Hình Xăm Hoa Trà - Chương 78
Igmeyer nhìn vị hoàng tử với ánh mắt u tối.
Hoàng tử lập tức dựng ngược lông nhím để đáp trả.
"Sao không trả lời? Thở dài trước lời nói của hoàng tử có thể bị coi là xúc phạm hoàng gia đấy, ngươi có biết không?"
Igmeyer quyết định ngó lơ, ông nhận ra tâm trạng tồi tệ của hắn bắt đầu làm mình khó chịu. Ông đoán tình hình sẽ không quá tệ trước khi đại tư tế can thiệp.
Dự đoán của ông hoàn toàn chính xác.
"Tện hạ."
Đại Tư Tế Mikael gọi cậu thanh niên bằng giọng trầm thấp. Vị hoàng tử đang quát tháo điên cuồng liền giật mình khựng lại.
"Sao lại kích động vào một ngày đẹp trời thế này? Xin hãy giữ vững phong thái uy nghi."
Hoàng tử siết chặt nắm đấm trước lời cảnh báo đi kèm nụ cười của Mikael.
Đến đây, tình hình có vẻ đã êm dịu, Igmeyer định nhấp thêm một ngụm rượu.
Thế rồi.
"Ngài nên xin lỗi đi."
Giọng nói đĩnh đạc, lạnh lẽo, mang theo sự sắc lẹm.
Nó khiến không chỉ Igmeyer mà tất cả mọi người đều sửng sốt. Vẻ mặt ấy khác hẳn với dáng vẻ mỉm cười thường ngày.
Cả hoàng tử lẫn Đại Tư Tế đều quay sang nhìn Amber, người vừa cất lời.
Đặc biệt là hoàng tử, trông hắn thẫn thờ như còn chưa tiêu hóa nổi những gì mình vừa nghe thấy.
"Lời nói luôn mang theo ý đồ của người nói. Ngài chẳng còn là trẻ con, nên ta tin ngài sẽ không chống chế rằng mình thốt ra mà không suy nghĩ."
"Hừ! Xin lỗi? Rốt cuộc là xin lỗi cái gì chứ?"
Hoàng tử gằn giọng hỏi, gân xanh nổi lên trên trán. Gương mặt Amber trở nên không chút cảm xúc.
Có lẽ vì cô vốn luôn mỉm cười, nên sự lạnh lùng đột ngột này lại càng gây chấn động hơn.
Cùng lúc đó, Igmeyer cảm thấy một làn sóng căng thẳng trỗi dậy phía dưới.
"Trước hết, xin hãy xin lỗi vì đã gọi ta là 'tuyệt sắc mỹ nhân của Shardroch'."
"Khen một mỹ nhân là mỹ nhân thì có gì sai?"
"Đây không phải hoàng cung, Điện hạ. Hơn nữa, ta là Nữ chủ nhân của Phương Bắc. Ta rất không hài lòng khi bị đánh giá đầu tiên và trên hết qua vẻ bề ngoài."
Thực tế, nếu hắn không phải là 'hoàng tử', một phát ngôn như vậy trong giới quý tộc bình thường đã đủ để châm ngòi cho một cuộc quyết đấu.
Gọi một quý bà là 'mỹ nhân' hay những từ tương tự vốn bị coi là thất lễ.
Đặc biệt, việc gọi cô là 'mỹ nhân của Shardroch' khi cô đã là một phần của Niflheim lại càng là hành vi thiếu lịch sự.
Thực ra, từng từ ngữ mà hoàng tử thốt ra đều thật chướng tai.
Amber đã chỉ ra chính xác điều đó.
"Bị ghét vì được khen đẹp là lần đầu tiên ta gặp đấy. Đương nhiên, coi như đó là lỗi của ta đi. Nếu đó là điều thứ nhất, cô còn điều gì nữa?"
Môi hoàng tử giật giật.
Đại Tư Tế chọn cách giữ im lặng quan sát tình hình, còn Igmeyer thì nén cười, cố tỏ ra nghiêm cẩn.
