Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Bước đi đầu tiên

―――Đã đến giờ bắt đầu. Chúng tôi sẽ tiến hành dịch chuyển các bạn đến đấu trường ngay bây giờ.

Khoảng vài chục phút chờ đợi. Vì nắm tay nhau không chút ngại ngùng mà bị những người chơi nam xung quanh nhìn bằng ánh mắt đầy sát khí, tôi đành rút lui về phía góc phòng chờ để giết thời gian.

Thông báo từ hệ thống cuối cùng cũng điểm đúng giờ G.

"Haru."

"Ừ, anh đi đây."

Lời lẽ đã trao nhau đủ cả rồi. Giờ chỉ còn việc phô diễn toàn bộ tâm trí và sức lực mà thôi.

Bên cạnh Sola đang mỉm cười nói "Đi cẩn thận nhé", cơ thể tôi là người đầu tiên được bao bọc trong ánh sáng dịch chuyển―――khoảnh khắc tiếp theo, thứ tôi đặt chân lên chính là sàn đấu rộng lớn hình tròn hoàn hảo.

Nhìn quanh, phía trên là mái vòm cao vút, bao quanh là những bức tường cao sừng sững với các hàng ghế khán giả. Đúng chất một đấu trường trong nhà với phong cách tối giản, rất hợp với một địa điểm tổ chức vòng loại.

Những người chơi lần lượt được đưa vào cũng đã đông đủ. Số lượng quả nhiên đã giảm bớt so với lúc ở phòng chờ, nhìn thế này thì chắc chỉ còn khoảng một trăm người.

...Nhìn lại mới thấy, tôi thực sự nhận thức rõ mình chỉ là một kẻ mới vào nghề (rookie).

Họ khoác lên mình những bộ trang bị tinh xảo không một kẽ hở, từ khí chất đến biểu cảm đều không hề thấy chút gì là lơ là. Có những người trông rất thư thái, thậm chí còn nở nụ cười, hay có kẻ còn đang ngáp dài như thể đã quá quen với cảnh này.

Đây là vòng loại sao... Tất nhiên là do sự căng thẳng đã làm thay đổi góc nhìn của tôi, nhưng sao tên nào tên nấy trông cũng như những chiến binh dày dạn kinh nghiệm thế này?

Giờ mà nói mấy câu ngớ ngẩn như kiểu không tự tin thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa, nhưng tình hình này đòi hỏi tôi phải tập trung cao độ và dốc toàn lực hơn cả tưởng tượng―――

"Này, trông cậu có vẻ căng thẳng nhỉ."

"Hả...?"

Tôi giật mình. Không ngờ lại có người bắt chuyện, tôi ấp úng không thành lời. Người chơi nam vừa lên tiếng liền mỉm cười hiền hậu: "Xin lỗi vì làm cậu giật mình nhé."

"Vì thấy gương mặt lạ nên tôi đoán có lẽ cậu mới tham gia lần đầu. Cậu ổn chứ?"

"À, không, xin lỗi anh. Ha ha... Đúng như anh nói, vì là lính mới nên tôi hơi bị choáng ngợp bởi bầu không khí này."

Tôi cười gượng để lấp liếm, anh ta gật đầu đồng cảm: "Tôi hiểu, tôi hiểu mà."

Có vẻ là người tốt―――dù trang bị trông khá đáng gờm.

Chỉ cần nhìn qua là biết ngay đồ xịn, một bộ giáp vảy (scale mail) bằng da đỏ có độ bóng bẩy trầm ổn. Khác với những thứ dùng mảnh kim loại ngoài đời thực, có lẽ đây là đồ thật (・・) làm từ nguyên liệu của quái vật nào đó. Nó mang lại cảm giác gì đó rất sống động, một thứ uy lực mà kim loại vô tri không thể có được.

Vũ khí là một thanh trường kiếm đeo bên hông. Dù chưa rút ra nhưng dựa trên kiến thức game, tôi dám chắc đây là loại vũ khí được gọi là "Ma kiếm".

Dù không có trang trí hoa mỹ, nhưng từ chi tiết các bộ phận đến khí chất tỏa ra, tôi có thể cảm nhận được... một áp lực thông tin vô hình.

"Tôi nên giới thiệu bản thân trước nhỉ. Tôi là Rotta, cứ gọi tên tôi là được. Không ép buộc đâu, nhưng không cần dùng kính ngữ với tôi cũng chẳng sao."

