Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày - Nhà bố mẹ

Tôi đã về nhà cũ.

Vì miếng thịt tươi đã biến mất.

Tôi đi cùng với thằng ngốc kia.

Chẳng có lý do gì cả.

Nhà của chúng tôi là kiểu nhà mang nguyền rủa ghi nhớ hình dạng, nên dù có cháy rụi thì nó vẫn tồn tại dưới dạng ảo giác như thể vẫn còn nguyên vẹn.

Chỉ cần có một người nhận thức đó là nhà, thì nó sẽ là như vậy.

Tôi với tư cách đại diện, phải mau chóng coi nó là đống rác tàn tro mới được.

Nhưng mà, sống trong đống rác tàn tro thì cũng tội nghiệp thật.

Dù sao thì cũng quá đáng.

Ngay từ việc lôi kéo người thường vô tội vào đã chẳng còn gì để nói về chuyện tội nghiệp hay không, nhưng suy cho cùng nếu không tự ý xông vào nhà người khác thì cũng là tự làm tự chịu.

Cha mẹ không nói gì sao? Không dạy bảo rằng vào nhà người khác là xâm phạm gia cư bất hợp pháp, đừng làm mấy trò khốn nạn đó sao?

Có vẻ miếng thịt tươi đã xoay xở thế nào đó, nên kẻ bị cuốn vào vẫn bình an vô sự.

Tôi phân vân không biết có nên gọi việc đầu và thân nằm tách rời là bình an vô sự hay không, nhưng gắn lại thì nó liền nên chắc là bình an vô sự. Bình an vô sự. Được chưa. Là bình an vô sự đấy.

Đổi lại, miếng thịt tươi thì hoàn toàn không bình an vô sự chút nào.

Trên đời này không được phép tồn tại hai con người giống hệt nhau.

Chuyện đó thì ai chẳng biết, chẳng cần ai phải nhắc.

Không phải là mấy chuyện kiểu như người song trùng hay gì đó đâu.

Nhìn là biết ngay.

Tôi gọi miếng thịt tươi là miếng thịt tươi, nhưng giống như việc dù █ không thừa nhận thì nó vẫn là █, ngay cả khi tôi thừa nhận miếng thịt tươi là miếng thịt tươi, thì thứ đó cũng không thể tiếp tục là miếng thịt tươi được nữa.

Kết quả chính là thế này đây.

Thứ đó đã trở thành một thứ không phải thịt tươi cũng chẳng phải █.

Trở thành thứ mà tôi không thể đặt cho nó một hình hài.

Đồng thời, căn nhà này cũng sẽ chẳng bao giờ đón tiếp ai thêm lần nào nữa.

Bởi vì người duy nhất được phép làm loạn trong nhà của cô Kotonami, chỉ có thể là cô Kotonami mà thôi.

Thứ đó đã chẳng còn là gì cả. Chẳng hiểu ra làm sao.

Nguyên liệu giống hệt nhau mà trộn lại lại ra thứ khác là sao? Chẳng phải quá bí ẩn sao?

Thứ sinh vật trông như con sên biển làm từ da và thịt người đó, đang thong dong dạo bước trong nhà.

Có vẻ nó chẳng còn nhớ gì nữa.

Chắc là tôi nên nổi giận với miếng thịt tươi.

Rằng tại sao lại làm mấy chuyện thừa thãi đó.

Không.

Sai rồi.

Phải là quở trách mới đúng.

Rằng tại sao lại tự ý làm càn, đừng có đùa giỡn với tôi.

Một đứa nhóc lạ hoắc nào đó chết đi thì tôi cũng chẳng bận tâm.

Chắc chỉ thấy hơi khó chịu một chút thôi.

Tại sao phải đánh đổi cả mạng sống để cứu một đứa nhóc không quen biết chứ. Chẳng hiểu nổi.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành liên lạc với chuyên gia sau bao nhiêu năm trời.

Hả?

Chẳng liên lạc được chút nào.

Tôi đã gọi lại mười sáu lần rồi.

Truyện liên quan

Muối Trừ Tà! Đang ra Nhật Bản

Muối Trừ Tà!

Cập nhật: 6 giờ trước

Hãy thử nhìn đồng thời bốn góc trần phòng của mình xem. Không sao đâu. Vì chẳng có chuyện gì ...

50 87
Phù Thủy Đóng Chai Hoàn thành Nhật Bản

Phù Thủy Đóng Chai

Web Novel Hinata-Natsumi 15+
Cập nhật: 6 giờ trước

Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...

7 26
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh” Hoàn thành Nhật Bản

Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”

Web Novel Lackrock 15+
Cập nhật: 7 giờ trước

Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...

2 7