Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 25

Lời vừa dứt, những giọt lệ lớn đã đong đầy rồi vỡ oài ra từ khóe mắt nàng.

Khẽ thở dài, Sói ôm trọn nàng vào lòng rồi cùng ngồi xuống bên đốm lửa.

"Thỏ nhỏ, em đang nói gì vậy?"

Cinq vùi mặt vào khuôn ngực rộng lớn của hắn, nấc lên từng hồi.

"Khi những kỵ sĩ từ Kalasca—nơi đang tìm kiếm ngài—tìm đến... ngài sẽ rời đi cùng họ..."

Sói trút một hơi thở sâu, lồng ngực phập phồng lên xuống.

"Cinq. Em vẫn luôn nghĩ vậy sao? Rằng ta sẽ bỏ lại người phụ nữ ta yêu, người mà ta đã dành cả đời để kiếm tìm?"

Cinq dụi nước mắt vào cổ áo hắn, rồi ngước nhìn hắn.

"Chẳng lẽ không phải sao?"

Sói áp hai bàn tay lớn ôm lấy đôi má nàng, nhìn sâu vào mắt nàng.

"Cinq. Em sẽ đi cùng ta chứ?"

Đôi mắt Cinq mở to vì ngỡ ngàng. Cùng với Sói... rời khỏi đây? Nàng chưa từng dám nghĩ đến chuyện ấy.

Nhìn thấy vẻ bàng hoàng của nàng, Sói hắng giọng rồi tiếp lời bằng giọng điệu dịu dàng.

"Cinq. Ta là kỵ sĩ tiên phong của Quốc vương Brian. Ta đã đuổi bắt gã Vua Phản Bội Sidney đến tận Baldano nơi rìa lục địa. Đại quân của vị vua chân chính ngay sau lưng ta, và ngay cả đám hải tặc Manann—lá chắn cuối cùng của Sidney—cũng đã bị trận bão quét sạch. Sidney có lẽ đang bị dồn vào đường cùng trong lâu đài Baldano, nhận lấy kết cục thảm hại xứng đáng với cái danh nhơ nhuốc của hắn."

Gương mặt Cinq nhăn lại vì khó hiểu.

"Ngài Sói, thiếp thực sự không hiểu ngài đang nói gì cả."

Trước câu nói của nàng, Sói mỉm cười nhếch môi lộ cả răng.

"Ý ta là, Cinq à, ta đã chiến thắng! Thật lòng thì ta suýt chết mới thắng được, nhưng cuối cùng ta vẫn sống sót!"

Nụ cười tự hào của hắn khiến Cinq cũng ngượng ngùng mỉm cười theo.

"Ngài làm tốt lắm."

Sói vừa nói vừa dồn dập trao những nụ hôn lên khắp mặt nàng.

"Cinq đáng yêu của ta, đi cùng ta nhé. Nơi này có thể là nơi tận cùng của lục địa, nhưng hành trình trở về quê hương Kalasca của ta sẽ còn rất dài. Nếu em sẵn lòng... em nghĩ sao về việc cùng ta đến Kalasca?"

Nghe những lời ấy, mặt Cinq lập tức tràn ngập nét lo âu.

"Nơi đó là nơi như thế nào?"

Như chìm vào hồi tưởng, giọng Sói trở nên trầm ấm, du dương như đang cất tiếng hát.

"Nơi đó như thế nào ư? Cinq, Kalasca là một vùng đất yên bình không bị chiến tranh chạm đến. Vào mùa xuân, hoa nở rộ khắp nơi, gió đưa hương thơm ngạt ngào. Mùa hè, không khí đong đầy hương vị ngọt ngào của trái chín. Và khi thu sang, đứng trên lỗ châu mai của thành trì, những đồng lúa mì trải dài vô tận như một biển vàng óng ánh."

Hắn nâng một lọn tóc nàng lên rồi nhẹ nhàng đặt vào đó một nụ hôn.

"Cinq, nó mang đúng màu tóc của em đấy."

Cinq mỉm cười nhạt rồi khẽ nói,

"Kể cho thiếp nghe thêm đi."

"Ở đó, em sẽ thấy lâu đài của gia tộc ta và những người thân của ta, họ trông hơi giống ta một chút. Cha ta, Ngài Lantimos Gracian, là..."

Bằng giọng nói mềm mại, đong đầy yêu thương, hắn trả lời từng câu hỏi trong khi nàng chăm chú lắng nghe.

Thời gian êm đềm trôi qua, chiếc váy ướt của nàng đã khô ráo hoàn toàn, và làn nước thẫm màu của hồ nước phản chiếu những sắc thái ấm áp của buổi hoàng hôn.

Sau cùng, Sói nhìn vào mắt nàng và cất lời.

"Cinq. Em sẽ... lấy ta chứ? Dù ta lớn hơn em tới mười tuổi, vụng về, và còn lâu mới gọi là trưởng thành?"

Cinq ngước nhìn hắn với đôi mắt mở to đầy xao xuyến, rồi khẽ hỏi,

"Ngài Sói, những lời ngài nói có thật không?"

"Cinq, ta yêu em."

"Ngài có nghĩ một người như thiếp, một cô gái quàng khăn đỏ đơn thuần ở ngôi làng nhỏ này, sẽ hợp với một nơi tuyệt đẹp như thế không?"

"Dĩ nhiên rồi. Cinq, em có thể đến bất cứ đâu."

"Nếu gia đình ngài không thích thiếp thì sao?"

"Cinq, em đã cứu rỗi cả thể xác lẫn tâm hồn ta. Họ sẽ yêu thương em như chính cách họ yêu thương ta."

Trước những lời ấy, Cinq thở dốc, lồng ngực dâng trào cảm xúc.

Rốt cuộc, nàng chậm rãi nhắm mắt và nhẹ nhàng áp môi mình lên môi hắn.

Làn môi trên và môi dưới của họ quyện vào nhau khi nàng thì thầm,

"Thiếp muốn. Vì thiếp yêu ngài. Thiếp muốn ở bên ngài, bất kể nơi đó là đâu."

Vỡ òa cảm xúc, đôi môi Ylfus run rẩy khi chạm vào môi nàng.

Hắn siết chặt nàng vào lòng bằng cả hai tay.

Hơi thở hắn gấp gáp khi lại hôn lên môi nàng lần nữa, rồi thêm một lần nữa, như thể vẫn chưa thể tin vào sự thật.

"Cinq."

Hắn cất tiếng bằng giọng nói run rẩy.

"Nói lại lần nữa đi."

Cinq, cảm nhận môi hắn mơn trớn trên môi mình khi cất lời, đáp lại,

"Thiếp sẽ làm vậy. Ngài Sói— Ylfus. Thiếp sẽ ở lại bên cạnh ngài."

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40