Hình Xăm Hoa Trà - Chương 51

Mải suy nghĩ bước về phía cổng thành, Amber chợt thấy toán quân lính đang vội vã lao về phía mình. Dựa vào dải ruy băng màu trên đồng phục, cô nhận ra họ là lính gác tháp canh phụ trách quan sát bầu trời.

Mấy người lính dừng lại suýt thì ngã dúi dụi, thở hổn hển đưa tin.

“Phu nhân! Ma Chủng đã xuất hiện!”

“Phải… phải làm sao đây? Có tới ba con xuất hiện cùng lúc!”

Những con Ma Chủng đáng ghét chao đảo trên không, tỏa ra luồng khí độc địa đe dọa từ tầng mây.

Những người khác xung quanh khi nhận ra sự xuất hiện của lũ quái vật cũng bắt đầu hoảng loạn.

“Mọi người, bình tĩnh lại.”

Amber nhanh chóng đánh giá tình hình rồi điềm tĩnh đưa ra chỉ thị.

Chẳng có gì phải đắn đo, cứ theo đúng quy trình đã định mà làm.

“Hãy ấn máu gà lên bầu mắt. Ai không tự làm được thì giúp người bên cạnh. Chúng ta đã chuẩn bị phòng thủ rồi, lũ quái vật không thể dễ dàng xâm nhập hay thi triển ảo thuật đâu.”

Việc dùng ấn máu gà chính là sáng kiến của Amber.

Mang theo cả túi máu bên mình vừa cồng kềnh vừa bất tiện. Cho dù bao da có chống nước thì máu rồi cũng sẽ thấm ra ngoài.

Nhưng nếu thấm vừa đủ máu vào bông rồi đặt trong hộp gốm tráng men nhỏ, người ta có thể dặm lại bất cứ lúc nào, tiện lợi chẳng khác gì phấn trang điểm mang theo người.

“Nếu thấy ai có dấu hiệu bị trúng ảo thuật, bằng mọi giá phải trói họ lại! Cho đến khi các hiệp sĩ tiêu diệt xong Ma Chủng, tất cả phải giữ lấy mạng sống của mình.”

Giọng cô không quá lớn, nhưng nhờ phát âm chuẩn xác và âm điệu trong trẻo, lời nói vẫn vang vọng rõ ràng giữa không gian lặng ngắt.

Những người nghe Amber nói lập tức dặm máu gà lên mắt và nắm chặt tay người thân bên cạnh.

Dù Amber chẳng có ai để nắm tay, cô cũng không thấy đau buồn.

Cô là Nữ chủ nhân của phương Bắc.

Nhiệm vụ của cô lúc này là đứng vững và hiên ngang đối mặt với lũ quái vật kia.

Chỉ riêng sự hiện diện kiên cường, sừng sững của cô đã là niềm an ủi và chỗ dựa tinh thần lớn lao cho người dân.

‘Trong một không gian khép kín, căn bệnh nguy hiểm nhất không phải là bất kỳ vết thương thể xác nào, mà chính là sự sợ hãi.’

Thế nên Amber không hề chùn bước.

Cô từng dành phần lớn thời gian trốn trong những căn phòng sâu nhất, an toàn nhất, nhưng ngay cả ở đó cô cũng chưa từng cảm thấy bình yên.

Nhưng thật kỳ lạ, dù hiện tại có tới ba con Ma Chủng đang lượn vòng trên đầu, Amber lại thấy lòng mình kiên định.

‘Đúng là chỉ cần thái độ thay đổi, con người ta cũng sẽ khác đi.’

Nhận thức ấy lại một lần nữa dấy lên trong lòng cô.

Nhờ Amber giữ vững sự bình thản, người dân trong thành cũng dần đè nén được nỗi hoảng loạn.

“Thây quái vật sắp rơi xuống rồi. Xin mọi người hãy di chuyển vào trong nhà.”

Đúng lúc đó, Raphael xuất hiện cùng đội cung thủ.

Amber lùi lại không chút phản đối. Cô đã hoàn thành vai trò làm chỗ dựa tinh thần. Giờ đây, việc không ngáng chân các hiệp sĩ mới là điều quan trọng nhất.

‘Không biết Igmeyer có an toàn không.’

Trước khi bước vào nhà, Amber ngoảnh lại nhìn bầu trời xám xịt phía xa.

Chắc hẳn lúc này anh đang phải đối đầu với lũ quái vật đó.

Anh có bị thương không? Liệu có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra không?

Khi chưa bận lòng về anh, cô chẳng hề bận tâm. Nhưng giờ đây, trái tim cô lại rối bời đến thế.

* * *

Bịch.

Ngay khoảnh khắc đó, Igmeyer đang cuồng nộ rút lưỡi kiếm ra khỏi thớ thịt quái vật rồi vung chân đạp văng cái xác của nó ra xa.

Mọi thứ đang kéo dài hơn dự kiến. Thảm họa nặng nề hơn nhiều so với những gì anh hình dung.

Dù lâu đài có chuẩn bị kỹ đến đâu, tất cả cũng trở thành công dã tràng nếu người dân xem nhẹ nó.

Dĩ nhiên, phần lớn đều tuân theo cảnh báo của lâu đài và dựng nơi trú ẩn đàng hoàng. Một số ngôi làng thậm chí còn tổ chức diễn tập sơ tán dưới sự dẫn dắt của trưởng làng và thanh niên.

Nhưng ở vài ngôi làng thiếu đoàn kết, nơi ai chỉ biết thân nấy, toàn bộ cộng đồng đã bị xóa sổ.

Trên đường đến Hayim, anh đã đi qua biết bao nhiêu ngôi làng hoang vắng đến rợn người, nơi cái chết đã quét sạch tất cả?

Nhờ sự nhìn xa trông rộng của Amber khi gửi các đội cứu trợ đi cùng hiệp sĩ, những người sống sót mới không phải chết vì giá lạnh hay đói khát.

“Phu nhân thật là người anh minh.”

Phó Chỉ huy Hiệp sĩ Gallard Luntstgen khéo léo buông lời khen ngợi Amber.

Gã biết rõ câu nói thần kỳ có thể ngay lập tức kéo tâm trạng đang lao dốc của Igmeyer lên chính là ‘Amber’.

Dù thừa biết ý đồ của Gallard, Igmeyer vẫn không thể ngăn mình mỉm cười.

Amber quả thực rất tuyệt vời. Ngưỡng mộ một người vì sự vĩ đại của họ là điều hoàn toàn hiển nhiên.

Nghĩ đến Amber, sự bực bội trong lòng Igmeyer tan biến như tuyết gặp nắng xuân. Anh lau sạch lưỡi kiếm nhưng không tra vào bao, cứ thế vác trên vai cho bớt phiền phức, vì biết chắc chỉ năm phút nữa mình sẽ lại phải rút kiếm ra.

“Nói tiếp đi.”

“Liệu có phải phu nhân đã tiên đoán trước tất cả trong giấc mơ không nhỉ? Khi người ra lệnh tập hợp riêng các bác sĩ về lâu đài, thú thật tôi đã từng nghi ngờ ý đồ của người… Ái!”

Bịch!

Một cú đá còn uy lực hơn cú trước. Gallard, người vừa hứng trọn cú đá, xuýt thoa xoa mông với nét mặt nhăn nhó vì đau.

“Tôi từng nghi ngờ, nhưng giờ thì hết rồi! Giờ tôi đã hiểu mọi việc phu nhân làm đều có lý do chính đáng!”

Truyện liên quan

Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel 18+
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 5
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 461