À, người này thực sự là người tốt. Từ nụ cười tự nhiên không chút gượng ép đến bàn tay đưa ra bắt tay đầy thân thiện, trực giác của một kẻ từng tiếp xúc với đủ loại người khi đi làm thêm mách bảo tôi như vậy.

Dù bị xếp vào cùng một bảng đấu loại, nhưng khả năng Istia là một vùng đất dữ là rất cao. Nhìn anh ta có vẻ là cao thủ, nếu có thể làm quen trong dịp này thì thật may mắn.

"Vậy thì tôi xin phép―――tôi là Haru. Một lính mới vừa ra mắt sau ba năm nạp năng lượng (・・・・・・・), rất mong được anh giúp đỡ, Rotta."

Khi tôi bắt lấy bàn tay anh ta đưa ra, anh ta nở nụ cười có phần thân thiện.

"Ừ, rất vui được làm quen, Haru. Ba năm sao, thời gian chuẩn bị dài thật đấy nhỉ?"

Có lẽ Rotta không hề nghĩ rằng "thời gian nạp năng lượng" của tôi thực chất chỉ là chuỗi ngày làm thêm ở thế giới thực. Anh ta cười như thể đó chỉ là một câu đùa kiểu "Cậu đi tu luyện à?".

"Thực ra dự định là còn lâu nữa mới tham gia, nhưng gần đây tôi may mắn gặp được vài người. Trang bị cũng đã đầy đủ nên tôi quyết định thử sức một lần xem sao."

"Ra là vậy... Quả nhiên là trang bị tốt. Mà nói thật, tôi khá ngạc nhiên vì mấy món này tôi chưa thấy bao giờ. Xin lỗi nhé, lý do tôi bắt chuyện cũng là vì muốn thăm dò tình hình đối thủ đấy."

Anh ta lắc mái tóc màu hạt lanh trông có vẻ mềm mại, gương mặt điển trai mỉm cười.

Chết tiệt... Nếu có thể, tôi cũng muốn tạo hình nhân vật đẹp trai như thế này mà...!

"Thăm dò đối thủ sao. Với tôi thì mọi thứ ở đây đều là lần đầu tiên nhìn thấy đấy? Đáng tiếc là tôi không thể từ bỏ lợi thế duy nhất là 'không có dữ liệu' (no data) này được."

"Nói đúng lắm. Bản thân cậu cũng là kiểu người khó lường đấy, tôi sẽ phải cảnh giác tối đa thôi."

"Anh cứ để hở lưng mà không cần cảnh giác cũng được mà?"

"Đời nào. Nếu bị một lính mới đánh bại mà không kịp trở tay, tôi chỉ có thể tưởng tượng ra viễn cảnh mình sẽ sốc đến mức nằm liệt giường thôi."

Dù là lần đầu gặp mặt nhưng tôi thấy mình đối đáp khá trôi chảy, nhưng có lẽ là do Rotta quá khéo léo thì đúng hơn. Anh ta không chỉ giỏi nói chuyện mà còn biết cách dẫn dắt người khác―――

―――Đã đến giờ bắt đầu. Chúng tôi sẽ tiến hành vòng loại thứ nhất của cuộc chiến Tứ Trụ.

"Ồ."

"Cuối cùng cũng đến rồi."

Một khoảng thời gian giết chóc bất ngờ―――nói vậy thì hơi thất lễ, nhưng nhờ cuộc trò chuyện với Rotta mà sự căng thẳng của tôi đã vơi đi phần nào. Nhận được thông báo hệ thống báo hiệu cuộc chiến bắt đầu, chúng tôi nhìn nhau và cùng gật đầu.

"...Tôi có một đề nghị."

"Ừ, chúng ta tách ra một chút nhé."

Dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn, nhưng việc phải chĩa vũ khí vào một người vừa mới làm quen ngay từ đầu thì cảm giác thật khó xử. Không biết là anh ta đọc được suy nghĩ của tôi hay cũng có cùng cảm nhận, Rotta gật đầu trước cả khi tôi kịp nói ra.

Anh ta đưa tay ra một lần nữa.

...Được đấy, kiểu này cũng nhiệt huyết, tôi không ghét đâu.

Tôi nắm chặt lấy tay anh ta không chút ngần ngại, anh ta nhếch mép cười đùa.

