Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 93
Tâm trạng lúc ra đi và khi trở về thật khác biệt một trời một vực.
Nhưng dẫu thế nào, điều quan trọng nhất vẫn là được gặp lại Asilia, nên Cassion đã giục ngựa nhanh hơn.
“Cassion!”
Như thể lòng nàng cũng chẳng khác gì anh, từ đằng xa, Cassion đã thấy Asilia gạt phăng những hiệp sĩ đang cố ngăn lại mà lao về phía mình.
Theo bản năng, Cassion định ôm lấy nàng nhưng rồi ngập ngừng, sực nhớ ra thân mình đang lấm lem đất cát và máu me. Thế nhưng nàng còn nhanh hơn, đem cả cơ thể lao vào ngực anh. Một cú ôm mạnh đến mức phát ra tiếng 'bịch'.
“Asil! Em không sao—”
“Chàng có làm sao không?! Máu ở đâu ra mà lắm thế này?! Chàng bảo nhắm mắt cũng thắng được trận này cơ mà! Sao trông chàng lại nông nỗi này? Sao bầu không khí lại thế kia?!”
“Asil, Asilia. Bình tĩnh đã nào.”
“Không, chuyện thế này làm sao mà bình tĩnh cho được!”
Cassion lỡ mất nhịp lên tiếng, ngơ ngác trước hành động của Asilia khi nàng kéo vạt váy lên, vội vã lau đi vết máu trên bàn tay và khuôn mặt để trần của anh.
Anh vốn có điều quan trọng cần phải nói.
Thế nhưng trong hoàn cảnh này, sự đụng chạm của nàng khi lo lắng cho anh với gương mặt tái nhạt lại khiến anh thấy dễ chịu đến thế, mặt khác anh lại lo mình trông quá bẩn thỉu nhếch nhác. Thành ra lời nói cứ rối tung lên như một kẻ ngốc.
“Trông ta tệ đến thế sao? Chờ đã. Em không cần lau nữa đâu. Chẳng có giọt máu nào của ta đâu, Asil.”
“…Khụ. Thưa Công tước.”
Lúc này, trên chiếc váy của nàng chẳng còn mấy chỗ sạch. Khi anh nhẹ nhàng ngăn Asilia – người đang ra sức chà xát gò má anh bằng chút khoảng trắng ít ỏi còn lại – rồi khẽ hỏi, những hiệp sĩ đứng phía sau liền trao cho anh ánh mắt như muốn nói đây không phải lúc để hỏi mấy câu như thế.
Thế nhưng mặc cho các hiệp sĩ đồng loạt ho hắng như thể tất cả đều mắc bệnh lao, Asilia chẳng buồn bận tâm. Được nhìn thấy hình bóng duy nhất của mình phản chiếu trong đôi mắt sắc tử đinh hương kiều diễm ấy khiến anh thấy mê đắm không sao tả xiết.
“Nếu không phải máu của chàng thì sao lại bắn tung tóe thế này?! Có ai bị chém ngay trước mặt chàng à?!”
“…Gần như là vậy đấy, thưa Nữ Công tước.”
“Chuyện đó mà không xảy ra thì sao chàng lại dính đầy người thế này… Hả?”
“Chuyện là… Ngài Công tước sẽ giải thích sau. Phần còn lại cứ để chúng tôi lo liệu.”
Thấy các hiệp sĩ trao cho mình ánh mắt như thể muốn nói 'Xin ngài hãy vào chỗ riêng tư như trong lều mà giải thích tình hình', Cassion trừng mắt nhìn lại khiến họ lập tức lảng tránh ánh nhìn.
Dẫu vậy, với tính chất của sự việc, anh đúng là cần phải cho Asilia biết và nhanh chóng trở về hoàng cung.
“Rốt cuộc là… Ôi. Ôi! Lorang! Đó chẳng phải là Lorang sao?!”
Thế nhưng trong lúc Cassion còn đang ngập ngừng, Asilia – người đang xoay xở xoay qua xoay lại để đánh giá tình hình – đã phát hiện ra Lorang đang được dìu đi trong trạng thái thẫn thờ từ phía sau.
