Hình Xăm Hoa Trà - Chương 33

“Ở đây, chúng ta sẽ ở lại qua đêm, chiều mai mới tiếp tục lên đường.”

“Vâng.”

“Sau khi đi thăm lãnh địa, nàng cảm thấy thế nào?”

Ban đêm, Igmeyer bế vị công chúa mệt mỏi trên tay tiến vào phòng ngủ.

Binh lính đồn trú tại căn cứ này há hốc miệng kinh ngạc, trố mắt nhìn hai người. Igmeyer trừng mắt cảnh cáo bọn họ lo chuyện của mình, nhưng tông giọng nói với công chúa vẫn vô cùng dịu dàng.

“Ở ngôi làng vừa rồi, dân làng có vẻ đã dâng nhiều thức ăn hơn thường lệ. Nàng trông không thoải mái lắm với bữa tối quá bội ấy.”

“Mắt anh tinh thật đấy.”

“Ta sẽ bảo người mang trà tiêu hóa cho nàng.”

Tuy bắn về phía binh lính ánh nhìn đầy vẻ khó chịu, nhưng tai hắn vẫn cẩn thận lắng nghe.

Các binh sĩ trao nhau ánh mắt hóm hỉnh. Rốt cuộc thì cái tên quái vật này đang giả vờ tốt bụng với ai cơ chứ?

* * *

Lãnh địa Niflheim có tổng cộng năm mươi lăm căn cứ quân sự.

Một trong những trách nhiệm quan trọng của Igmeyer là huấn luyện và quản lý các hiệp sĩ cùng binh lính đồn trú tại mỗi căn cứ để sẵn sàng ứng phó ngay khi các cánh cổng mở ra.

Mỗi căn cứ đều có phòng chỉ huy riêng. Dù không sang trọng bằng phòng ngủ trong lâu đài, chúng vẫn khá tươm tất và được trang bị phòng tắm.

“Trà tiêu hóa đây.”

“Cảm ơn anh.”

Igmeyer nhanh tay nhận lấy ly trà từ tay người đầu bếp rồi giơ ra như thể chính hắn là người đã pha nó.

Căn phòng dù có một chiếc bàn lớn dành cho các cuộc họp chiến lược, nhưng vẫn có một chiếc giường được kê gọn trong góc, Amber chỉ thấy mừng vì có giường để nằm dù đệm hơi cứng.

Điều quan trọng là trên tay cô lúc này đang cầm một tách trà ấm.

“Ta sẽ xả nước vào bồn tắm.”

Igmeyer trìu mến nói, hai tay ôm lấy má cô.

“Người nàng lạnh lắm. Nàng nên tắm chút nước ấm.”

“Ừm.”

Amber yếu ớt gật đầu, Igmeyer đứng dậy với một nụ cười kín đáo.

Amber rất nhạy cảm với cái lạnh. Ở phương Bắc, hầu như chẳng có ngày nào là không lạnh giá. Người dân địa phương nơi đây có thể chịu đựng cơn rét bằng một ngụm rượu mạnh và vượt qua những làn gió lạnh cắt da cắt thịt.

Igmeyer lại không muốn áp dụng những biện pháp khắc nghiệt như vậy đối với Amber.

‘Chà, nghe có vẻ hơi điên rồ khi không chỉ đòi mang nước nóng lên mà mình còn muốn giúp cô ấy tắm nữa.’

Nhưng suy cho cùng, có bao giờ hắn tỉnh táo đâu cơ chứ?

“Ta từng đọc trong sách thấy rằng nàng có thể giải tỏa những cơn ác mộng thực sự bằng cách liên tục nói về chúng.”

“Có nhất thiết phải nói về ác mộng không?”

“Đúng vậy. Mộng mị có thể là những nỗi sợ hãi cắm rễ sâu trong tiềm thức.”

Có lẽ do tiếp xúc với quá nhiều gió lạnh, hai má Amber trở nên nhợt nhạt. Cô ngồi yên để hắn trút bỏ y phục, và cũng không hề kháng cự khi cả hai cùng bước vào bồn tắm.

