhãn gã lính đánh thuê năm xưa.
Nhưng sau khi gặp Asilia và chứng kiến cô luôn tự tin đến thế... anh bắt đầu nghĩ, rốt cuộc thì điều đó có gì quan trọng?
"Nếu không phải là Asilia, ta chẳng buồn quan tâm đến bất kỳ con rồng nào đâu."
Địa vị xã hội thì có là gì? Được nuôi dưỡng ở đâu hay ra sao thì có quan trọng gì? Chỉ cần tồn tại thôi cô đã thật đáng yêu và trân quý biết bao.
Giờ đây, điều Cassion khao khát không phải là rũ bỏ cái nhãn cũ để vươn lên cho người đời ngưỡng mộ, mà đơn giản chỉ là muốn cô nhìn anh bằng tình yêu thuần khiết, giống như cách anh đang nhìn cô.
"Mang nó ra đây! Khặc, mau mang tên cặn bã đó ra đây!"
Xem ra chuyện nhân chất đúng là có thật, khi một số ít kẻ địch đã bị Cassion và các hiệp sĩ của anh bao vây vẫn gào lên bảo vệ Đệ nhất Hoàng tử.
Chà, trường hợp xấu nhất thì nhân chất có lẽ là Đệ nhị Hoàng tử Shurdin hoặc Nhà vua.
Nhưng nếu chúng có thể xâm nhập hoàng cung và bắt giữ họ, chúng thà chặt đầu họ ngay lập tức còn hơn là giữ lại làm nhân chất.
"C-Công tước...! Xin hãy tha cho tôi!"
Thế nhưng, con rồng ấy thật sự, thật sự là một kẻ nằm ngoài dự đoán.
"Xin hãy cứu tôi! Cứu tôi với!"
"...Hừm."
Nhìn Lorang bị lôi ra với vệt máu trên trán, vừa khóc lóc vừa gào lên, suy nghĩ đầu tiên của Cassion là nhẹ chồm.
Trong dinh thự công tước, phòng của Lorang nằm không xa phòng của Asil. Nói cách khác, việc Lorang bị bắt đồng nghĩa với việc Asil cũng có thể đã rơi vào tay địch. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh trong chốc lát.
Cassion vỗ nhẹ vào túi áo ngực chứa lọn tóc một cách vô thức, rồi thở dài. Những hiệp sĩ với vẻ mặt khó tả tiến lại gần.
"Thưa Ngài, chúng ta nên làm gì? Có nên tấn công luôn không?"
Thực chất, Lorang chẳng có giá trị gì để làm nhân chất.
Hắn đã xong xuôi vai trò của mình, và việc hại hắn chỉ càng làm tăng thêm tai tiếng cho Đệ nhất Hoàng tử — kẻ đã giết chính cha đẻ của mình.
Vào lúc này, mối đắn đo là nên chật vật thêm một chút trong trận chiến rõ ràng đang tiến tới thắng lợi này để cứu Lorang, hay cứ quét sạch tất cả để tránh rắc rối.
"Chà... Nếu có thể thì hãy cố mang hắn về. Chỉ cần hắn còn sống là được."
"Rõ!"
Dù sao thì Asilia cũng sẽ lo lắng cho hắn. Cassion không muốn làm cô buồn dù chỉ một chút.
Để khi mọi chuyện kết thúc và anh trở về, cô cũng có thể sà vào lòng anh với một tâm trạng nhẹ nhõm.
Thực ra, ngay cả khi chưa nghe câu trả lời của Asil cho lời tỏ tình của mình lúc này, anh đã hiểu rõ trái tim cô, nhưng...
"...Dù vậy, ta vẫn muốn nghe chính miệng cô ấy nói."
"Sao cơ ạ?"
"Không có gì. Đừng có lười biếng nữa, mau qua đó bắt gã kia luôn đi."
