Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Bảo lưu

「「…………………………」」

Trở về nhà, chúng tôi gần như đã trút hơi thở cuối cùng.

Về phần tôi, việc lên tiếng bắt bẻ Asher—người theo thói quen lại mò sang phòng mình—cũng chẳng còn sức mà làm nữa—

Còn Asher, cô nằm dài trên ghế sofa với dáng vẻ kiệt quệ chưa từng thấy, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định.

Tất cả chuyện này đều tại đại diện Yotsuya, cái người vừa mới tự nhiên đấy rồi lại lật mặt nghiêm trọng đến mức làm người ta muốn phát bệnh. Ông chú đó không thả bom thì không chịu nổi hay sao?

"...Haru."

"Gì thế?"

"Cậu ổn không?"

"Về mặt tinh thần thì chắc là không ổn lắm."

Khác với Asher tuy biểu cảm mờ nhạt nhưng vẫn chưa đến mức mất bình tĩnh, tôi đến tận lúc này vẫn chưa thể nuốt trôi sự chấn động quá đỗi chân thật ấy.

Bắt đầu từ cái tên ngòi nổ "hắn"—Yotsuya Tsukihito, cho đến vô số những "câu chuyện mập mờ" bị ném vào mặt sau đó, buổi trò chuyện kéo dài khoảng một tiếng rốt cuộc cũng kết thúc, nhưng mà...

Nói sao nhỉ, cái cảm giác sởn tóc gáy này mãi vẫn chẳng chịu tan đi.

"Chuyện về cậu con trai thì tạm thời không nói..."

"Ừm."

"Nhưng về 'ai đó' thuộc ban quản lý hiện tại, có lẽ đúng là như vậy rồi..."

"...Phải, nhỉ."

Sở dĩ phải dùng từ "có lẽ" để làm dịu bớt, biết đâu lại là cơ chế tự vệ vô thức cho tinh thần của chính mình.

Gạt sang một bên thế giới ảo vốn dĩ là một nơi đậm chất kỳ ảo... nếu phải đối mặt với "loại chuyện đó" ngay giữa đời thực này, thì dẫu có tự bào chữa cho bản thân cũng chẳng ai buồn giễu kẹt.

"Một người bình thường... dẫu không phải người bình thường đi nữa, việc một mình quản lý thế giới đó là điều tuyệt đối không thể. Dù có là các game online hiện hành ngoài Arcadia đi chăng nữa, tôi nghĩ cũng chẳng hề thực tế."

"...Tạm thời thì, vẫn có khả năng ông Tetsugo đang giăng màn sương mù, hoặc đang bóc ngóc sức lao động của đám AI quái vật như bọn NPC..."

"Nếu là trường hợp trước thì điều đó lại càng đáng sợ. Còn khả năng sau thì tôi nghĩ là không có."

Nhìn về phía Asher khi cô khẳng định chắc nịch, vị công chúa nhỏ vừa ngước nhìn trần nhà, vừa vắt óc suy nghĩ rồi cất lời.

"Ngay từ đầu ông ấy đã nói rõ rằng có nhiều điều không thể tiết lộ. Nếu muốn giấu thì chỉ cần giữ im lặng, còn nếu muốn dối trá thì việc lừa chúng ta chẳng mang lại lợi ích gì."

"Không có sao, lợi ích ấy..................... Không, đúng là không có thật."

Tôi tự mình ngẫm nghĩ về góc nhìn của cô ấy, nhưng chẳng thể tìm ra lý do nào để phản bác. Đúng như vậy, nếu không muốn nói thì cứ tiếp tục giữ kẽ như từ trước đến nay là xong.

Dù là phô trương thanh thế đi nữa, cố tình nói ra điều đó để gieo rắc sự ngờ vực trong chúng tôi là việc hoàn toàn vô nghĩa.

Nói cách khác, khả năng cao nhất vào lúc này—

"Xét đến việc ông ấy nhấn mạnh từ 'chỉ một người'... thì 'ai đó' ấy..."

Chẳng thể là con người.

Cất lên kết luận tưởng như úp mở mà lại vô cùng rõ ràng, đôi đồng tử đen nhánh của cô quay sang nhìn tôi.

"Haru."

"……Ừ?"

Dáng vẻ kỳ lạ hiếm thấy, cô lún sâu người vào chiếc sofa đắt giá không rõ giá trị. Trong tư thế rũ rượi khiến cái danh công chúa hay nữ hoàng cũng phải khóc thầm, Asher gọi tên tôi.

Cô ngoắc ngoắc ngón tay, tôi bèn nhô người ra từ phía sau lưng ghế sofa để quan sát—thế rồi, bàn tay vừa gọi tôi lại giơ thẳng về phía trước.

Cái gì đây, ý là bảo mình kéo cô ấy ngồi dậy sao?

Nghĩ vậy, tôi ngoan ngoãn nắm lấy tay cô... nhưng đáp lại, bàn tay tôi lại bị giật ngược trở về, xem ra mục đích không phải là thế.

"...Sao vậy?"

