Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Hai người như mọi khi
"Nào... vậy thì Haru, về chuyện sắp tới."
"Trong hoàn cảnh này mà cậu vẫn thản nhiên thật đấy..."
Ngay giữa lòng tiếng hò reo chưa hồi hạ nhiệt. Mặt không biến sắc, Lotta thản nhiên mở lời khiến tôi kinh ngạc, còn anh ta chỉ cười đáp: "Tại quen rồi thôi."
Nói cách khác, là kinh nghiệm kinh qua những tình huống thế này nhiều đến mức đã trở thành thói quen... Tên này... hẳn là một người chơi thuộc hàng kỳ cựu cấp cao rồi nhỉ?
"Trước tiên, tôi nghĩ ta nên chuyển sang chỗ khác rồi giải thích về lượt đấu chính thức của vòng tuyển chọn... Cậu thấy sao?"
"Đó cũng là 'nghĩa vụ của Ủy ban' à?"
"Một nửa thôi, nửa còn lại là do tôi nhiều chuyện. Nếu đoán không nhầm thì tôi nghĩ cậu mù tịt về thế giới này hơn người khác đấy."
A... Cái này, hình như tôi bị lộ tẩy sạch bách rồi thì phải.
Ít nhất thì hiểu lầm về "thời gian sạc pin ba năm" đã được tháo gỡ. Lời đề nghị đó xuất phát hoàn toàn từ lòng tốt dành cho một tân thủ.
"Nếu là vậy thì được chỉ dẫn cho tôi biết ơn quá, nhưng mà..."
"Chốt thế nhé, vậy thì—"
Thấy tôi gật đầu, Lotta lại bắt đầu thao tác trên cửa sổ hệ thống thì tôi liền cất tiếng ngắt ngang: "Chờ chút đã."
Được hướng dẫn tiếp chuyện sau này thì tốt thật, nhưng tôi vẫn còn người đi cùng không thể bỏ mặc được...
"Có một cô bé đã cùng vào khán đài để cổ vũ cho tôi, tôi muốn ra gặp em ấy trước một chút. Giải tán một lúc rồi tính sau được không?"
Liếc mắt nhìn sang, tôi vẫn thấy bóng dáng ấy ở một góc khu vực dành cho nữ.
Bị bao quanh bởi những quý cô đang phấn khích tột độ. Có lẽ do bị áp đảo bởi tiếng reo hò dữ dội, Sora đang ngồi bẹp gí trên ghế khán giả.
"A, vậy thì dắt cô bé đó theo cùng luôn đi."
"Được không đấy?"
"Tôi đã bảo một nửa là nhiều chuyện rồi mà? Đâu có hoạt động theo quy định nghĩa vụ nào đâu, với lại vốn dĩ cũng chẳng có thứ gì gò bó đến thế. Không ai phiền hà chuyện người ngoài hay gì đâu."
Thì ra là vậy. Nghe cái tên to tát làm mình cứ ngỡ phải dè chừng, hóa ra cũng chẳng phải kiểu quan mạn hách dịch gì cho cam.
"Nếu vậy thì tôi xin nhận lời... Cơ mà, phải làm thế nào?"
"Đang ở trên khán đài đúng không. Cậu bảo cô bé bước xuống đây xem nào?"
"À— Hả? Bảo tôi dẫn em ấy ra giữa đám đông khán giả này á?"
Chuyện đó... e là nhiệm vụ bất khả thi đối với Sora mất thôi.
"Nếu không ở trên sàn đấu thì không có quyền hạn dịch chuyển đâu... Nào khẩn trương lên chứ. Cứ đứng lề mề thế này thì fan của cậu tràn xuống mất đấy."
Gì nghe đáng sợ dữ vậy.
... Đành chịu thôi, tranh thủ bắt người về vậy.
"Anh chuẩn bị sẵn để có thể dịch chuyển ngay nhé?"
"Giao cho tôi."
Cười khẩy trước cú cúi người diễn sâu của Lotta, tôi xoay người lại rồi lấy đà dậm mạnh chân ở bước thứ hai.
