Hình Xăm Hoa Trà - Chương 9
Thịch. Cảm giác lồng ngực mình trĩu nặng, Amber vội vã quay đầu lại.
Ngay khi nghĩ rằng bản thân trước khi chết đã vứt bỏ tất cả bao gồm cả tự tôn… thì cảnh tượng tương tự lại tái diễn, lòng tự trọng trong cô một lần nữa lại nhuốm một màu xanh thẫm muộn phiền.
Bất kể lý do là gì, việc người chồng bỏ lại cô dâu một mình trong đêm tân hôn chính là một lời tuyên cáo với toàn thể thiên hạ rằng hắn ta vô cùng bất mãn với Amber.
Vài kẻ hẹp hòi thậm chí còn cố tình để lại người vợ một mình trong đêm tân hôn như một cách để phô trương quyền uy.
Thật lòng mà nói, người vợ cũng có thể cảm thấy mối quan hệ với chồng mình vô cùng tồi tệ, vậy tại sao quyền ra quyết định đó lại chỉ thuộc về duy nhất người chồng? Amber không thể hiểu nổi và run lên vì uất hận suốt một hồi lâu.
Cơn giận dữ khiến cô chẳng thể nào chợp mắt được một lúc.
"Công chúa."
Đúng lúc ấy, một chất giọng trầm đục giội xuống bờ vai đang cứng đờ của cô.
Hình như trước đây anh cũng từng gọi cô như vậy. Khi cô không đáp lại mà chỉ quay đi, anh liền lặng lẽ bỏ bước.
Liệu lần này mọi chuyện có lặp lại như thế chăng? Anh… anh không nên làm vậy.
Trong tâm trí Amber, một cuộc chiến nảy lửa đang diễn ra giữa một bên gào lên: 'Nhìn anh ta đi, ngẩng đầu lên mà nhìn', và một bên lại bảo: 'Cứ ở yên thế này thôi, hãy cứ giận dữ đi.'
Đến khi hai luồng tư tưởng trong đầu chuẩn bị lao vào túm tóc tát nhau túi bụi, thì anh lại cất lời.
"Tôi phải đi thực hiện một nhiệm vụ khẩn cấp. Một đàn sói một sừng đang liều lĩnh tiếp cận ngôi làng."
"Sói một sừng sao?"
Không, điều quan trọng hơn… là anh đang giải thích đấy ư?
Khi cô quay lại nhìn anh với đôi mắt mở to, Igmeyer bật cười rồi quỳ một gối xuống.
Trong mắt anh, hành động của người vợ trẻ hơn mình nhiều tuổi trông thật đáng yêu làm sao.
Suốt buổi yến tiệc, cô luôn tỏ ra kiêu kỳ từ ánh mắt đến cử chỉ, như thể việc được đối xử kính trọng là điều nghiễm nhiên. Cằm cô ngẩng cao và tấm lưng luôn thẳng tắp dù đang mặc những lớp áo bó sát đến mức tưởng chừng như chẳng thể hít thở.
Tuy nhiên anh thậm chí còn không hề nghĩ đến việc tiến lại gần hơn, bởi anh biết rằng việc kết hôn với mình đối với công chúa chẳng khác nào bước chân vào đầm lầy dơ bẩn.
Igmeyer thừa biết rằng ngay cả việc trò chuyện với một kẻ mang dòng máu hèn hạ cũng sẽ mang lại tủi hổ cho hoàng tộc. Những kẻ đi theo cô từ quê nhà cũng mang một gương mặt hệt như vậy.
Chúng làm như thể vị công chúa kính yêu của mình vừa bị bán đứt cho đám sơn tặc.
Nhưng kỳ lạ thay…. sau khi đêm tân hôn trôi qua, cảm giác như công chúa đã cởi mở hơn đôi chút.
'Chà, mình chưa từng nghĩ cô ấy lại búi tóc cho mình.'
Cảm nhận được cô không còn mù mút khước từ mình nữa, Igmeyer nói tiếp vài lời.
"Sói một sừng tuy phiền phức nhưng không phải là mối đe dọa lớn. Vấn đề là thứ đi cùng với chúng."
"Thứ, thứ gì đang đến chứ?"
"Chủ nhân của chúng. Fenrir."
Fenrir! Amber co rúm người lại khi nghe đến cái tên đáng sợ ấy.