Phản ứng thường ngày đã biến mất không còn dấu vết. Cô giữ chặt bàn tay đang nắm nhẹ của tôi ngay bên cạnh khuôn mặt nhỏ nhắn, chẳng buồn trả lời mà chỉ lặng lẽ chớp mắt rồi lại nhắm mắt.

Khoảng thời gian kỳ quặc cứ thế trôi qua—cho đến khi cái tư thế nửa chừng bắt đầu làm lưng tôi nhói đau, Asher mới lại cất tiếng.

"Một điều an tâm, và một điều thật khó hiểu."

Tôi nghiêng đầu trước phát ngôn đúng thật là "khó hiểu" ấy, im lặng chờ đợi những lời tiếp theo.

"Nhìn vào thái độ chủ động cung cấp thông tin trong phạm vi có thể, tôi cảm nhận được họ muốn 'hợp tác' hơn là 'lợi dụng'."

"Chà, đúng là vậy."

Dù sao người nọ cũng là một người cha thương con gái hết mực.

Tôi đã tự mình dành cho ông ấy một sự tin tưởng nhất định ngay từ đầu, rằng ông sẽ không lừa dối tôi—người thân thiết với Sora, lẫn Asher—người thân thiết (?) với tôi.

Thế nên buổi đối thoại lần này đối với tôi mà nói đã làm sâu sắc thêm niềm tin phần nào... và có vẻ như Asher cũng cảm nhận được điều tương tự.

"Vì vậy, điều đó làm tôi hơi an tâm... Ít nhất thì vai trò bảo vệ cậu sẽ được thực hiện một cách chân thành."

"Bảo vệ 'chúng ta' chứ?"

"Tôi... không, gia tộc của tôi (White) chưa đến mức yếu đuối tới nỗi phải chờ người khác đến bảo vệ."

"Hả... ồ, ra là vậy…………"

"……………………Tôi hiểu rồi, ra là đến giờ cậu vẫn ít quan tâm đến tôi như thế."

"Hả, cái g-chờ đã, hiểu lầm rồi—này này dừng lại, ĐỪNG DẪN TAY TÔI ĐI ĐÂU ĐẤY...!!"

Dù cô có là người nổi tiếng đến đâu, cô nghĩ tôi là cái loại người đi chễm chệ tìm kiếm thông tin cá nhân của người quen chắc? Cho dù đó có là thông tin công khai đi nữa, tự dưng đi tra cứu thì nó cứ sao sao ấy...!

"Rốt cuộc là bị sao thế, hôm nay nhịp điệu khác hẳn mọi khi đấy."

Dù đã ngăn được việc mình bị dắt đi đâu đó, nhưng trước lực tay chẳng giống ai của một cô gái, tôi đành từ bỏ ý định hất tay ra.

Vì mỏi lưng nên tôi quỳ hai gối xuống sàn, tựa cằm lên tựa lưng sofa để hùa theo hành động kỳ quặc của cô... nhưng chính bản thân cô lúc này cũng mang khuôn mặt như thể không hiểu nổi hành vi của chính mình.

...Không, lẽ nào là cái đó sao?

Cái cảm xúc "khó hiểu" ấy, biết đâu chừng—

"Thực ra phía cậu... cũng không hẳn là 'ổn' lắm nhỉ?"

"…………………………"

Hà hà, trúng tim đen rồi nhé.

Mà tôi chẳng có ý định cười nhạo hay trêu chọc gì đâu. Chính tôi khi nghe gợi mở về khả năng sự tồn tại của thế giới kỳ ảo ngay ngoài đời thực còn đang nổi hết cả da gà lên đây này.

Dù có là vị [Kiếm chi Nữ Hoàng] với tinh thần thép đi nữa, thì quá khứ cũng đã chứng minh cô ấy chẳng phải là không biết dao động hay ưu tư.

Chuyện về AI này nọ, lúc nãy cô ấy cũng vừa mới thì thầm đấy thôi—rằng "đáng sợ".

"...Tôi hiểu rằng trình độ công nghệ của [Arcadia] là vô cùng bất thường."

"Một phần của sự bất thường đó đã được đưa ra rõ ràng—không, tuy có mập mờ, nhưng dù sao cũng quá cụ thể... Chuyện đó đương nhiên là khác hẳn với việc chỉ 'mơ hồ cảm nhận' rồi."

Con người ta, việc nảy sinh sợ hãi trước những điều không thể nắm bắt là lẽ tự nhiên.

Trong lúc khiếp sợ trước "Ban quản lý" mà bản thân chưa từng thấy... và chẳng biết tương lai có được diện kiến hay không, kết luận tạm thời mà những kẻ rốt cuộc cũng chỉ là người chơi như chúng tôi đưa ra là—

"—Được rồi, coi như chúng ta chưa nghe thấy gì đi."

"—Có suy nghĩ tiếp cũng chỉ vô ích thôi, nhỉ."

Cả hai cùng đồng lòng gạt bỏ những thông tin vô bổ ra khỏi tâm trí.

Truyện liên quan

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 1 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

4 1
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 1 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 409
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 1 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 139
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 1 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

266
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 1 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

448