Igmeyer thoáng nhìn vào khuôn ngực trắng ngần của cô, thầm nuốt nước bọt. Cô đẹp đến mức có thể khiến bất kỳ ai cũng phải xao xuyến. Dẫu vậy, hắn vẫn tiếp tục trò chuyện như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

“Những giấc mơ về việc các hiệp sĩ bị thiêu rụi có thể xuất phát từ nỗi sợ lửa. Còn con quái vật không hình thù kia có lẽ liên quan đến những câu chuyện đáng sợ ai đó từng kể cho nàng nghe khi còn nhỏ.”

Igmeyer bắt đầu tìm đọc những cuốn sách tâm lý là vì những cơn ác mộng của chính mình. Hắn muốn biết lý do đằng sau giấc mơ lặp đi lặp lại cứ ba ngày một lần, nơi Amber chìm trong biển máu.

May mắn thay, sách không hề khẳng định những giấc mơ như vậy là điềm báo trước, và điều này khiến Igmeyer an lòng phần nào.

“…Con quái vật đó được gọi là giống loài huyễn ảnh.”

Amber lặng lẽ lắng nghe câu chuyện của hắn, đôi bắp chân mảnh mai co lên trước ngực, đầu cúi thấp.

Igmeyer gom lại mái tóc vàng óng thướt tha của cô sang một bên.

“Nó có khả năng tạo ra ảo giác và đã dụ dỗ lũ trẻ rời khỏi làng trong những lần đầu xuất hiện. Những đứa trẻ đó biến mất vào khu rừng, và… không bao giờ được tìm thấy nữa.”

Amber, người nãy giờ vẫn rì rầm, đột ngột ngước lên, ánh mắt ngước nhìn hắn.

“Nếu bôi máu gà lên mắt, anh sẽ không nhìn thấy ảo giác nữa. Vì vậy, anh không được tùy tiện giết gà đâu đấy.”

“Ta sẽ đảm bảo loại bỏ các món gà từ giờ trở đi. Nếu điều đó khiến nàng thấy an tâm hơn.”

“…Vâng.”

Một giọt nước đọng lại trên hàng mi dài của Amber.

Khi nhìn chăm chăm vào đó, Igmeyer nhận ra rằng ngay cả lớp lông tơ trên cơ thể vợ mình, hắn cũng thấy trân trọng. Lông tóc thường chẳng có gì tốt đẹp, nhưng hắn lại thấy nó nhấn nhá thêm chút đáng yêu cho diện mạo của cô.

Nếu hắn nói muốn liếm từ nách xuống tận bắp chân cô, vị công chúa được nuôi dưỡng trong danh giá chắc chắn sẽ kinh hãi tột cùng. Dù rất muốn thấy phản ứng hoảng sợ đó của cô, hắn lại không muốn bị cô coi thường, nên đành quyết định giữ im lặng.

Trong khi Igmeyer đang mải mê với những suy nghĩ phiến diện như vậy, Amber lại tự mình trăn trở một cách nghiêm túc.

‘Có vẻ như anh ấy đã hiểu đại khái việc mua gà hay dầu ăn rồi. Vậy tiếp theo là… sắt. Mình phải làm gì với chuyện đó đây?’

Việc thu mua các nhu yếu phẩm hay gia súc nằm trong thẩm quyền của Nữ chủ nhân. Dù cô có tiêu tốn nhiều tiền đi chăng nữa, nó cũng chỉ giống như việc mua trang sức hay váy vóc, mọi người đều có thể dễ dàng bỏ qua với suy nghĩ ‘Phu nhân mới đến, có lẽ vẫn chưa biết rõ cách quản lý gia đình.’

Tuy nhiên, khi đề cập đến phôi sắt, kiếm, cung và tên, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Đó hoàn toàn là lãnh địa của Igmeyer.

Truyện liên quan

Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel 18+
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 5
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 461