Vì chiến thắng đã quá rõ ràng, Cassion buông lời mỉa mai xua đuổi những hiệp sĩ công tước đang lảng vảng xung quanh mình, nện sống kiếm vào họ rồi lấy tay che miệng.
...Dù sao thì họ cũng đang ở giữa chiến trường. Anh không thể để lộ khuôn mặt đang mỉm cười một cách ngu ngốc được.
'Tôi thích anh, Cassion'
"......"
Nhưng khi hình ảnh câu trả lời của cô hiện lên trong đầu, anh không thể kiểm soát được khóe môi đang ngoác ra đến tận mang tai.
Cassion cố lắc cái đầu đã tràn ngập sắc hồng của mình, ngay cả khi trận chiến đẫm máu đang diễn ra ngay trước mắt, nhưng tất cả đều vô ích.
Anh từng nghĩ dù câu trả lời của cô là gì thì tình cảm của anh cũng chẳng thay đổi nên chẳng quan trọng, nhưng tất cả chỉ là vô lý. Cassion không ngừng tưởng tượng về Asilia.
Vì cô luôn tự tin, chắc cô cũng sẽ nói những lời đó một cách đầy tự tin thôi. Hay cô sẽ thẹn thùng một cách khác lạ? Dù là gì đi nữa...
"...Thưa Ngài. Tôi có thể đoán đại khái những gì Ngài đang nghĩ, nhưng chúng ta vẫn đang trong trận chiến đấy. Có vẻ như Đệ nhất Hoàng tử ở đằng kia đã bị bắt rồi."
"À."
"À? À~? Ngài thậm chí còn không nhìn ư? Mà Ngài lại hạ vũ khí xuống rồi đấy à?"
"Câm miệng."
"Tôi sẽ kể cho Công tước phu nhân nghe toàn bộ việc Ngài đi tay không giữa chiến trường!"
Khi bừng tỉnh, các hiệp sĩ của Cassion — những người đã xông lên trong chớp mắt — đã khống chế số ít kẻ địch còn lại và đang lôi Đệ nhất Hoàng tử đã bị tước vũ khí đến.
Anh cứ tưởng vừa rồi mình đã dùng sống kiếm đánh đuổi họ đi rồi chứ. Anh đấm thẳng vào miệng tên hiệp sĩ công tước vừa quay lại và đang nói một cách hoang đường, thậm chí còn chưa tháo găng tay giáp.
"...Ngươi cứ thử nói xem."
Thấy ánh mắt tên hiệp sĩ nhìn mình đầy vẻ phản kháng như thể sẽ mách lẻo chuyện này, Cassion cảm thấy căng thẳng theo một cách khác. Cô rất ghét việc anh không hoàn thành tốt công việc hoặc hành động thiếu an toàn.
"Ngậm. Mồm. Lại."
Nghĩ rằng mình nên kết thúc chuyện này một cách đàng hoàng ngay bây giờ, anh thả tên hiệp sĩ đang lầm bầm trong khi bị bịt miệng ra và nhìn Đệ nhất Hoàng tử đang bị kéo đến và bắt quỳ xuống.
Liếc sang một bên, có vẻ như Lorang cũng đã được cứu thoát an toàn, dù có chút thương tích. Sau khi xác nhận hắn đang được bảo vệ ở phía sau và nước mắt đầm đìa, anh dời mắt trở lại, và thật buồn cười khi ánh mắt của Đệ nhất Hoàng tử cũng đang hướng về phía Lorang.
Bất ngờ thật đấy. Ta cứ nghĩ gã đó cũng nằm trong danh sách kẻ ngươi muốn lấy mạng chẳng kém gì Đị nh Hoàng tử hay Hoàng đế chứ.
……
Chẳng lẽ ngươi không biết gã ta không chút giá trị làm con bài hãm hại sao? Ngươi tha cho gã chỉ vì gã là cha ngươi à?