Bất ngờ nhảy tót về phía khán đài, tiếng reo hò vừa mới lắng xuống của khán giả lại biến thành những tiếng xì xào ngơ ngác—
"... A~ xin mời tiểu thư đưa tay ra ạ."
"Hế...!?"
Trên tường bao 외quanh. Đáp xuống dải lan can khán đài rồi đưa tay ra, cô thiếu nữ đang ngồi bệt như mất hết sức lực cất tiếng bàng hoàng.
Diễn biến quá đột ngột khiến em ấy phản xạ theo bản năng. Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn vừa giơ lên theo lời tôi bảo— tôi kéo người Sora lên rồi bế xốc cô bé vào lòng.
Một pha bế kiểu công chúa vô cùng chân thực, như muốn cho khán giả lác mắt ra.
"Hể.................................!!??"
Đã bao lâu rồi mới lại thế này, mặt Sora đỏ bọc như muốn bốc khói từ trên đầu ra đến nơi.
Còn về phía các nữ game thủ xung quanh khi chứng kiến cảnh tượng đó, ai nấy đều tròn mắt ngơ ngác— Rồi thì, đúng như dự đoán nhỉ, cảm ơn những tiếng reo hò phấn khích của các chị em nhé!!
Nói thật lòng thì, bản thân tôi lúc này cũng đang hưng phấn lắm chứ bộ.
Thì đúng rồi còn gì nữa?
Sau khi tung hoành một trận đã đời như thế, lại còn được thông báo vượt qua vòng loại một cách tâm phục khẩu phục. Dù có muốn làm trò ngông một chút thì cảm xúc dâng trào cũng là điều khó tránh khỏi mà!!
Vừa đáp lại bằng nụ cười xã giao trước đám đông nữ game thủ đang reo hò inh ỏi vây quanh hỏi dồn đủ điều, tôi vừa nhảy qua lan can đáp trở lại đấu trường.
Sợ Sora hoàn hồn lại sẽ vùng vẫy, tôi rảo bước thật nhanh về phía Lotta—
"Thể hiện gớm nhỉ."
Nụ cười nhếch mép làm biến dạng gương mặt đẹp trai đến phát ghét, vị 'Thị sát quan ' ngài cất tiếng huýt sáo vẻ cực kỳ khoái chí.
◇◆◇◆◇
"Haru."
"Vâng."
"Hãy xin lỗi đi."
"Cho anh xin lỗi!!"
Trai đẹp nói là làm. Nhờ sự nhanh gọn của Lotta, chúng tôi nhanh chóng dịch chuyển khỏi đấu trường vòng loại đến một phòng nhỏ đơn sơ trông giống như phòng chờ.
... Và ở một góc ghế dài là một Sora đang bó gối giận dỗi, còn phía góc đối diện là tôi đang quỳ mạp đầu xuống đất thực hiện bài thổ lộ tội lỗi.
Lotta ngồi ở chiếc ghế đối diện qua cái bàn đang cười ngặt nghẽo, nhưng chút tủi hổ đó chỉ là chuyện nhỏ. Mục tiêu hàng đầu lúc này là dỗ dành vị cộng sự đang phật ý vì trò hề do mình gây ra...!!
"Dạo này Haru được đà quá rồi đấy nhé? Đừng tưởng tôi mềm mỏng một chút là anh muốn làm gì thì làm nhé?"
"Chuyện là... lần này thật sự là tại anh phấn khích quá thôi mà."
"Người bị lôi vào cuộc như tôi thì chịu sao nổi chứ, anh mau hối lỗi đi!"
"Vâng!!"
Này Lotta, dù nói là chuyện nhỏ nhưng cũng có giới hạn thôi nhé. Nếu anh còn dùng dáng vẻ thảm hại này của tôi làm trò vui nữa thì dù có là đại tẩu cựu trào tôi cũng không nương tay đâu đấy?
