Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 36

[previous_page]

[next_page]

Ta cho rằng chỉ nói về kết quả là một điều khá ngốc nghếch.

Kết quả có vẻ như thể hiện được tất cả, nhưng thực ra, nó chỉ là một yếu tố trong cái tổng thể lớn hơn. Điều thực sự quan trọng không thể được quyết định thông qua một chủ nghĩa nhị nguyên như thắng hay thua. Một lô-gic cực đoan như vậy không phải là thứ làm thế giới này vận hành. Điều quan trọng hơn chính là quá trình.

Việc thắng là đúng còn thua là sai, đó là một quan niệm tầm thường nhất. Thật ra, chẳng hề có sự khác biệt nào giữa kẻ thắng và người thua. Cả hai đều đã thu về cho mình cùng một lượng kinh nghiệm như nhau. Thật là quá ngắn mặn khi cứ dao động giữa niềm vui và nỗi buồn chỉ vì kết quả mà không biết đến điều đó.

Và vì thế, ta không hề cảm thấy chút tiếc nuối nào khi mình thua cuộc.

“Christina.”

“…Gì vậy, Leon.”

Biểu cảm trên gương mặt Leon lúc cậu ta gọi tên ta thật khó mà diễn tả. Cậu ta không buồn. Cũng chẳng phải giận dữ. Nói cậu ta đang chết lặng thì sẽ chính xác hơn, mà cũng không hẳn là vậy.

“Ừm, chẳng hiểu sao tiền tiêu vặt của tớ hình như đã biến mất…”

Gương mặt cậu ta trông thật trống rỗng khi nói những lời đó, đôi vai ta bắt đầu run lên.

Mọi hy vọng và tuyệt vọng đều đã bị rửa sạch khỏi khuôn mặt ấy, vậy mà vẫn còn sót lại những mảnh vỡ của một biểu cảm không sao tách ra được. Một gương mặt như thế đã có thể khiến trái tim lương thiện của ta nhói lên vì tội lỗi, nhưng ta cũng có những lý do của riêng mình.

“Đấy, đấy không phải là lỗi của tớ! Là tại cậu đấy. Cậu cứ thế lao vào và đặt cược vào tớ cơ mà!”

“Hả!?”

Gương mặt Leon chuyển sang giận dữ khi nghe lập luận của ta.

“Chẳng phải cậu là người đã nói sẽ ‘tăng tiền tiêu vặt cho tớ’ sao!? Tớ đã tin cậu đấy!”

“Sai rồi! Tớ chỉ bảo cậu đặt cược vào lần đầu tiên thôi. Sau đó tớ nào có mệnh lệnh gì như thế nữa. Mọi lần sau đó đều là hành động ích kỷ của chính cậu thôi. Làm như tớ lại đi bảo cậu làm mấy chuyện ngốc nghếch là cược hết sạch không chừa lại một đường lùi nào vậy hử!? Ít ra cậu cũng phải để lại đủ để tớ ăn chứ, đồ ngốc này!!”

“Cậu, cậu thực sự dám nói những lời đó hả! Tớ đã phải từ từ tiết kiệm số tiền đó chỉ để dành cho lễ hội ngày hôm nay đấy! Và giờ thì nó đã tan thành mây khói trong chớp mắt rồi sao!? Cậu có hiểu cảm giác của tớ lúc này không thử nói xem!?”

“Làm sao mà tớ biết được chứ! Đó đâu phải lỗi của tớ vì cậu đã mất hết tiền tiêu vặt! Làm cho rõ ràng rằng đó là sự thật mới là điều đúng đắn chứ!”

Cậu ta đang nghiến răng ken két, nhưng chuyện này chẳng còn dính dáng gì đến ta nữa, khi mà ta đã xác định rằng cậu ta phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho tất cả.

Ta hắm giọng rồi quay mặt đi, hai tay khoanh chặt trước ngực.

Lúc này ta đang đối mặt với Mariwa.

“… A.”

Những ký ức về trận thua thảm hại lại ùa về trong tâm trí khiến máu trên mặt ta rút sạch. Cô ta không hề có sự kiềm chế, cũng chẳng có lấy một chút thương xót nào. Đó chỉ là một trò chơi một chiều và cực kỳ nhanh chóng. Chẳng có lấy một chút giá trị giải trí nào ở đó cả, ngay cả khán giả cũng có vẻ thấy nó hơi khó ưa.

Sau khi hoàn thành cuộc thảm sát của mình, Mariwa lúc này mới mở miệng ra, trông cứ như cái cổng điđến địa ngục vậy.

“Vậy thì, chúng ta nên đi thôi.”

Ta không hỏi cô ta đi đâu. Điều đó quá rõ ràng với ta mà không cần cô ta phải nói ra.

Rất rõ ràng là ta sắp biệm áp giải xuống địa ngục rồi. Vì người canh giữ áp giải ta lại chính là Mariwa, nên các người hầu và lính gác của Calibrachoa sẽ không bao giờ ngăn cản cô ta. Mariwa từng là gia sư riêng cho người con gái trưởng của nhà Calibrachoa một lần, thế nên cô ta được công nhận là một người có nhân thân thực sự.

Đây là tận cùng rồi. Ta tiêu thật rồi. Triển vọng u ám của ta mang theo một bóng đen tuyệt vọng bắt đầu bò trươn lên đôi chân ta.

“Ừm, Mariwa. Chúng ta đang đi đâu vậy…?”

“À.”

Nhưng, biết đâu vẫn còn hy vọng thì sao. Ta bám víu lấy khả năng này khi cất lời hỏi. Mariwa thở dài một cách nặng nề cứ như đây là việc phiền phức nhất trên đời vậy.

“Chẳng phải cô muốn đi dượo quanh và ăn uống lắm sao?”

