Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày - Bưu thiếp
Tôi nhận được tấm bưu thiếp từ tiền bối.
Kèm theo đó là một bức ảnh.
Bên trên dòng chữ viết tay "Tôi vẫn đang sống ổn", là hình ảnh tiền bối đang mỉm cười, ôm khư khư một chiếc bao tải gai.
Ra là vậy. Bé Khăn không xuất hiện trong ảnh được nhỉ. Hoặc có lẽ, sự hiện diện của nó là thứ không được phép lọt vào ống kính.
Mà khoan đã, con cái người ta ai lại nhét vào bao tải bao giờ?
Nhà tiền bối có truyền thống như vậy sao? Cái quái gì thế?
Tôi thầm nghĩ chẳng lẽ không còn vật chứa nào phù hợp hơn à, nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, tôi chẳng có ý định nói ra.
Tiện thể thì, trên đó cũng không ghi địa chỉ người gửi.
Chắc là tiền bối sợ, lỡ đâu đám người của giáo phái kia lại lần ra nơi ở hiện tại.
Nhưng mà, tôi thì chắc chắn bọn họ sẽ không bao giờ tìm tới đâu.
Bởi lẽ, ai mà chẳng muốn ngoảnh mặt đi trước những thất bại thảm hại không nỡ nhìn.
Họ cứ ngỡ rằng nếu không nhìn, nếu cứ tiếp tục giả vờ như không thấy, thì mọi chuyện rồi sẽ biến mất. Làm gì có chuyện đó cơ chứ.
"Nghe nói họ đã tìm được người thay thế rồi."
Thế nên, câu nói mà tôi cố tình lờ đi này, hiển nhiên cũng chẳng hề biến mất như họ mong đợi.
Truyện liên quan
Muối Trừ Tà!
Hãy thử nhìn đồng thời bốn góc trần phòng của mình xem. Không sao đâu. Vì chẳng có chuyện gì ...
Phù Thủy Đóng Chai
Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”
Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...