Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 79
Khi Ylfus bế xốc cô lên, Cinq buông tay khỏi tựa lưng ghế. Chân rời khỏi mặt đất, cô cất tiếng kêu khẽ đầy hoảng hốt, cuống cuồng bấu lấy cánh tay chồng để làm điểm tựa.
Ylfus bắt đầu dập mạnh mẽ và thật nhịp, giữ chặt cô trong tay khi cất lời.
"Nhìn này, Cinq. Em đón nhận nó tuyệt vời làm sao."
Cảm giác lơ lửng giữa không trung làm cô choáng váng đến nghẹt thở. Không thể kìm nén, cô cất tiếng kêu thét.
"A-A! Y-Ylfus, a! Hà, hức, ôi—a!"
Ôm lấy cơ thể mảnh mai cùng đôi chân đang nâng cao của cô, Ylfus chuyển động với sự mãnh liệt của một chiến mã đang gieo mầm sống. Sự kết hợp giữa cảm giác bồng bềnh không trọng lực và vòng tay rắn chắc, mịn màng của anh khiến Cinq hoàn toàn bị nhấn chìm. Lơ lửng giữa không trung, nằm trọn trong tầm tay anh, cô run rẩy khi một cảm giác không thể chịu nổi lan ra như ngọn lửa bùng cháy sâu thẫm bên trong.
"A-A… Aa!"
Cơ thể cô vô cùng trung thực, phản bội lại cô khi phô bày từng chút khoái cảm cảm nhận được mà chẳng hề bận tâm đến sự thẹn thùng cô đang giấu kín. Lưng Cinq uốn cong thành một đường sắc nét, cô nấc lên, ngửa đầu ra sau và giúc vào cổ chồng.
Móng tay nhỏ nhắn như hạt ngọc của cô cào nhẹ lên cánh tay lực lưỡng của anh như thể đang van xin.
Cảm nhận được những chiếc móng nhỏ ấn vào da thịt, Ylfus đâm sâu hết mức vào nơi sâu thẫm của cô. Nơi tư mật đang co giật và sưng nề vì khoái cảm của cô kẹp chặt lấy anh, phập phồng từng nhịp nhỏ bóp chặt lấy anh.
Sau vài cú dập cố tình và dồn dập, anh kéo cô lại gần khi cô đang quằn quại trong khoái lạc rồi xả sạch dòng mầm sống vào sâu bên trong cô.
Cuốn theo những làn sóng cực khoái chung của cả hai, Cinq nức nở vào lõm cổ anh, cái đầu tròn trịa cọ cọ vào người anh.
"Hà… hức, a, hơ…"
Ylfus cúi nhìn cô, đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên tóc cô. Sau đó, ánh mắt anh dời sang chiếc gương phía trước.
Ở đó, phản chiếu trên mặt gương là hình ảnh cơ thể màu đồng rắn rỏi của anh đang bế bồng vóc dáng trắng nõn, mỏng manh của cô. Đôi chân mảnh mai của cô gác cao, nơi tư mật đang run rẩy vẫn gắn kết với anh, phô bày đầy yếu đuối.
Dù từng nhiều lần ngắm nhìn cô trong những khoảnh khắc thế này, việc nhìn cô qua gương vẫn mang lại cho anh một góc nhìn mới lạ. Nhếch môi cười, anh hôn thêm vài nụ lên thái thái dương đã rơm rớm một lớp mồ hôi mỏng của cô, rồi thì thầm vào tóc cô.
"Cinq, là vợ của người thừa kế Kalasca… em đâu thể để dòng giống quý giá của chồng mình phí hoài được, đúng không?"
Hàng mi của Cinq rung rung khi đôi mắt khép hờ đơm giọt lệ, sự xấu hổ hiện rõ mùng một. Trước những lời trêu chọc của anh, lối vào của cô theo bản năng siết chặt lại, ôm trọn lấy anh.
Vẫn mặt dày như mọi khi, Ylfus thưởng thức cảm giác đó khi chậm rãi rút ra khỏi người cô.
Qua tấm gương, cảnh tượng ấy dâm mĩ đến mức khó tin. Cột trụ to lớn của anh, ướt đẫm mê loạn của cả hai, rút ra từ giữa những nếp gấp mềm mại, tròn trịa của cô. Nơi tư mật ửng hồng và ướt nham nhở co bóp như thể tiếc nuối không muốn buông anh ra. Dòng chất lỏng màu trắng ngà bám trên lối vào dọa trào ra ngoài, minh chứng cho sự hòa quyện của họ.
Ylfus áp một tay lên má cô, hướng ánh mắt cô rời khỏi cảnh tượng đó để nhìn vào mắt anh. Cúi xuống, anh đặt môi mình lên môi cô, nuốt trọn những tiếng thở gấp nhẹ nhàng khi anh rút ra hoàn toàn.
Qua hình ảnh phản chiếu, anh nhìn thấy lối vào đang run rẩy của cô phập phồng như thể không lỡ buông thả anh ra toàn bộ. Những giọt mầm sống màu ngọc trai đọng lại nơi cửa vào, chực trào tràn ra ngoài.
Dù cố kìm nén, Ylfus vẫn cảm thấy cơ thể mình lại rạo rực khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.
"Cinq, em thật tuyệt vời," anh thì thầm, môi lướt qua môi cô. "Không lãng phí dù chỉ một giọt."
Cinq run rẩy, đôi môi căng mộng rung lên khi cất tiếng nức nở nhỏ.
"Em-Em mệt lắm rồi, Ylfus… Em mệt rồi…"
Anh hôn cô sâu đậm, đỡ lấy cơ thể cô khi cô bấu chặt lấy anh, đôi tay run rẩy quàng qua bờ vai anh.
"Ylfus," cô thì thào.
"Ừ, Cinq."
Cô nhẹ nhàng hôn lên môi anh, bàn tay vuốt ve khuôn mặt anh như thể vẫn còn ngỡ ngàng. Ngay cả lúc này, những ngón tay tò mò của cô vẫn họa lại từng nét trên mặt anh, ngập ngừng nhưng đầy mê hoặc.
Ylfus bật cười khi bế cô trở lại giường.
"Sao thế, Cinq? Vẫn thấy lạ lẫm à?"
"Một chút…"
Khi đặt cô nằm xuống giường một cách dịu dàng, anh trêu chọc cô.
"Nếu thấy lạ đến thế thì chúng ta sẽ không làm thế này nữa. Anh chỉ muốn làm cô vợ trẻ của mình vui vẻ, nhưng nếu làm em khó chịu thì anh sẽ dừng lại."
Đôi mắt Cinq mở to hoảng hốt, nét mặt chuyển sang van lơn.
"E-Em không có ý đó! Không phải khó chịu… chỉ là chưa quen thôi."
Ylfus cười khẩy, giọng trầm ấm vang lên khi anh nằm xuống bên cạnh cô.
"Chuyện đó lớn lắm đấy nhé. Em không nên cảm thấy ngại ngùng trước mặt chồng mình đâu."
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...