Hình Xăm Hoa Trà - Chương 46
Chẳng bao lâu sau, Betty mang vào hai tách trà oải hương nổi tiếng với tác dụng xoa dịu tinh thần. Nhấp từng ngụm trà giúp trái tim đang thổn thức của Amber dần lắng lại, sẵn sàng lắng nghe và buông bỏ bất kỳ lời lẽ cay nghiệt nào mà Jean có thể thốt ra.
“Tôi đã luôn hiểu lầm người, thưa Phu nhân.”
Thế nhưng, những lời Jean nói lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Amber.
“Người… vốn dĩ đã có tính toán từ trước. Việc mua gà, tích trữ lương thực, và cả những phiến dầu đó nữa.”
“……”
Amber im lặng.
“Vậy nên, ý tôi là… tôi xin lỗi. Tôi muốn gửi lời xin lỗi đến Phu nhân.”
Trước khi Amber kịp phản ứng, Jean đã cúi đầu.
‘Là do Igmeyer làm sao?’
Nàng thoáng nghĩ, nhưng rồi lập tức lắc đầu. Không, không thể nào. Jean chẳng làm điều gì có lỗi với nàng cả.
Trên thực tế, Jean hoàn toàn có quyền nghi ngờ những mệnh lệnh khó hiểu từ một tân Phu nhân vừa mới về nhà chồng.
‘Trước khi ta đến, chẳng phải Jean và quản gia là những người coi sóc nội vụ cùng ngân sách sao?’
Phương Bắc tuy không đến mức chật vật để sinh tồn, nhưng rõ ràng chẳng mấy dư dả. Do đó, việc mua gà và dầu giá rẻ hẳn là điều họ khó lòng chấp thuận.
Amber hiểu được góc nhìn ấy.
Igmeyer có thể sẽ khiển trách một người phụ tá có thái độ không hài lòng với Phu nhân, nhưng cùng lắm cũng chỉ đến thế.
Chuyện nhỏ nhặt này chẳng đủ để bắt ông ta phải cá nhân lên tiếng xin lỗi.
Vậy nên, đây là quyết định do chính Jean đưa ra, sau khi đã cân nhắc và suy nghĩ kỹ lưỡng.
‘Ông ấy đã mở lòng…. với mình.’
Bất giác, nước mắt chực trào nơi khóe mắt, Amber cắn chặt môi.
Trong quá khứ, một Jean đầy kiêu hãnh chưa bao giờ cúi đầu xin lỗi nàng.
Ông ta biết rõ lời nói của mình làm tổn thương nàng, vậy mà vẫn thường buông ra những lời cay độc hơn.
Jean là túp người chỉ cúi đầu trước những ai mà ông ta kính trọng. Dẫu có bị kẻ thù bắt giữ và tra tấn, ông ta cũng nhất quyết không hé răng nửa lời. Càng bị ép buộc, ông ta càng cười nhạo và chế giễu…. Một tính cách vô cùng khó đối phó.
Amber chưa từng có ý định thu phục Jean, bởi nàng hiểu rõ bản tính gai góc của ông ta.
Kiếp này, nàng chỉ hy vọng giữ được một mối quan hệ hòa nhã, thân thiện.
“Tôi sẽ không bao giờ dùng quy chuẩn của mình để đánh giá Phu nhân nữa. Tôi đã nhận ra trên đời này vẫn còn những điều mà mình chưa từng biết đến.”
Amber bừng tỉnh, hóa ra bấy lâu nay nàng vẫn luôn khao khát một lời xin lỗi.
Đôi bàn tay run rẩy, nàng áp chặt tay lên lồng ngực.
Một câu nói cay nghiệt Jean từng thốt ra năm xưa vẫn găm sâu vào tim nàng như một lưỡi dao nhọn.
‘Xin Phu nhân hãy ở yên một chỗ. Hay tốt nhất là đừng rời khỏi phòng ngủ. Mọi người đều cảm thấy khó chịu vì Phu nhân đấy. Công việc của chúng tôi bị đình trệ chỉ vì cứ phải để ý đến sự hiện diện của người.’
Chỉ một câu nói ấy thôi đã dằn dằn xới tung lòng nàng suốt chừng ấy thời gian.
Nhưng khi nghe lời xin lỗi của Jean lúc này, nàng cảm giác như mình cuối cùng cũng rút được lưỡi dao ấy ra.
“Tôi… chấp nhận lời xin lỗi của ông.”
Jean sẽ chẳng thể nào hiểu được độ sâu thẳm của sự tha thứ ẩn chứa trong lời thì thầm ấy. Nàng đã quyết định buông bỏ những oán hận tích tụ qua thời gian, điều mà ông ta sẽ không bao giờ hiểu hết.
Chỉ có mình nàng biết được điều này.
Nhưng Amber đã cảm thấy hài lòng.
Sau cùng, cả Jean và nàng đều hướng về một mục tiêu chung.
Bảo vệ và phát triển phương Bắc.
Chẳng có lý do gì để xích mích với nhau.
‘Có lẽ hơi quá lạc quan, nhưng… nếu mình có một đứa trẻ, ông ấy sẽ hy sinh và nỗ lực hết mình vì nó. Một người biết kính trọng và bảo vệ người thừa kế của phương Bắc.’
Đúng vậy, thế là quá đủ rồi.
Cảm nhận được những nút thắt trong lòng dần được gỡ bỏ, Amber thản nhiên tiếp tục cuộc trò chuyện.
“Chúng ta không thể chắc chắn liệu lũ Ma Vật này có thực sự xuất hiện hay không, nhưng nếu chúng xuất hiện, chuẩn bị trước vẫn tốt hơn, mà dẫu không có thì việc mua gà cũng chẳng hoàn toàn lãng phí.”
“Vâng, Phu nhân nói phải. Tôi nghe báo lại rằng các ngôi làng được phân phát gà đều đang chăm sóc chúng rất tốt. Trứng gà đang giúp ích cho nguồn cung lương thực, và mọi người đều rất vui vẻ.”
“Thế thì tốt quá.”
Amber vốn lo lắng dân làng có thể sẽ mổ thịt gà, nhưng có vẻ như dặn dò của nàng về việc không được giết mổ cho đến khi có thông báo mới đã được tuân thủ.
“Nhưng có thật là cả hai người đều mơ cùng một giấc mơ không?”
“Ta không hề biết Igmeyer cũng mơ thấy giấc mơ tương tự. Ông có thể ngẩng đầu lên được rồi.”
“Chà, giống như duyên số vậy. Đúng là duyên số.”
Khi được nàng tha thứ, Jean nhanh chóng trở lại thái độ thả lỏng thường ngày. Amber không cảm thấy phiền phức, bởi nàng nhận ra trong mắt ông ta đã dấy lên một tia tin tưởng mờ nhạt dành cho nàng.
“Jean.”
“Vâng.”
“Ta tin tưởng ông. Ta tin ông sẽ bảo vệ Igmeyer và cống hiến hết mình cho phương Bắc.”
Trên thực tế, Jean đã làm đúng như vậy. Cho đến phút cuối cùng, ông ta đã thực sự chiến đấu đến cùng để bảo vệ phương Bắc.
Amber không thể nhớ chính xác Jean đã chết như thế nào, nhưng một phân cảnh vẫn khắc sâu trong ký ức của nàng:
Đoạn hành hành lang tối om vì thiếu dầu thắp đuốc. Một bóng hình tựa yếu ớt vào tường. Một gương mặt hốc hác, quầng thâm dưới mắt, cùng ánh nhìn đói khát, sắc lẹm lóe lên trong đôi mắt ấy…
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".