“Lorang! Sao ông lại ở đây? Tôi đã lo cho—”
“Asil.”
Đúng như dự đoán, nàng dường như cũng có chút lo lắng cho ông ta nên đã định tiến lại gần Lorang với một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Nhưng lúc này ông ta không ở trong trạng thái tinh thần có thể trò chuyện đàng hoàng với Asilia, nên Cassion đã cẩn thận bước ra chặn đường nàng.
“…Cassion?”
“Vào lều trước đã. Ta sẽ giải thích mọi chuyện.”
“Rốt cuộc sao bầu không khí lại thế này? Em bắt đầu thấy sợ rồi đấy. Không có chuyện gì hỏng bét đấy chứ?”
“Không việc gì phải sợ cả… Chỉ là mọi chuyện trở nên rắc rối hơn thôi.”
“Nghe thế lại càng đáng sợ hơn đấy.”
Khi anh nhẹ nhàng xoay bờ vai mảnh dẻ của nàng hướng về phía lều, che đi tầm mắt nàng khỏi Lorang và những gì đang được khiêng phía sau, nàng ngước nhìn anh với nét mặt đầy lo âu.
Anh thầm biết ơn vì nàng đã không hối thúc mà ngoan ngoãn để anh dẫn vào trong lều.
“Nào, nói em nghe đi. Hình như chúng ta không thua, nhưng sao bầu không khí lại giống như đám tang thế này?”
“…Cũng gần như thế. Có lẽ sắp tới chúng ta sẽ phải tổ chức một đám tang đấy. Em đoán chuẩn thật đấy.”
“Em không biết nên chàng bớt nói vòng mèo đi, giải thích rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì và tại sao Lorang lại thành ra như thế.”
Hai tay chống hông, trông nàng vừa đáng yêu đến vô cùng, lại vừa đáng sợ. Nhưng sự chủ động của nàng là không thể xem thường, nếu anh còn chần chừ ở đây thêm chút nữa, nhất định nàng sẽ lao ra ngoài túm cổ áo bất kỳ hiệp sĩ nào rồi lắc cho đến khi có được câu trả lời mới thôi.
“Đúng như em nói, chúng ta không thua. Trận chiến là chiến thắng hoàn toàn của chúng ta. Chỉ là cái kết có chút hỗn loạn.”
“Em đã bảo chàng đừng nói vòng vo rồi mà.”
Đôi mắt vốn hơi rủ xuống đầy dịu dàng của nàng đột nhiên trở nên sắc lẹm. Trước khi sự kiên nhẫn của nàng chạm giới hạn, Cassion vội vã tiếp tục lời giải thích.
“Nhất Hoàng tử thấy thất bại đã cận kề nên đã tự sát.”
“Cái gì?!”
“Tướng quân chủ mưu đã tự sát, số quân còn lại… chà, chỉ là một đám quân tàn nhợt nhạt. Ngay từ đầu, họ vốn chẳng phải quân đội của Nhất Hoàng tử mà là người của gia tộc Hoàng hậu mượn tay hắn mà thôi. Hắn đã tự đâm vào huyệt hại trước khi chúng ta kịp làm bất cứ điều gì.”
Nhớ lại khoảnh khắc đó, lông mày Cassion bất giác nhíu lại. Thật là một hành động và kết cục vô trách nhiệm. Nhất Hoàng tử đã chọn lối thoát dễ dàng nhất.
Tên Nhất Hoàng tử cố chấp, kẻ vốn chỉ khăng khăng bấu vấu vào địa vị và dòng máu, hóa ra lại là một đứa con rơi, và dù phát động cuộc phản loạn không chút cơ hội chiến thắng, hắn vẫn hoàn toàn phản bội lại cả vài người ít ỏi đã đi theo hắn chỉ vì hắn.
“…Hắn chết rồi sao? Bằng cách tự sát?”
“Và trong lúc chúng ta cứu được Lorang – người đang bị Nhất Hoàng tử bắt làm con tin – thì việc chứng kiến con trai chết ngay trước mắt hẳn là một cú sốc lớn đối với ông ấy, dẫu cho chẳng có chút tình cảm gắn bó nào. Có lẽ tốt nhất lúc này nên để ông ấy yên tĩnh một mình.”