“Ơ?”

Ăn ư?

Ta đã đinh ninh rằng thứ duy nhất đang chờ đợi mình lúc này là một hình thức quát mắng được gọi là hình phạt thể xác. Nhưng những lời lẽ hoàn toàn bất ngờ nào đã khiến ta phải khựng lại.

“Ý cô là sao vậy, Mariwa?”

Ta không thể tin rằng Mariwa sẽ cho mình bấy kỳ thứ gì khác ngoại trừ chiếc roi da. Đôi mắt ta mở to vì kinh ngạc trong khi mắt cô ta thì nheo lại vì bực bội.

“Chẳng có gì để mà giải thích cả. …À, cả cậu nữa đấy. Cậu là bạn của vị Nữ thần Chiến thắng đã quá cố này đùng không? Nếu cậu đã không may bị cuốn vào kẻ phá doãn ở đây, thì điều ít nhất mà tôi có thể làm là mua đồ ăn có giá trị tương đương với số tiền ban đầu mà cậu đã mất.”

“Cậu nói thật chứ!”

“Phải. Tôi chắc là cậu còn rành khu vực này hơn cả tôi đấy. Hãy cho chúng tôi biết nếu có quán hàng nào ngon ở gần đây nhé. Dù sao thì tôi cũng không có ý định trẻ con đến mức đi bóp nát tiền tiêu vặt của một đứa trẻ đâu.”

“Được thôi. Dù gì thì đó cũng là kế hoạch ban đầu của bọn này mà. Và nó cũng chẳng phải số tiền quá lớn ngay từ đầu đâu.”

Vốn là người nhanh chân thay đổi, gương mặt của Leon lúc này đã hoàn toàn sạch trơn nỗi sợ hãi từng có. Cậu ta đã quên mất sự tuyệt vọng vì mất tiền rồi, và nụ cười lại nở trên môi.

“Ôi dầy, tớ đấy. Christina, cứ tưởng cô ta đáng sợ lắm chứ, nhưng thực ra cô ta là một người tốt đấy chứ.”

“Cậu đang bị lừa đấy. Cậu đã bị cô ta cho vào tròng hoàn toàn rồi…!”

“Cô Mariwa. Cô nghĩ sao về những ý kiến của Christina nói về cô vậy?”

“Đồ ngốc…!”

Đúng là có đôi khi ta cảm thấy ghen tị với những tên ngốc dễ dẵng thỏa mãn như thế này. Ta cố gắng cảnh báo tên Leon ngốc nghếch dễ tin người, nhưng cậu ta đã bị đống tiền móc câu rồi và sẽ chẳng chịu nghe đâu. Tệ hơn nữa, cậu ta đã phát hiện ra trong một thời gian ngắn ngủi như thế rằng Mariwa chính là điểm yếu của ta. Điều này đã dẫn đến việc cậu ta nói ra những điều lẽ ra không nên nói.

“Vâng, vâng. Con bé muốn nói gì thì cứ nói thôi.”

và… Hừ. Mariwa. Thái độ đó trông có vẻ hơi bình thản quá mức rồi đấy?”

Tôi đã mất thăng bằng và cảm thấy đôi chút u uất. Quan sát Mariwa kỹ hơn, tôi nhận thấy nét mặt cô ấy có phần đổi khác. Đó không phải là lớp mặt nạ sắt quen thuộc thường ngày. Dù tổng thể dáng vẻ nghiêm nghị cùng tác phong công sở vẫn y nguyên, nhưng chẳng hiểu sao, ẩn chứa trong đó lại là một nét lười nhác, rười rượi.

“Tôi hiện không trong giờ làm việc. Chúng ta sẽ có thừa thời gian để bàn về những chuyện xảy ra hôm nay vào một dịp khác.”

Cô ấy thẳng thừng đáp lại câu hỏi của tôi. Giờ ngẫm lại, Mariwa từng có thái độ tương tự vào cái dạo cô ấy hủy buổi học hôm ấy.

Dẫu vậy, trong lòng tôi vẫn hoài nghi.

“Vừa nãy cô còn bảo là muốn dạy dỗ tôi cơ mà…”

“Bất kỳ người lớn nào có chút ý thức thông thường cũng sẽ ít ra cảnh cáo một đứa trẻ tưởng mình có thể thử sức với trò cờ bạc, chẳng bận tâm đến giờ giấc làm việc hay không. Giờ thì, chúng ta đi thôi.”

“Ơ, đợi đã. Surfania và Mishuli đang…”

“Trông họ có vẻ đang tự mình tận hưởng đấy chứ. Hơn nữa họ lại có vệ sĩ theo cùng, đúng chứ? Vậy thì để họ lại một lúc chắc cũng chẳng sao đâu.”

Nói rồi, Mariwa nắm lấy tay tôi và cất bước. Tôi cũng bước theo khi cô ấy đang kéo tôi đi, còn Leon thì lẽo đẽo theo sau.

“…”

Tôi chắc mẩm rằng Mariwa nắm tay mình chẳng vì lý do nào khác ngoài việc tránh để bị lạc nhau. Và tôi cũng chẳng muốn bị lạc giữa biển người này như Surfania, thế nên tôi bèn siết chặt tay cô ấy.

Chẳng có ý nghĩa nào khác đằng sau đó cả.

Nhưng mà, tôi cũng chẳng rõ nữa.

“…Mariwa.”

“Gì thế?”

“…Không có gì. Bỏ đi.”

Có lẽ chỉ là do tôi tưởng tượng thôi, nhưng dường như phảng phất một thứ hơi ấm dịu dàng trong bàn tay Mariwa khi cô ấy đang dắt tôi bước về phía trước.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 492
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 226
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 381