Dù cảm thấy nghiêm túc là mình chẳng có cửa thắng, nhưng tôi sẽ không lùi bước đâu đấy nhé!!
"Haru!"
"Anh vô cùng xin lỗi!!"
Đọc được suy nghĩ ngớ ngẩn trong lúc đang quỳ lạy, tôi lại bị ăn một trận mắng tiếp.
Hự...! Rõ ràng là không nhìn thấy mặt mà khả năng bắt bài tôi lại tăng lên đáng kể thế này...!!
"Thật là... Tự dưng lại đi làm cái trò đó, rõ ràng là vừa mới ngầu lòi xong cơ mà."
"Thật sự xin lỗi em nhé?"
Vài phút sau, khi Sora rốt cuộc cũng nguôi giận, tôi cúi đầu thêm lần nữa thì mới nhận được lời tha thứ "Đành chịu anh thôi". Đúng là ngẫm lại thấy mình làm trò ngốc thật... Đúng như Sora nói, chắc là do tôi đã quá đà rồi.
Dù có danh chính ngôn thuận là cộng sự chính thức đi nữa, nếu bị người ta chán ngắt thì cũng coi như xong đời. Từ giờ trở đi phải biết giữ kẽ mới được— Đang lúc chìm trong hối hận sâu sắc, một cảm giác mềm mại bất ngờ đè lên tay tôi.
"Đấy xem kìa, không khí lại trở nên kỳ cục rồi kia kìa."
Nhích lại gần, Sora không biết đã sang ngồi bên cạnh từ lúc nào, quay mặt đi chỗ khác cất lời nũng nịu.
"Mình đã... muốn chúc mừng cậu đàng hoàng mà."
Lời thì thầm ấy rơi xuống, đôi bàn tay khép nép đặt lên nhau, tựa như muốn thay thế cho những ngôn từ chẳng thể thốt nên lời---
"............À này."
Chút... chút nữa thôi, cái đó... sức sát thương lớn quá đấy.
Có lẽ chính bản thân cô ấy cũng nhận ra dáng vẻ mình lúc này chẳng khác nào đang hờn dỗi. Đôi gò má dần nhuốm màu đỏ rực, phải nói sao nhỉ, trông lại càng thêm phần đáng yêu đến lạ---
Tôi vội ngoảnh mặt đi, nhưng rồi lại bắt gặp gương mặt điển trai ấy đang méo xệch vì nụ cười nhếch mép không thể kìm nén.
"---Hai người lúc nào cũng như thế này à?"
"Á---!!??"
Tiếng của Lotta bất chợt vang lên khiến tôi giật bắn mình, cả người nhảy dựng lên vì kinh ngạc, rồi tận dụng chỉ số nhanh nhẹn của avatar để rút lui với tốc độ cao.
Mặc kệ cô nàng đang ôm mặt bốc khói ở cuối băng ghế, tôi lườm nguýt gã đang cười cợt kia để che giấu sự xấu hổ.
"Này, ông cố tình giấu hơi thở đúng không?"
"Tôi nghĩ hai người mới là hạng nặng đấy, đến mức quên sạch sự hiện diện của người đang đứng ngay trước mặt để chìm đắm vào thế giới riêng cơ mà."
Chết tiệt... cái gã tiền bối này, tính cách thật là khó ưa.
"Nói sao nhỉ, trông hai người cứ như một loại nội dung giải trí vậy? Kiểu như, chuyên cung cấp sự ngọt ngào cực hạn ấy."
"Đừng có coi hành động thân mật của người khác là nội dung giải trí chứ?"
Dù trong lòng vô cùng bực bội vì đã trót trở thành trò tiêu khiển cho gã, nhưng trong tình cảnh này, có phản bác lại thì cũng chỉ là tự làm xấu hổ thêm mà thôi.
Tôi tạm thời mặc kệ Lotta vẫn đang nhìn chúng tôi với vẻ thích thú như mọi khi... và bắt đầu quay sang dỗ dành cô bạn đồng hành đang hoàn toàn gục ngã của mình vậy.
Truyện liên quan
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...