“Trời đất ơi. Hắn đúng là… một kẻ thảm hại. Lại đi chạy trốn bằng cách đó.”
Ngay từ đầu, những binh lính và hiệp sĩ có thể tẩu thoát thì đã chạy mất rồi, chỉ còn lại những kẻ rớt lại phía sau vì lỡ mất thời cơ. Biết làm sao với cái chết tự sát của Nhất Hoàng tử đây?
Binh lính của Cassion chỉ biết ngượng ngùng tiến lại gần và khống chế lực lượng kẻ địch đang đứng thẫn thờ, không thể tin nổi vào thực tại.
‘…Cái gì? Chuyện này là sao…? Hắn chết rồi à?’
‘…’
‘Thật sao? Hắn chết dễ dàng thế ư?’
‘Đừng lại gần hắn.’
Và không chỉ có binh lính của Nhất Hoàng tử bàng hoàng – Lorang, người vừa chạy núp sau lưng Cassion vì tưởng mình bị tấn công, cũng ở trong trạng thái tương tự.
Dù đã ngã xuống khi vấp chân trong lúc cố gạt bàn tay giữ lại của Cassion, ông ta vẫn bò bằng hai đầu gối về phía Nhất Hoàng tử – kẻ đã gục đổ một cách vô ích đến thế.
‘Vậy ra, giờ đây… Thà chết còn hơn là sống với tư cách là con ta, mang dòng máu của ta, là thế sao?’
‘…Có lẽ hắn muốn tránh khỏi số phận của một kẻ phản bội.’
‘Hả… Không, không thể nào. Không thể như thế được. Với đôi mắt trừng trừng thế kia ư? Hơ!’
Những lời an ủi thốt ra một cách vô thức vì nét mặt của Lorang cũng trống rỗng chẳng kém gì Nhất Hoàng tử – kẻ đã chết mà mắt vẫn trừng trừng.
Đó không còn là chuyện giọt máu hay bất cứ điều gì tương tự. Cảm giác như chính bản ngã, chính sự tồn tại của ông ta đã bị phủ nhận hoàn toàn.
“Cassion, chàng không sao đấy chứ?”
“Ta thì có gì mà không sao cơ chứ?”
“Dù vậy… em vẫn muốn chắc chắn rằng chàng thực sự ổn. Vậy ra tất cả chuyện này là do Nhất Hoàng tử… Này, ừm. Cả hai chúng ta nên thay quần áo trước đã. Chàng quay lưng đi.”
“Hả?”
“Em có quần áo dự phòng nhận được lúc nãy. Chàng chỉ cần cởi bộ giáp đó ra rồi mặc quần áo dự phòng vào là được đúng không? Nhất Hoàng tử đã chết rồi thì chúng ta cần phải nhanh chóng đến hoàng cung. Vừa thay đồ vừa nói chuyện tiếp đi.”
“Cái gì?”
“Em bảo quay lưng lại! Chúng ta không có thời gian để nhắc lại đâu!”
Trong lúc Cassion còn đang nghi ngờ tai mình về những gì vừa nghe thấy, anh đã vội vàng quay lưng đi khi thấy nàng bắt đầu nới lỏng dây buộc trước ngực.
Nỗi ghê tởm cùng sự khinh bỉ tràn ngập tâm trí anh dành cho Đệ nhất Hoàng tử cho đến tận vài thời khắc trước đã lập tức tan biến, thay vào đó là một sắc đỏ ửng bừng sáng. Hay đó là màu hồng? Âm thanh sột soạt rõ ràng của y phục đang được trút bỏ phía sau lưng đâm thấu vào tai anh.
“Huynh mang thi thể theo rồi đúng không? Dù là con ngoài giá giá và là kẻ phản bội, hắn vẫn mang dòng máu của Hoàng hậu và từng sống với tư cách Đệ nhất Hoàng tử, nên chúng ta nên đưa hắn về hoàng cung.”
Trong khi đó, tay chân anh như đánh hơi thấy bản thân sẽ gặp rắc rối nếu cứ đứng yên một mình, liền tự động thay quần áo. Cassion không thể phân biệt nổi thứ trắng xóa trước mắt là chiếc áo sơ mi của mình hay là thị giác của chính anh nữa.