Nếu là Asilia, gã chẳng thể để một sợi tóc của nàng bị tổn hại, nên dù binh lực có áp đảo thì quá trình giải cứu vẫn vô cùng trắc trở.
Nhưng với Lorang, mệnh lệnh chỉ là giữ cho gã sống sót dù có thương tích hay không, thành ra cuộc tấn công chẳng chút đắn đo, giúp việc cứu người diễn ra nhanh chóng và dễ dàng hơn nhiều.
Trong tình thế đã bị áp đảo số lượng và rơi vào thế yếu, Nhất Hoàng tử chắc chắn phải nhận ra điều đó. Gã vốn tưởng đây chỉ là giãy giụa giọt nước tràn ly, nhưng ánh mắt Hoàng tử dõi theo từng cử động của Lorang lại mang vẻ vô cùng kỳ quặc.
Giờ ngươi sẽ phải bóc lịch trong ngục suốt phần đời còn lại, nên ta sẽ cho ngươi gặp mặt cha mình lần cuối.
……
Lorang đang được sơ cứu liền hoảng loạn lắc đầu nguẩy nguẩy, nhưng Cassion phớt lờ điều đó. Bằng một cú ngoắc tay, Lorang bị đẩy lên phía trước, đứng bên cạnh Cassion và ngay trước mặt Nhất Hoàng tử.
Được rồi. Cha con các người có gì muốn nói thì nói đi. Cứ coi như xung quanh chẳng có ai.
Ôi, không, Công tước! Gần quá rồi! Í, ít nhất cũng phải có vũ khí……
Một kỵ sĩ ném cho Lorang chiếc kiếm gãy cán với ánh mắt khinh bỉ. Việc này nhằm ngăn Lorang thực sự xuống tay giết con trai, hoặc ngược lại, Nhất Hoàng tử cướp lấy kiếm của Lorang để tẩu thoát.
Thế nhưng Lorang, kẻ đến cả thanh kiếm gãy cũng khó lòng cầm cự, chỉ biết đứng vụng về, giương mắt nhìn đứa con trai trong tư thế đối đầu.
Suốt quá trình đó, Nhất Hoàng tử im lặng quan sát, xung quanh là trùng trùng điệp điệp binh lính.
Vậy… ừm, Điện hạ?
Kẻ đó không phải hoàng tử.
Phải, vậy thì… c-con trai?
……
Trước tiếng gọi của Lorang, Cassion cứ nghĩ Nhất Hoàng tử sẽ lại trố mắt hằn vệt máu, nhưng đôi mắt gã chỉ chìm sâu xuống thăm thẳm.
Cái danh xưng hư vinh đó thì có gì quan trọng chứ? Nhìn Nhất Hoàng tử ám ảnh và tuyệt vọng về gốc tích của mình, Cassion chợt băn khoăn liệu bản thân trong quá khứ có từng mang dáng vẻ như thế.
…Cha.
…!!
!!
Tuy nhiên, chất giọng trầm đục vang lên sau đó nằm ngoài mọi dự đoán. Ngay khoảnh khắc bàng hoàng trước tiếng gọi kinh ngạc ấy, Nhất Hoàng tử bật dậy chồm về phía Lorang.
Áaaa!
Cassion hoảng hốt giơ kiếm chắn trước mặt Lorang đang bỏ chạy, nhưng chỉ trong một phần mười giây, Nhất Hoàng tử đã chộp lấy thanh kiếm Lorang đang cầm lỏng lẻo rồi giơ cao tay lên. Dù sao thì đây cũng là hành vi bộc phát đã được lường trước.
Hành động ngu ngốc…!
Phập—
Thế nhưng, thanh kiếm giơ cao dường như tự xoay chuyển, rồi cắm sâu vào bụng của chính Nhất Hoàng tử. Một lực đủ mạnh để găm sâu lưỡi kiếm cùn vào tận bên trong.
Tất cả mọi người đều nín thở theo dõi cảnh tượng ấy.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...