Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày - ◇◇◇
Sếp tôi nghỉ làm đã ba ngày nay. Nghe đâu là nghỉ phép để chăm sóc người thân.
Việc thì chồng chất, tăng ca là cái chắc, nhưng bù lại gánh nặng tâm lý cũng nhẹ bớt nên thôi cũng được.
Thú thật, lúc nghe tin sếp xin nghỉ để chăm người ốm, tôi đã hoảng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Không phải vì chuyện sếp đang chăm sóc ai, mà là vì tôi kinh ngạc khi công ty mình lại tuân thủ quy định tử tế đến thế.
Trong khi trước đó, họ luôn tỏa ra bầu không khí ngăn cản bằng mọi giá đối với những ai muốn xin nghỉ thai sản.
À mà, có khi chính vì thế nên mới có chuyện này chăng.
Nghe bảo thiên thần nhỏ đáng yêu của sếp đang bị sốt.
Chẳng có vấn đề gì cả.
Đó gọi là phản ứng chuyển biến tốt mà thôi.
Cô vợ đáng yêu, kẻ cặn bã định trút hết mọi thứ lên đầu đứa con mình sinh ra, chắc giờ này cũng đang sốt hầm hập rồi.
Chẳng có vấn đề gì cả.
Đó gọi là nhân quả báo ứng.
Lời nguyền khi quay trở lại thường bám dai dẳng hơn nhiều so với lúc mới bắt đầu.
Cũng giống như việc cố giật miếng vải đã cháy sém dính chặt vào da thịt, kéo ra là kéo theo cả lớp da vậy.
Chà, cô vợ đó chắc cũng có mối quan hệ nên chắc không đến mức không có cách giải quyết.
Nhưng có lẽ bên kia chẳng còn dư dả thời gian để bận tâm đến một kẻ thất bại đâu.
Mười năm đã trôi qua kể từ thất bại lần trước.
Kể từ đó đến nay, tôi chưa từng nghe tin bọn chúng tìm được ứng viên thay thế nào cả.
Cùng lắm chỉ là hút cạn những mối liên kết còn sót lại, cố gắng duy trì một cách tạm bợ mà thôi.
Đã để vuột mất bãi săn tuyệt hảo như thế, chắc chắn bọn chúng chẳng còn đường lui.
Chỉ riêng việc duy trì được mười năm trong tình trạng thảm hại đó thôi cũng đã là cố gắng lắm rồi nhỉ.
À mà, chẳng có gì đáng khen cả.
Tôi cũng chẳng buồn khen.
Cái gì cơ?
Bảo là "Hy sinh tình cảm gia đình để cố gắng thật đáng ngưỡng mộ nhé!" à?
Đi chết đi.
Tôi kết thúc công việc trong văn phòng tối om, khóa cửa một cách qua loa rồi rời khỏi công ty.
Những lúc tâm trạng tồi tệ thế này, uống chút rượu để khuây khỏa chính là cái hay của người lớn.
Chẳng có ai càm ràm cả.
Tôi muốn nhân lúc uống rượu mà nôn hết mọi thứ ra cho nhẹ lòng.
Nhưng đáng tiếc, tôi chẳng có lấy một người bạn để mà tâm sự.
Đang vừa cầm chai rượu vừa bước đi, tôi chợt chạm mắt với một bức tượng Địa Tạng.
Cái cổ vốn đã được gắn lại nay lại vặn vẹo hướng về phía tôi.
Nhắc mới nhớ, gần đây có món mì cay mới ra mắt đấy nhỉ.
Nghe tôi lảm nhảm ba phút thôi nhé.
Vì đằng nào tôi cũng sắp biến mất rồi.
Truyện liên quan
Muối Trừ Tà!
Hãy thử nhìn đồng thời bốn góc trần phòng của mình xem. Không sao đâu. Vì chẳng có chuyện gì ...
Phù Thủy Đóng Chai
Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”
Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...