Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 67: – The unruly Evil Dragon Lord

[previous_page]

[next_page]

May mắn thay, chúng ta có vô số mục tiêu. Khuôn viên đồn trú phần lớn là đất trống chưa lát đá, với từng đám cỏ dại mọc lởm chởm khắp nơi.

Có lẽ vì có thể bộc lộ năng lực thực sự của một cựu ma vương, Nữ Thánh Nữ đang tràn trề tinh thần chiến đấu. Đội chiếc mũ rơm và đeo đôi găng tay làm việc lấy ra từ xó xỉnh nào chẳng rõ, cô ấy toát lên phong thái của một chuyên gia có nghề là tiễn những bụi cỏ về với đất mẹ.

Chúng tôi ghé thăm phần phía sau dinh thự của Haizen trước. Vì là khu vực khuất nên nơi này không được chăm chút tỉ mỉ cho lắm, thế nên từ hôm qua tới giờ tôi vẫn thường tiện mồm lai rai cỏ ở đây.

―― Trong khi lần này chúng ta sẽ cố tình lãng phí chúng.

"Này… hây!"

Nữ Thánh Nữ đã bắt đầu hăng hái nhổ cỏ. Nhìn những bụi cỏ bị bứt tung cả rễ, tôi hốt hoảng phải kìm nén thứ nước bọt đang trực trào khóe miệng. Không được. Lần này mình không đến đây để ăn.

"Tôi không thể để mỗi Nữ Thánh Nữ phải nhúng tay vào việc này…"

Tôi hạ quyết tâm và bắt đầu công cuộc dọn cỏ. Tuy nhiên, tôi lại chẳng thể khéo léo túm lấy chúng bằng móng vuốt. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải dùng miệng để nhổ cỏ lên.

"… Không được."

Khoảnh khắc ngậm một miếng cỏ trong miệng, vị giác của loài cỏ lan tỏa trên đầu lưỡi tôi. Với hương cỏ xanh tươi mơn mởn mơn trớn khoang mũi, một bản năng thầm thì trong thâm tâm cứ thôi thúc tôi nhai ngấu nghiến và nuốt chửng nó ngay lập tức.

"Không được đâu! Đừng có đầu hàng trước cám dỗ chứ ngài Thằn Lằn! Trông mặt ngài cứ như sắp không chịu nổi cơn thèm ăn đến nơi rồi kìa!"

"H-Hừm… Nhưng Nữ Thánh Nữ này, cô cứ thử nghĩ mà xem. Tới mức này thì với tôi nó chẳng khác nào một nửa cực hình cả. Phải nhổm phắt thức ăn ra ngay sau khi vừa tống vào miệng… Thật là phí phạm quá đi. Hơn nữa tôi sẽ lại thấy đói bụng mất."

"Nghe đây, ngài sẽ không thể trở thành một Ác Long nếu cứ mở miệng ra là nói những lời yếu đuối như thế, biết chưa? Đây là cách duy nhất để lấy lại lượng ma lực đã trôi dạt sang chỗ tiểu thư Rēko đấy."

Đúng vậy. Dù có tiếc nuối thế nào đi nữa, tôi cũng không được quên rằng cứ đà này, tôi sẽ buộc phải cắm đầu chạy hết tốc lực cùng một Rēko đang cuồng loạn trong cuộc chinh phạt Ma Vương.

Thế là tôi cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Hóa thân thành một vị thần hủy diệt, tôi nhẹ nhàng thả xuống mặt đất mớ cỏ vừa dùng miệng giật đứt.

"Phù… Thế nào hỡi Nữ Thánh Nữ? Vừa rồi, trông tôi đã ra dáng Ác Long lắm chưa?"

"Tôi cũng không rõ rốt cuộc một Ác Long chuẩn mực phải trông như thế nào nữa, nhưng so với bình thường thì ngài Thằn Lằn mang lại một cảm giác rất hoang dã đấy!"

"Vậy thì tôi yên tâm rồi. Nào, chúng ta tiến lên và tiếp tục thôi."

Tôi — kẻ đã vượt qua bức tường lương tâm và cơn thèm ăn — bắt đầu dọn dẹp cỏ dại một cách nghiêm túc vai kề vai bên Nữ Thánh Nữ. Khu vườn phía sau dinh thự phủ đầy sắc xanh chẳng mấy chốc đã bị bóc trần để lộ ra lớp đất nâu trầm.

Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ khung cửa sổ của điền trang.

"… N-Này, hai người đang làm cái quái gì vậy…?"