Ngay lúc này, không phải trong một dinh thự mà là trong một túp lều dựng tạm trên chiến trường. Chỉ có hai người bọn họ, lưng tựa vào nhau. Trút bỏ y phục…
“Khốn kiếp thật.”
“Muội hiểu mà. Tình cảnh này thực sự trở nên tồi tệ rồi. Không biết Hoàng hậu sẽ phản ứng ra sao đây…”
Dù tất cả những gì anh nhìn thấy chỉ là tấm vải bạt của túp lều, anh vẫn chửi thề trong khi nhắm chặt mắt lại, còn Asilia thì hiểu lầm lời chửi thề ấy và tiếp tục phát ra tiếng sột soạt có vẻ như đang thay đồ.
Anh từng nghĩ cuộc phản loạn của Đệ nhất Hoàng tử đã kết thúc có phần hụt hẫng so với những cuộc chiến trước, nhưng trận chiến thực sự lại nằm ở một nơi khác. Cassion dèn nén hơi thở đang dồn dập khi gần như xé rách lớp quần áo ướt đẫm mồ hôi của mình.
“À, khi đi chúng ta không cần gọi xe ngựa đâu. Muội nghĩ giờ mình cưỡi ngựa khá giỏi rồi. Muội sẽ tự cưỡi một mình. Mà này, huynh thay đồ xong chưa? Muội xong rồi đấy.”
“Đừng có mà mơ, Asil.”
Lần này, đôi mắt Cassion mở bừng ra vì một lý do khác khi anh xoay người lại.
“…Chà.”
Khác với Cassion, người đã tháo toàn bộ giáp trụ nhưng chỉ mới thay xong trang phục bên dưới, Asilia trong bộ y phục mới hoàn toàn sạch sẽ đang thốt lên một tiếng cảm thán khó hiểu trong lúc nhìn anh.
“Có thể vẫn còn tàn dư lực lượng của Đệ nhất Hoàng tử mang lòng hận thù ở gần đây, nên cho dù có cưỡi ngựa, muội cũng phải cưỡi cùng huynh.”
“Ôi…”
“Asil? Muội có đang nghe không đấy?”
“Ngực của huynh hình như đang lên tiếng kìa.”
“Cái gì cơ?”
“Huynh đang dùng nhan sắc để đe dọa muội đấy à? Nếu là kiểu đe dọa này thì… thì…”
Khi cô nháy một bên mắt và nhẹ nhàng chạm lòng bàn tay vào khuôn ngực trần của anh, Cassion nhanh chóng kéo chiếc áo sơ mi mới vào, sực nhớ ra mình vẫn đang thay đồ dở dang.
Vì lý do nào đó, cô đang lấy nắm đấm nhỏ nhắn của mình che mũi và miệng, mang một vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
“Muội từng thấy rồi, nhưng chưa bao giờ ở khoảng cách gần thế này. Chiêu đó hay lắm đấy.”
“…Asil. Huynh không cố ý đâu…”
“Hừm. Không cần giải thích đâu. Muội sẽ cưỡi ngựa cùng huynh.”
Anh từng lo lắng không biết cô sẽ phản ứng thế nào trước cái chết của Đệ nhất Hoàng tử, nhưng khi thấy cô gật đầu với vẻ mặt khó đoán đó… Anh không thể ngăn mình bật cười, dù điều đó chẳng hề phù hợp với hoàn cảnh.
Bây giờ không phải lúc để cười như thể phổi bị thủng một lỗ thế này. Dù chiến tranh đã kết thúc, nhưng hậu quả để lại sẽ khá rắc rối. Tuy nhiên…
“Sau thị giác là đến xúc giác sao? Muội mệt rồi, lúc cưỡi ngựa muội dựa vào huynh có được không?”
Thật khó để giữ vẻ nghiêm túc khi đối mặt với một biểu cảm đáng yêu và tinh nghịch đến nhường ấy. Asilia lúc nào cũng như một trận dông bão – mãnh liệt nhưng lại tràn đầy sức sống.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...