Hình Xăm Hoa Trà - Chương 63
Lo lắng, Igmeyer bước theo nàng, chân mày càng nhíu chặt hơn qua từng lời giải thích của người thương nhân.
“Ôi, nếu quý khách đến vì con ngựa này thì tôi xin lỗi, nó không phải để bán đâu.”
“Thế sao? Nó đẹp đến vậy, bảo sao ông lại muốn giữ lại.”
“Không, không phải thế đâu. Tính nết con ngựa này tệ lắm… nó cứ ngoan ngoãn cho đến khi có ai cưỡi lên, rồi đột nhiên nổi điên hất văng người ta xuống.”
Không chỉ cộc tính mà còn khôn lỏi nữa. Amber có thể sẽ bị thương nặng nếu cô ấy không cẩn thận.
“Amber, con ngựa này không ổn đâu.”
“Nhưng mà…”
Dù người thương nhân đã cảnh báo, Amber vẫn chẳng thể đành lòng bước đi.
‘Nó trông thật đáng thương làm sao. Thật cô đơn.’
Dù có ngoại hình kiêu sa, nhưng trong đôi mắt nâu sâu thẳm của nó lại phảng phất sự bất an mà Amber có thể đọc được.
“Mày có muốn đi cùng ta không?”
Ban đầu còn chút ngập ngừng, Amber rốt cuộc cũng tự tin bước về phía con bạch mã và cất lời với nó.
“Anh trai ta từng nói ngựa đủ thông minh để hiểu được tiếng người. Mày lanh lợi thế này, chắc chắn cũng sẽ hiểu thôi.”
Khịt.
Con bạch mã khịt mũi rồi ngoảnh đầu đi nơi khác, nhưng Amber không nản lòng, nàng vẫn thản nhiên tiếp tục cuộc trò chuyện như không có gì xảy ra. Trong khi đó, Igmeyer siết chặt nắm tay đứng quan sát.
“Ta sẽ cho mày ăn loại cỏ khô ngon nhất. Ta sẽ chải lông và cho mày uống nước sạch. Ta sẽ không gò gẫm mày. Nếu mày quyết định muốn cho ta cưỡi, lúc đó hãy đồng ý nhé.”
Thành thật mà nói, đó là một lời đề nghị mang tính cách mạng đối với một chủ sở hữu ngựa. Mua một con ngựa nhưng lại để nó tự chọn có cho cưỡi hay không là chuyện chưa từng nghe thấy.
Tìm đâu ra một môi trường làm việc đột phá đến thế này cơ chứ?
Thái độ của con ngựa dường như đã dịu lại so với trước.
“Ta còn cho mày cả đường cục nữa. Dù mày có cho ta cưỡi hay không, ta vẫn sẽ chăm sóc mày thật tốt.”
Amber dịu dàng thì thầm rồi khẽ đưa tay ra.
Igmeyer nén lại khao khát muốn cảnh báo nàng về sự nguy hiểm, im lặng dõi theo cảnh tượng đang diễn ra.
Chàng không nên can thiệp.
Với tư cách là một công chúa, Amber đã nhận được sự giáo dục tốt nhất từ khi còn nhỏ, bao gồm cả những buổi học cưỡi ngựa. Nàng hiểu rõ ngựa là loài vật thế nào vì nàng từng cưỡi chúng. Nàng cũng chẳng hề dại dột đưa tay ra chỉ để bị cắn.
Dù sao thì, một kẻ cứ thích đưa ra những lời khuyên không ai mướn là loại người tồi tệ nhất, đúng không?
“Làm bạn với ta nhé. Mày không thích phải ở một mình cô đơn thế này đâu đúng không? Không phải mày cũng đang rất cô đơn sao?”
Khịt.
Con bạch mã như thể giận dỗi, nó dậm dậm hai chân trước rồi hếch đầu về phía trước.
Amber lặng lẽ nhìn vào mắt con bạch mã. Nàng không tỏ ra sợ hãi hay giật mình, chỉ im lặng và đong đầy dịu dàng.
“Ta sẽ làm bạn của mày. Mày cũng làm bạn của ta nhé?”
Là một người bạn, chứ không phải một người chủ. Là một đối tác, chứ không phải một kẻ sở hữu.
Nhìn nhận một con ngựa theo cách như vậy.
Igmeyer nhìn Amber với sự thán phục.
Đúng là có những hiệp sĩ rất mực chăm sóc ngựa của họ, và bản thân Igmeyer cũng đối xử tốt với chiến mã của mình.
Nhưng mối quan hệ ấy luôn rõ ràng; chàng xem con ngựa là vật cưỡi, chứ chẳng phải một người bạn.
“…”
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?
Hồi hộp chờ đợi kết quả, con bạch mã từ từ hạ thấp đầu xuống.
Thật đáng kinh ngạc.
“Hả, con ngựa đó… không ngờ nó lại cư xử ngoan ngoãn đến vậy. Tôi ngạc nhiên thật đấy!”
“Bao nhiêu?”
Sau khi trả tiền cho người thương nhân đang làm ầm ĩ lên, Igmeyer quay lại nhìn Amber. Nàng đã tiến lại gần con ngựa và đang vuốt ve cổ nó. May mắn thay, con ngựa không biểu hiện chút hung hăng nào.
Nó dường như gần như đang nũng nịu tìm kiếm sự trìu mến.
“Mày cũng biết làm nũng cơ đấy.”
Igmeyer lẩm bẩm mỉa mai khi con ngựa đột nhiên ngẩng cao đầu và bắt đầu dậm chân trước như thể đang thách thức chàng.
Tuy có chút nực cười, nhưng một con ngựa có thể kiêm luôn vai trò bảo vệ cũng không phải là điều tồi tệ cho Amber.
“Amber. Chúng ta đi ăn tối thôi.”
“Còn con này thì sao?”
“Đừng lo. Ta sẽ cho người đưa nó về thành an toàn.”
Chẳng có 'buổi hẹn hò' nào thực sự chỉ có hai người bọn họ. Một vệ sĩ bí mật luôn túc trực ở đó.
Amber gật đầu, nàng cũng biết rõ điều này.
“Hẹn gặp lại mày sau nhé. Tên của mày sẽ là Salt.”
“Sao lại là Salt?”
“Vì đó là thứ thiết yếu để sinh tồn. Có nghĩa là nó quan trọng với em như muối vậy.”
“Nàng thích con ngựa đó đến mức làm ta ghen tị đấy.”
“Anh ghen với một con ngựa thật đấy à?”
Vừa đi vừa chí chốe, Amber nhẹ nhàng khoác lấy tay chàng. Thân nhiệt mềm mại của nàng khiến một thứ gì đó trong chàng trỗi dậy.
‘Mẹ kiếp… Chẳng lẽ mình lại là loại súc sinh thế này sao.’
Igmeyer thất vọng sâu sắc về khả năng tự chủ của bản thân.
Dạo này, chỉ cần nhìn Amber thôi cũng đủ khiến phần thân dưới của chàng nóng bừng và đau nhức.
Phải chăng là vì cơ thể họ đã hòa hợp quá đỗi hoàn hảo kể từ lần trên những đồng tiền vàng đó?
Igmeyer thở dài một tiếng thật sâu, nhìn xuống ham muốn phiền thoái của mình bằng đôi mắt u ám.
Chàng muốn chạm vào và thưởng thức nàng ngay lúc này, nhưng trời lại đang sáng quẻo và họ thì đang ở bên ngoài. Chàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải kiềm chế bản thân.
‘Thôi tưởng tượng đi, Igmeyer Niflheim.’
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".