Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày - [ Hàng xóm ]
Một năm trước, ngôi nhà đối diện nhà tôi đã bị thiêu rụi hoàn toàn.
Căn nhà nằm bên kia đường ấy vốn đã bỏ hoang từ lâu, nghe đâu là do một kẻ đột nhập trái phép vào chơi đùa gây ra hỏa hoạn.
Phía bên phải căn nhà là đường cái, còn bên trái là bãi đỗ xe hầu như không có người dùng, nên may mắn là ngọn lửa không lan sang nơi nào khác.
Nghe nói lửa chỉ cháy gói gọn trong khuôn viên căn nhà đó, nên việc dập tắt cũng diễn ra rất nhanh chóng.
Nhà tôi là một căn hộ mà bố mua lại với giá rẻ từ năm năm trước. Đó là căn nhà ba tầng, hơi hẹp và dài, em gái tôi bảo nhìn cũng xinh xắn, nhưng tôi thì chẳng thích chút nào.
Phòng ốc chật chội, hành lang cũng hẹp, mọi thứ cứ như bị nhồi nhét một cách khiên cưỡng, và hơn hết là vì đối diện nhà tôi chính là nhà của anh Kotonami.
Kotonami là tên của người từng sống trong căn nhà bỏ hoang đã bị cháy ấy.
Bố tôi đã rất vui mừng. Ông bảo: "Nhờ có anh Kotonami mà bố mới mua được căn nhà này với giá rẻ như vậy."
Mẹ thì giận dữ. Bà quát tháo bố vì đã giấu giếm chuyện này, bảo rằng bà không hề hay biết lý do căn nhà lại rẻ đến thế.
Dẫu vậy, cuối cùng vì chuyện học hành của em gái và cũng chẳng còn nơi nào khác để đi, cả nhà chúng tôi vẫn quyết định chuyển đến đây.
Em gái tôi đã thuận lợi thi đỗ vào ngôi trường mơ ước và ngày ngày vẫn đi học từ căn nhà này.
Còn tôi thì cứ mãi vùi mình trong phòng, dán mắt vào điện thoại. Thỉnh thoảng, tôi lại nhìn sang căn nhà của anh Kotonami.
Nghe nói mười năm trước, có một cậu con trai đã sát hại cả gia đình mình tại đó.
Thời điểm đó cậu ta cũng là học sinh năm ba trung học như tôi bây giờ, nên tính ra thì giờ cậu ta cũng chẳng còn là con trai nữa rồi.
Nhà anh Kotonami lúc đầu có ba người.
Đó là cuộc sống của ba người: người mẹ đơn thân, người bố mới sau khi tái hôn, và đứa con trai.
Sau đó, họ sinh thêm một cậu bé nữa, và khi đứa trẻ đó lên mười tuổi, người anh cả bắt đầu trở nên bất thường.
Cậu ta đã giết sạch cả gia đình mình.
Cậu ta giết cả bố, cả mẹ, cả cậu bé Nozomu, rồi sau đó bị bắt.
Ơ kìa? À, không phải bị bắt, mà là vào trại giáo dưỡng? Hay là bệnh viện tâm thần gì đó? Tóm lại là không phải bị bắt giam, mà là đã đi đâu đó, và giờ trong nhà anh Kotonami chỉ còn mình Nozomu sống thôi.
Nozomu thỉnh thoảng lại mở cửa.
Nói cho đúng thì bình thường cậu ấy cố gắng đóng chặt cửa lại, chỉ khi nào không thể chịu đựng được nữa thì cánh cửa mới mở ra.
Thực ra không nên nói về chuyện này vì sẽ bị nguyền rủa.
Nhưng tôi biết lý do bị nguyền rủa nên không sao cả.
Nếu gọi anh Kotonami là kẻ điên, là bệnh hoạn, là đầu óc không bình thường, hay là kẻ loạn trí, nói chung là những lời lẽ ác ý như vậy, thì sẽ bị nguyền rủa.
