Hình Xăm Hoa Trà - Chương 52
“Dù cho Amber có tập hợp thầy thuốc vì sự sống còn của chính cô ấy, thì chuyện đó có vấn đề gì chứ?”
“Chuyện, chuyện đó thì đúng thật.”
Gallard rì rầm tự thoại, dán lên người Igmeyer cái nhãn ‘khoe khoang’. Ông cũng không quên khuyến mãi thêm hai từ ‘thiên vị’.
Tất nhiên, ông chẳng dại gì nói mấy lời này ra miệng. Ông đủ khôn ngoan để không chọc giận một kẻ đến cả một nụ cười xã giao cũng chẳng buồn nở.
“Nhưng chuyện này xem chừng kéo dài vô tận thật đấy.”
“Chúng biết chứ. Chúng biết bản thân phải hạ gục ta bằng được.”
“Đúng là vậy, nhưng mà… thật là một cảnh tượng ngoạn mục.”
Igmeyer cùng dàn hiệp sĩ đang đứng trên đỉnh một vách đá sừng sững.
Vùng đất Hayim bao la trải dài phía dưới, nơi vốn dĩ tự hào với tuyết trắng nguyên sơ thì nay đã bị hoen ố bởi tủy sống quái vật cùng vết giầy quân sự.
Nếu có chút an ủi nào, thì đó là việc lũ sinh vật nguyền rủa đông đúc đã che khuất ánh mặt trời, giúp họ không phải nhìn thấy mặt đất bẩn thỉu.
“Sao chúng lại chưa tấn công nhỉ?”
“Có lẽ chúng đang suy tính gì đó khi thấy con người đoạt lấy não của đồng loại mình.”
Igmeyer thản nhiên đáp lại câu hỏi lo âu của Gallard rồi vuốt ngược tóc ra sau.
Đã lâu rồi anh không hút thuốc, nhưng hôm nay anh lại thấy thèm.
Chẳng mấy nữa, một trong số chúng sẽ động thủ, và trận chiến cuối cùng với Chủng Tộc Ma Thần sẽ bắt đầu.
Cả hai bên đều đang chờ thời cơ, nhưng ‘thứ gì đó’ sắp sửa nổ ra rồi.
Igmeyer chắc chắn rằng lũ sinh vật đó đang giở trò bẩn thỉu gì đó.
‘Ah… vì mình đã dụ chúng đến đây, phía Amber chắc là an toàn. Dù đây có là chiêu giương đông kích tây, thì với số lượng lớn thế này ở đây, lực lượng địch bên đó nhất định sẽ thưa thớt hơn.’
Kế hoạch của anh ngay từ đầu đã vô cùng đơn giản.
Giao việc phòng thủ tòa thành cho Raphael, còn anh và Gallard sẽ chém giết lũ sinh vật không nương tay trên đường tiến về Hayim.
Chiến thuật này chỉ khả thi vì họ biết lũ sinh vật đó có bộ não.
Nếu chúng có khả năng tư duy, chúng sẽ tức giận, và sự giận dữ sẽ kéo chúng đến đây.
Anh càng gặp nguy hiểm, Amber sẽ càng an toàn. Chính vì vậy, Igmeyer hoan nghênh tình thế hiện tại.
“Thuốc lá.”
“Ồ, ngài định hút sao? Chẳng có gì tuyệt hơn một rít thuốc trước trận chiến quyết định, đúng không?”
Ludwig, một hiệp sĩ bặm trợn vốn là cựu lính đánh thuê, đưa điếu thuốc của mình ra.
Xì gà không hẳn là gu của Igmeyer, nhưng anh vẫn hít một hơi thật sâu vào lồng ngực.
“Khi ta hút xong điếu này, ta sẽ đi trước. Các ngươi hỗ trợ phía sau.”
Các hiệp sĩ ngẩng đầu trước mệnh lệnh được đưa ra bằng giọng điệu điềm tĩnh nhưng đanh thép.
Đôi mắt họ ánh lên vẻ dữ dội.
Họ biết lựa chọn của mình chỉ có thể là gục ngã trên băng giá hay trở về trong chiến thắng. Không một ai muốn chết.
“Tất cả, hãy canh chừng lưng của mình!”
“Rõ!”
“Dù có chết, cũng đừng chết một cách nhục nhã!”
Gallard hô lớn, các hiệp sĩ dồn lực vào chân đứng thẳng dậy, đáp lại bằng tiếng hô vang dội không kém.
Vốn dĩ đối với hiệp sĩ, chết với vết chém sau lưng là mối ô danh làm xấu mặt gia tộc qua nhiều thế hệ. Nhưng đối với các Hiệp sĩ Băng Khổng Lồ, nó còn mang một ý nghĩa đặc biệt hơn thế.
Thứ họ mang trên lưng là thứ tuyệt đối không được phép đánh mất.
Thế nên, không ai muốn chết với tấm lưng bị rách rưới. Đó là lời khẳng định họ quyết không lùi bước hay chạy trốn.
“Đi thôi.”
Bộp.
Tàn thuốc Igmeyer ngậm trong miệng rơi xuống đất. Cùng lúc đó, anh bứt người nhảy lên cao, bộc phát sức mạnh.
Pha va chạm đầu tiên dấy lên một trận bão tuyết dữ dội. Các hiệp sĩ bên dưới điên cuồng vung kiếm vào lũ Chủng Tộc Ma Thần đang tràn lên ngay giữa trận tuyết cuồng phong.
Cơ bắp họ như chực xé rách. Tay, chân và bàn chân đau nhói. Đầu óc họ quay mòng mòng, hơi thở dồn dập, tâm trí bị cuốn chặt đến mức chẳng thể ngó ngàng xung quanh.
Thế nhưng họ vẫn còn sống. Và chừng nào còn sống, họ còn chiến đấu.
Máu đỏ và chất dịch màu xanh lục bắn tung quái khắp nơi.
Kẻ chiến thắng trong trận chiến điên rồ này chỉ có thể được ấn định…..ba ngày sau.
* * *
Vào một ngày không một gợn mây tại đại bản doanh.
Cảnh vật lạ kỳ thay lại tĩnh lặng. Tại sao chứ?
Đứng trên tường thành, Amber run rẩy co người, kéo chặt chiếc áo khoác.
Đã một tuần kể từ khi Raphael cùng lực lượng cung thủ đối đầu với ba con Chủng Tộc Ma Thần.
Kể từ đó, cô luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ, nơm nớp chờ đợi sự xuất hiện tiếp theo của lũ sinh vật. Nhưng kỳ lạ thay, tòa thành vẫn bình an vô sự.
Cảm giác như thể chiến tranh đã kết thúc vậy.
Cô từng lo sợ một cánh cổng có thể mở ra ngay trên đỉnh tòa thành, nhưng chẳng có chuyện gì như thế xảy ra.
“Phu nhân, tôi mang cho người chút trà nóng đây.”
“Cảm ơn cô, Betty.”
Khi Amber đón lấy tách trà ấm áp, cô mới nhận ra hai bàn tay mình đã đóng băng từ lúc nào.
‘Mình đã quá mải mê với những suy nghĩ. Thậm chí còn chẳng nhận ra cái lạnh…’
Amber đắm chìm trong những ký ức mờ ảo, ngẫm nghĩ về quá khứ.
Trong quá khứ, khi nào Igmeyer mới trở về? Liệu có mất nhiều thời gian đến thế này không?
Hay chỉ đơn giản là vì trái tim cô đã đổi thay….? Giờ đây, thời gian dường như trôi qua chậm hơn khi cô khắc khoải chờ đợi Igmeyer.
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".