Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày - Quà gặp mặt
Thật tình là tôi chẳng muốn đến đây chút nào, nhưng vẫn phải vác xác đến nhà gã sếp hói.
Căn nhà của gã là một ngôi nhà cũ kỹ, chỗ nào cũng thấy lắp thêm tay vịn hay mấy thứ linh tinh.
Nghe đâu vài năm trước gã còn sống cùng mẹ.
Giờ thì gã đang sống cùng cô vợ trẻ và thiên thần nhỏ đáng yêu của mình.
Nhắc mới nhớ, hình như có dạo gã từng xin nghỉ phép vì lý do tang gia.
Khoảng ba tuần thì phải.
Cái gì cơ? Mẹ gã chết ba lần à?
Hồi đó, vì gã tiền bối cứ đứng chờ chỉ đạo sát tường một cách đầy nhiệt huyết, nên khối lượng công việc của tôi nặng nề kinh khủng.
Điểm tốt duy nhất là tôi nhận ra, dù không có sếp thì mọi việc vẫn trôi chảy chẳng vấn đề gì.
Nhớ lại chuyện đó làm tâm trạng tôi tệ đi hẳn.
Tại sao tôi lại phải mua bánh kẹo để đến cái nơi quái quỷ này cơ chứ?
Cứ mua rồi tự mình ngấu nghiến hết rồi về không được sao?
Không được à.
Cô vợ xinh đẹp của gã đối đãi cực kỳ khéo léo, miệng không ngớt lời khen ngợi tôi và cả gã sếp.
Khen cấp dưới là tôi, suy cho cùng cũng chính là đang tâng bốc gã sếp.
Gã hói thì cứ hớn hở suốt cả buổi.
Giữa chừng, thiên thần nhỏ bỗng khóc thét lên, cô vợ đành phải rời khỏi bàn.
Gã trêu chọc bảo tôi đừng có mà nhìn lén này nọ, làm tôi chỉ muốn nhổ sạch mấy sợi tóc còn sót lại trên đầu gã.
Mà thôi, cũng nhờ gã sếp chẳng có lấy một chút tinh tế nào nên tôi mới có thể đến thăm nhà mà không thấy gượng gạo.
Tiếng khóc của đứa trẻ vang vọng, chồng chéo lên nhau.
Như thể chúng đang nghiền nát, hay đang mài giũa lẫn nhau vậy.
Tôi lấy cái lục lạc mang theo dưới danh nghĩa quà tặng, rồi giả vờ đưa cho sếp xem và bắt đầu lắc.
Trước mặt gã sếp đang tỏ vẻ không cần thiết kiểu "Nhà tôi cũng có rồi", tôi cứ thế lắc liên hồi.
"Nhưng cái này là đời mới nhất đấy ạ! Nghe bảo tần số âm thanh này tốt cho tai trẻ sơ sinh hơn! Mấy đứa trẻ đỗ vào trường danh giá đều nghe âm thanh này từ nhỏ đấy ạ!"
Cứ thế, tôi tuôn ra những lời lẽ sáo rỗng mà đến khỉ cũng chẳng tin, rồi lắc liên tục suốt năm phút.
Từ phòng ngủ, tiếng hét thất thanh của cô vợ vang lên.
Tiếng hét như tiếng mèo bị giẫm phải vang dội, và ngược lại, tiếng khóc của đứa trẻ im bặt ngay lập tức.
Không biết tình yêu dành cho vợ có phải là thật không, mà gã sếp lao vút vào phòng ngủ.
Thế là tôi cũng giả vờ lo lắng định đuổi theo... nhưng rồi lại thôi.
Dù là tình huống nào đi nữa, tôi cũng thấy mình không nên nhìn vào đó.
Thế nên tôi cứ lặng lẽ chờ đợi, mười phút sau, cô vợ bước ra khỏi phòng với khuôn mặt đẫm máu (có lẽ là máu mũi).
Vì không nhìn rõ mặt nên tôi cũng chẳng biết máu chảy ra từ mũi hay từ miệng.
Gã sếp cứ lặp đi lặp lại câu "Gọi xe cấp cứu thôi".
Chuyện cỏn con thế này mà gọi xe cấp cứu cái nỗi gì. Nếu muốn gọi thì ít nhất cũng phải gọi cho trung tâm tư vấn y tế trước chứ.
Tôi giả vờ lo lắng tột độ cho cô vợ đang lấy khăn bịt mặt, rồi trước khi ra về, tôi lại lắc cái lục lạc thêm một lần nữa.
Cô vợ đã lùi hẳn vào sát tường, chắc hẳn là cô ta đã hiểu rõ thông điệp rồi.
Truyện liên quan
Muối Trừ Tà!
Hãy thử nhìn đồng thời bốn góc trần phòng của mình xem. Không sao đâu. Vì chẳng có chuyện gì ...
Phù Thủy Đóng Chai
Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”
Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...