Trong bầu không khí căng thẳng ấy, Amber lại cất lời.
"Dĩ nhiên là còn. Điều thứ hai, chồng ta là chủ nhân của Phương Bắc. Xin hãy xin lỗi vì đã xem thường trình độ văn hóa của người anh hùng đang trấn giữ chống lại Nidhogg."
Giọng điệu của Amber không hề có chút công kích. Từ đầu đến cuối, cô vô cùng nghiêm túc và bình thản.
Chính điều đó khiến đối phương rất khó đáp trả. Vì thái độ của Amber không chút sơ hở, nên không thể tìm ra cái cớ nào để phản công.
"Ta nói thế bao giờ?"
"Ngài đã nói: 'Nếu trình độ văn hóa thấp, e rằng ngài còn chẳng thể trò chuyện với vợ mình'. Ta tin phần lớn những người ngồi đây đều đã nghe thấy."
"Hừ, vậy ra hoàng tử phải uốn lưỡi trước khi nói sao? Ta, con trai của Đại Đế vĩ đại?"
Khi dần thất thế trước khí thế của Amber, Loki Asgarden đã lộ rõ bản chất.
Từ đầu đến cuối, chỉ biết lấy thân phận hoàng tử ra để tự vệ là chiến thuật của kẻ hạ đẳng nhất. Một kẻ nông choẹt như thế làm sao có cửa đấu lại Amber.
"Ta rất lấy làm bất bình, chính Điện hạ mới là người đang bôi nhọ hình ảnh của Đại Đế vĩ đại. Sao ngài lại có thể gieo rắc bất hòa bằng những lời lẽ nông nổi ngay ngày đầu tiên đến nhà người khác như vậy?"
Nếu đây là Shardroch hay hoàng cung, Amber có lẽ đã tấn công theo một cách thâm sâu hiểm hóc hơn.
Nhưng đây là nhà của cô, Niflheim, và cô là Nữ chủ nhân của Niflheim.
Cớ sao cô phải kiêng nể lời ăn tiếng nói? Chẳng có gia chủ nào lại đi chiều theo thói trớ trêu của khách mà làm tổn hại đến sự thoải mái trong chính ngôi nhà của mình.
Vì vậy, Amber đã khiển trách vị hoàng tử một cách khá thẳng thắn.
Cô đang giận dữ, nhưng điều đó cũng phản ánh cô đã hòa nhập vào Niflheim nhiều đến nhường nào.
"Ta hối hận rồi, ta hối hận được chưa! Thế đã đủ chưa?"
Trót dại.
Hối hận.
Đó là cách giới hoàng tộc xin lỗi cho những sai lầm của mình.
Loki Asgarden trừng mắt nhìn Amber, gương mặt lúc đỏ lợt lúc tái nhợt.
Giờ đây khi ánh mắt hắn không còn là cái nhìn dành cho một 'người đàn bà đẹp', Amber mới thấy hài lòng.
"Cảm ơn ngài. Cuối cùng, xin hãy xin lỗi vì đã tự tiện đánh giá và phán xét mối quan hệ vợ chồng của chúng ta."
"Cái...!"
"Trừ phi đó là mục đích ngài đến đây."
Sau khi chỉ ra tất cả những điều đó, Amber mỉm cười. Một nụ cười rực rỡ đến mức như muốn cướp đi linh hồn người đối diện.
Dù hoàng tử không hề nói lời xin lỗi cho đến phút cuối, nhưng chắc chắn hắn sẽ không bao giờ dám tùy tiện nói ra những gì mình nghĩ nữa.
Điều đó là chắc chắn.
* * *
"Mẹ kiếp!"
Trong phòng ngủ.
Sau bữa ăn, Loki bị bỏ lại một mình, không thể nén nổi cơn thịnh nộ đang sôi trào mà bùng nổ tức giận.
"Con ả đó... nó dám làm ta nhục nhã!"
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".