"Tôi sẽ không nương tay đâu. Nhưng tôi sẽ cổ vũ cho cậu đấy. Chúng ta cùng cố gắng hết sức nhé."

"Ừ. Tôi sẽ coi như không chỉ có Rotta, mà tất cả mọi người ở đây đều là đối thủ để tôi học hỏi."

Chúng tôi buông tay, đồng loạt quay lưng đi về hai phía của đấu trường.

―――Đồng hồ đếm ngược bắt đầu trận chiến hiển thị phía trên tầm nhìn, còn ba mươi giây.

Rốt cuộc đấu trường này rộng đến mức nào nhỉ. Ước tính... không, không rõ nữa. Dù sao thì cũng đủ rộng để một trăm người giữ khoảng cách và vào thế chiến đấu.

Chia mười nghìn người thành các nhóm một trăm người... nghĩa là có hơn một trăm cơ sở như thế này sao? À không, vì là game nên khả năng cao đây là khu vực tạo lập tức thời (instance).

―――Còn hai mươi giây.

Dù là vòng loại nhưng số lượng khán giả ở các hàng ghế xung quanh cũng khá đông. Có người đi cùng để cổ vũ, cũng có những người có lẽ là ngẫu nhiên được dịch chuyển đến.

Có vẻ như sự thật là có rất nhiều người thích tận hưởng với tư cách là khán giả hơn là người tham gia, có lẽ ít nhất cũng phải năm trăm người.

Sola-san―――à, kia rồi.

Tôi đã lo không biết cô ấy có bị ai trêu chọc không, nhưng màu tóc vàng nổi bật đang hòa lẫn trong khu vực tập trung của các người chơi nữ đã lọt vào tầm mắt.

Khi ánh mắt chạm nhau, cô bạn đồng hành đáng yêu của tôi từ xa đã vẫy tay nhỏ nhẹ.

―――Còn mười giây.

Tôi đã đến sát bức tường bao quanh.

Việc dựa lưng vào tường thường là một lợi thế. Nhiều người chơi có cùng suy nghĩ cũng đang chiếm giữ vị trí sát tường, chờ đợi con số không xuất hiện.

―――9

Tôi thở hắt ra.

―――8

Sự căng thẳng vẫn chưa biến mất.

―――7

Nhưng, thật kỳ lạ, tôi lại thấy bình tĩnh đến lạ thường.

―――6

Chiếc trâm cài áo bằng ngọc lam mới tinh lấp lánh trên ngực, tựa như đang khích lệ tôi.

―――5

Bàn tay trái nâng lên, được bao bọc bởi chiếc găng tay đêm sao do chính tay vị ma công sư độc quyền chế tác.

―――4

Trong lòng bàn tay đang nắm chặt ấy, chứa đựng cả sự tự tin mà tôi đã vất vả tích lũy suốt bấy lâu.

―――3

Tôi nhớ lại những lời động viên từ người thợ thủ công mang sắc đỏ.

―――2

Tiếng cổ vũ nhiệt tình của kẻ ba hoa mang sắc lam lại ùa về trong ký ức.

―――1

Chỉ cần nhắm mắt lại, bất cứ lúc nào.

Những người đồng đội dõi theo tôi―――sẽ luôn tiếp thêm sức mạnh cho tấm lưng này.

"【Nanh Vuốt Kẻ Khờ (Paining Fool)】―――【Vũ Điệu Lưỡi Đỏ (Parabellum) - Tiểu Thỏ Đao (Bullet)】"

Tay trái là con dao găm đen tuyền. Còn tay phải là đoản kiếm đỏ thắm không tì vết, từ lưỡi cho đến chuôi đều được tạo thành từ tinh thể đỏ rực trong suốt.

―――0

Tiếng gọi hệ thống khai chiến vang vọng khắp không gian.

Tiếng reo hò xung phong nổi lên từ khắp mọi phía.

Tiếng cổ vũ cuồng nhiệt của đám đông bao quanh.

Mặc kệ những âm thanh ấy dần trở nên xa xăm, tôi lẩm bẩm,

"―――Bắt đầu thôi (Ignition)."

Ngay lúc này, tôi bước những bước chân đầu tiên lên sân khấu lớn.

Truyện liên quan

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 1 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

80 352
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 3 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

390
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 4 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

55 209
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel 愛板
Cập nhật: 4 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 82