Anh Kotonami ở đây không phải nói về họ, mà là nói về người anh trai đã sát hại gia đình mình.
Người có đầu óc không bình thường không phải là anh Kotonami, không phải anh Kotonami, vì người thực sự không bình thường không phải là anh Kotonami.
Tôi mệt rồi.
À này.
Tôi đang nói đến chuyện gì nhỉ.
Đúng rồi. Nhà anh Kotonami đã bị cháy.
Nó vẫn còn đó, lẽ ra phải phá dỡ đi mới đúng, nhưng chẳng hiểu sao vẫn cứ để nguyên như vậy.
Tôi nghĩ chắc là khi nào tượng thần mẹ khác được cập nhật thì không cần nữa nên sẽ bị phá bỏ thôi.
Nozomu vẫn đang,
"Chị ơi? Đến giờ ăn tối rồi. Mẹ đang gọi kìa."
"………………"
"……Này, hôm nay là sinh nhật chị mà đúng không? Có cả bánh kem nữa, vị sô-cô-la đấy."
"………………"
"Em cũng có chuẩn bị quà cho chị, em muốn tặng chị."
"………………"
Em gái tôi rất dịu dàng.
Không chỉ em gái, mà cả bố và mẹ cũng rất dịu dàng.
Vì họ quá đỗi dịu dàng, nên tôi thấy mình thật vô dụng, không thể tha thứ cho bản thân, cảm thấy ghê tởm, nên mỗi khi có mọi người ở nhà, tôi không thể bước ra khỏi phòng.
Tôi không nhét gia đình mình vào trong túi. Hơn hết thảy, tôi muốn tự ném chính mình vào đó hơn.
Tôi đang nói đến chuyện gì nhỉ.
"……Em để ở đây nhé, chị dùng đi."
Cuối cùng, tôi lại chìm vào giấc ngủ như thể đang chạy trốn.
Tôi đã không gặp em ấy.
Và rồi.
Đến tận nửa đêm, tôi mới mở cửa ra.
Món quà là một thỏi son Jill Stuart.
Đó là thứ mà hồi học cấp hai, khi còn mơ mộng về vẻ đáng yêu như công chúa, tôi đã từng nói là muốn thử dùng một lần.
Em gái tôi giờ đã là học sinh trung học, đã có thể đi làm thêm và mua được món đồ tuyệt vời thế này.
Còn tôi, từ lúc chỉ biết ngưỡng mộ những thứ lấp lánh, tôi chẳng thay đổi gì cả.
Suốt năm năm qua, chẳng có gì thay đổi.
Tôi cẩn thận đặt thỏi son vào góc bàn học.
Vì đó là nơi duy nhất trong phòng tôi có thể đặt những món đồ quan trọng.
Tôi mở cuốn sách giáo khoa vẫn nằm đó, chẳng còn nhớ gì cả, rồi bật cười.
Chẳng những không thay đổi, mà tôi chỉ đang dần đánh mất mọi thứ.
Không hiểu sao nước mắt cứ trào ra không ngừng, tôi thấy chán ghét, bèn mở cửa sổ.
Cánh cửa đã mở.
Cánh cửa nhà anh Kotonami.
Không.
Thực tế thì, chẳng còn lại thứ gì trông giống như một cánh cửa nữa.
Nhưng nó đã mở.
Tôi hiểu rồi.
Nozomu đang rất, rất vui vẻ.
Vì đã trở thành như thế, nên chỉ có thể trở thành như thế thôi.
Liệu tôi có thể trở nên vui vẻ như vậy không nhỉ.
Truyện liên quan
Muối Trừ Tà!
Hãy thử nhìn đồng thời bốn góc trần phòng của mình xem. Không sao đâu. Vì chẳng có chuyện gì ...
Phù Thủy Đóng Chai
Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”
Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...