Đó chính là Sheina, người vẫn đang miệt mài cố gắng lấy lòng vị tinh linh ngọn núi bằng cách cõng cô bé trên vai. Khuôn mặt cô bé cứng đờ lại, có lẽ vì quá hoảng sợ khi chứng kiến dáng vẻ chăm chú đến mức quên cả trời đất của chúng tôi trong công cuộc nhổ cỏ.

Không ổn rồi. Có lẽ chúng tôi đã làm con bé sợ hãi mất rồi.

Đây là lúc tôi nên bước đến và nói rằng: "Cô bị khiếp sợ đến mức ngây dại rồi phải không Sheina? Đây mới chính là nguyên hình của ta. Hãy khắc sâu nỗi sợ hãi về Ác Long Rēvendia vào tận đáy lòng mình đi." Tuy nhiên, nếu làm vậy thì tôi có thể sẽ gây ra tổn thương tâm lý cho cô thiếu nhi tội nghiệp này.

Khi tôi và Nữ Thánh Nữ đang đưa mắt nhìn nhau và tự hỏi phải làm sao để xoa dịu tình hình, Rēko thò đầu ra khỏi khung cửa sổ dinh thự. Tôi đã giao trọng trách cho Rēko canh chừng vị tinh linh phòng hờ trường hợp lũ quỷ quay lại bắt cóc cô bé.

Đoạn, con bé đăm đăm nhìn tôi rồi thỏa mãn lên tiếng.

"Chúa tể Ác Long hôm nay trông tàn ác hơn hẳn mọi khi…"

Tuyệt vời, nó đã truyền tải thành công đến Rēko. Rốt cuộc thì đây không phải là một sai lầm. Giờ thì tôi chỉ cần một lời giải thích nhanh gọn với Sheina thôi――

"N-Này, Chúa tể Ác Long? N-Nếu đám cỏ dại đó chướng mắt đến vậy thì con sẽ cho người dọn sạch chúng ngay lập tức, ngài không cần phải nhúng tay làm mấy việc thế này đâu!"

Vô cùng hốt hoảng, Sheina liền nhảy vọt qua khung cửa sổ. Vị tinh linh vẫn đang ngồi trên vai nhưng cô bé vẫn hạ cánh an toàn bằng những động tác uyển chuyển. Ồ, phải rồi. Tôi suýt quên mất là đứa trẻ này, vì lý do này hay lý do khác, vẫn luôn dành cho tôi sự kính trọng vô bờ bến. Rất có thể con bé đang định tham gia vào hành vi tội ác này để chiếm đoạt sức mạnh của Ác Long Rēvendia.

―― Khoan đã. Vì sức mạnh từng có lúc rò rỉ sang Rēko, hoàn toàn có khả năng nó sẽ tiếp tục chảy sang Sheina nếu con bé cũng nhúng tay vào việc xấu ở đây.

"Không, ngươi không được làm thế. Đây là việc tụi ta phải tự mình hoàn thành. Ngươi chỉ việc chăm sóc vị tinh linh kia là được."

"Á, nhưng con không thể để Chúa tể Ác Long phải làm mấy chuyện―"

"Thế là đủ rồi, lùi lại đi. Đừng có cãi lời Chúa tể Ác Long."

Chẳng biết từ lúc nào Rēko đã nhảyỏm xuống khu vườn phía sau và tóm lấy cổ tay Sheina để ngăn lại.

"Nhưng mà Rēko, nếu con không giúp một tay thì ngài ấy sẽ vất vả lắm…"

―― Nghe cho rõ đây, cũng là vì lợi ích của chính ngươi thôi. Đây là lần đầu tiên ta thấy Chúa tể Ác Long nổi giận lôi đình đến thế đấy. Nếu ngươi dám hành động cùng Chúa tể Ác Long vào lúc này, ngươi sẽ không tài nào giữ được thân phận con người nữa đâu."

"T-Tình cảnh khủng khiếp đến thế cơ á? Ngay lúc này luôn sao?"

Bất ngờ nhận được sự tiếp sức từ Rēko, tôi liền gật đầu thật sâu với Sheina.

"Đúng vậy đấy Sheina. Ta hiện tại đang vô cùng vĩ đại. Phải không, Rēko?"

"Vâng, con cảm nhận được một thứ bóng tối chưa từng có tiền lệ tỏa ra từ Chúa tể Ác Long."