Trong thần thoại phương Bắc, vua của loài Fenrir được coi là một sinh vật hung tà chuyên nuốt chửng mặt trời, mang đến bóng tối vĩnh cửu và sự diệt vong cho thế giới này.
Dù không bàn đến bối cảnh thần thoại, Amber vẫn biết rõ sinh vật đó hung tợn đến nhường nào.
'Nó hung tợn và tinh khôn một cách tàn nhẫn. Nó nổi tiếng với việc tấn công gia súc hoặc cướp phá các kho thịt. Nếu không ngăn chặn kịp thời, nó thậm chí còn nuốt chửng cả trẻ nhỏ.'
Ở kiếp trước, cô từng nghe kể về nó. Một khi Fenrir xuất hiện, quy mô thiệt hại sẽ lớn gấp nhiều lần so với các loại quái vật khác.
"Tôi nghĩ mình chỉ có thể trở về sau khi bắt được Fenrir, kẻ đang ẩn nấp và điều khiển đàn sói một sừng. Cô có thể ở lại một mình cho đến lúc đó được không?"
"…Đừng nói như thể tôi có quyền lựa chọn trong khi tôi thì không. Tôi đang giận đấy."
"Ồ, tôi hiểu rồi. Cho tôi xin lỗi."
Khi Igmeyer sòng phẳng thừa nhận lỗi sai của mình, trái tim Amber cũng dịu lại đôi chút.
Hơn nữa, khi biết anh có lý do để đột ngột ra đi như vậy, cô lại cảm thấy một niềm nhẹ nhõm kỳ lạ.
Cô là một Công chúa từ nhỏ đã lớn lên cùng những lời dạy rằng phải bảo vệ con dân. Cô sẽ chấp thuận cho anh mà không chút ngần ngại nếu anh rời khỏi phòng tân hôn để bảo vệ lãnh thổ.
"Hãy cẩn trọng… và trở về nhé."
"Cảm ơn cô đã cho phép."
Anh đáp lại một cách khiêm nhường, và một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt Igmeyer. Dù sắp phải đối mặt với đàn sói một sừng và Fenrir, trông anh chẳng có vẻ gì là sợ hãi.
Amber thấy sự bình thản của anh có chút thú vị.
"Tướng quân! Xin hãy nhanh lên! Cứ đà này, ngôi làng sẽ bị san phẳng mất!"
Ồ, làm gì có thời gian mà thong dong cơ chứ?
Từ bên ngoài, tiếng vị phó tướng Jean đang hớt hãi lao vào vang lên.
Khi Igmeyer hơi xoay người nhìn lại, khuôn mặt anh như bị bao phủ bởi bóng tối, khiến cô từ chỗ ngồi không thể đọc được nét mặt của anh.
'Anh và Jean vốn đã thân thiết kể từ khi Igmeyer thành lập băng trung đoàn lính đánh thuê.'
Trước khi trùng sinh, Amber không mấy thiện cảm với Jean. Jean cũng chẳng ưa gì cô.
'Nếu không biết gì thì tốt nhất cô nên trật tự đi.'
Bới tung ký ức, một lời nhận xét lạnh lùng của Jean lại hiện lên trong đầu cô.
Không phải là cô không biết gì.
Cô đã học được nhiều điều hơn một Công chúa bình thường rất nhiều.
Vượt xa cả cắm hoa, thêu thêu và ngâm những vần thơ cổ, Amber có thể dẫn dắt các cuộc trò chuyện ngay cả trước mặt những nhạc sĩ đương đại hay các nghệ sĩ nổi tiếng. Cô biết cách trang trí một đại văn phòng sao cho thật tao nhã và luôn là người dẫn đầu xu hướng trang phục mới mỗi năm.
Hơn nữa, các giáo sư tại Học viện Triết học Shadroch còn ngưỡng mộ cô đến nhường nào!
Trong khi tài năng của Amber tỏa sáng như một vì sao ở Shadroch, thì tại Niflheim, nơi giới giới thượng lưu không hề tồn tại, tài năng của cô lại trở nên phù phiếm.
Mảnh đất này đã biến cô thành một kẻ vô dụng.
Dù thời gian có quay ngược lại thì tư tưởng đó vẫn chẳng hề thay đổi. Thái độ và giọng điệu của Jean dường như cũng thật bất công.
"Có vẻ như vị phó tướng đây có tính khí khá là hạch sách nhỉ."
Những lời muốn nói đều bị đè nén xuống, và những gì thốt ra chỉ vỏn vẹn có thế.
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".