Với hai tay nắm chặt thành quyền, Rēko vui sướng liên tục gật đầu đồng tình. Cảm thấy niềm hạnh phúc dâng trào đến mức khóe mắt ngấn lệ, tôi nhân cơ hội hỗn loạn ấy mà vui vẻ cắn thêm vài ngọn cỏ. Quả thực là tuyệt hảo.

"Nhân tiện thì tại sao ngài lại cho phép con thủy ma này đi theo hầu hạ vậy? Nếu đó là một hành động xứng đáng được gọi là sự hủy diệt của đại hắc ám, ngài chỉ cần cất tiếng gọi là kẻ xứng đáng mang danh báu vật này sẽ tề tựu ngay tức khắc."

"Hèm! Ấy là vì ngài Thằn Lằn đánh giá rằng vẫn còn quá sớm đối với tiểu thư Rēko! Về điểm này, ta đã trở thành một người lớn đáng tin cậy, thấu hiểu trọn vẹn sự đời và――"

Không biết điều và buông lời tự ca tụng, Nữ Thánh Nữ đã bị Rēko cắt ngang lời một cách không thương tiếc.

"Ra vậy, ta rất tự hào về ngươi đấy. Có vẻ như lũ quỷ đang đến gần thị trấn của các ngươi, thế mà ngươi lại bỏ mặc chúng để thề trung thành với Chúa tể Ác Long…"

"Ể? Tiểu thư Rēko? Cô vừa nói gì cơ?"

"Ta vừa cảm nhận được điều đó, một con quỷ lại đang tiến gần đến thị trấn của các ngươi một lần nữa. Chắc chắn rằng, nếu ngươi đã bước đi cùng Chúa tể Ác Long trên con đường hủy diệt tối cao, thì việc vứt bỏ một hay hai cái thị trấn như thế là điều hiển nhiên."

Thánh Nữ hóa đá, miệng há hốc ra rộng đến mức tưởng như có thể nuốt trọn cả một nắm đấm.

Bà ấy trông như đã hoàn toàn quên mất bổn phận bảo vệ thị trấn của mình ngay khi bị bắt cóc.

“P-Phải đưa tôi về thị trấn ngay lập tức, Rēko đại nhân! Cứ quăng hay luộc tôi cũng được!”

“Gì chứ, quyết tâm của cô yếu ớt thế sao... Hỡi Ma Long Đại Nhân, tôi làm được chứ?”

“Ừm, đưa cô ta về càng sớm càng tốt nhé. Nhẹ tay chút nếu có thể.”

Khi Rēko búng tay, một khe nứt không gian hiện ra y hệt như cái đã đưa Adonis tiên sinh đến, và như nuốt chửng lấy toàn thân, Thánh Nữ biến mất.

“Ta đã gửi cô ta về rồi. Con quỷ trong câu chuyện còn kém xa cả lũ sói từng đến làng, nên con thủy ma đó hẳn sẽ dư sức xử lý nó.”

“Ồ thế thì tốt quá, nhưng em bắt đầu dùng kỹ năng đó một cách tùy tiện rồi đấy nhé. Mỗi lần em dùng là anh lại thót cả tim nên anh mong em kìm chế lại trừ khi có trường hợp khẩn cấp.”

“Đã rõ. Quả nhiên, những kỹ năng bẻ cong quy luật tự nhiên có ảnh hưởng không nhỏ đến thế giới này nhỉ? Giống như Ma Long Đại Nhân không bao giờ tùy tiện tạo ra không gian phụ, từ giờ em cũng sẽ tự kiềm chế lại.”

Vừa gật đầu đầy nhẹ nhõm, tôi vừa nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt và thầm ra lệnh trong đầu “Uốn cong đi, giống như của Rēko vậy.” Đương nhiên là chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Vì tôi đang nhổ cỏ nên tôi nghĩ sức mạnh của Ma Long hẳn sẽ sớm trú ngụ bên trong mình, nhưng có vẻ như hiệu quả vẫn chưa thể hiển thị ngay được.

Tuy nhiên, với đà này thì chắc chắn nó sẽ sớm hòa nhập vào cơ thể tôi trong tương lai gần. Với một tâm trạng nhẹ nhõm hơn đôi chút, tôi quyết định tiếp tục cặm cụi nhổ cỏ không ngừng nghỉ.

Chỉ là có một điều duy nhất.

“Nổi cuồng phong...? Cái này...?”

Sheina đang nghiêng đầu nhìn sang đây là điều duy nhất khiến tôi cảm thấy hơi bận tâm đôi chút.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 340