Hình Xăm Hoa Trà - Chương 14

"Trước khi Igmeyer trở về, chúng ta hãy thu xếp mọi chuyện đâu vào đấy," Amber tuyên bố, đôi mắt hồng ngọc sáng lên vẻ kiên định.

"Nhưng dường như vẫn còn một điều gì đó rất quan trọng… dù vậy ta không sao nhớ ra được."

Tâm trí cô, cũng như cảnh sắc ngập tuyết bên ngoài cửa sổ, lốm đốm những khoảng trắng vô định. Cô bực bội vì những gì mình có thể đã bỏ lỡ.

"Có lẽ nó liên quan đến cơ chế phòng thủ," cô trầm ngâm, ngập ngừng một hồi rồi xoa nhẹ lên bụng.

Trước khi cảm giác mất mát kịp ập đến tựa nhát cắn của loài rắn độc, Amber nhắm chặt mắt, khẽ lắc đầu.

Bây giờ không phải là lúc để bản thân bị cuốn đi bởi những cảm xúc vặt vãnh. Cô phải quên đi. Cô nên nghĩ về đứa trẻ rồi đây sẽ trở lại. Tất cả là vì hạnh phúc của đứa trẻ đó. Cô cần phải củng cố lại quyết tâm của mình.

Bằng không, mọi thứ dường như sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.

* * *

Ngày hôm sau, Amber thức dậy sớm hơn bất kỳ ai. Nhờ được nghỉ ngơi đầy đủ vào ngày hôm trước, cơ thể cô ở trong trạng thái rất tốt.

"Tên ông là Huvern, đúng không?"

"Vâng, thưa Phu nhân."

Trời vừa hửng sáng, thời điểm mà một quản gia chuẩn mực nên thức dậy. Bắt đúng lúc ấy, Amber bảo Nora đi gọi quản gia đến.

"Ta xuất thân từ một vùng đất xa xôi nên không quen thuộc với văn hóa nơi đây. Ta giao phó mọi chuyện cho ông."

"Lão rất sẵn lòng phục vụ. Xin Phu nhân cứ triệu tập bất cứ lúc nào."

Huvern là một quản gia già dặn. Ông đã phụng sự gia tộc Niflheim từ thời Đại công tước đời trước, nhận được sự kính trọng sâu sắc từ người trong lẫn ngoài lâu đài.

‘Và… ở kiếp trước, ông ấy cũng đã cố gắng chăm sóc mình theo cách riêng của ông.’

Bất kể tính cách của cô ra sao hay liệu cô có mang lại lợi ích cho gia tộc hay không, Huvern chưa bao giờ bận tâm. Ông là một quản gia, và một quản gia giỏi thì không bao giờ phán xét chủ nhân của mình.

Đối với Huvern, cô đơn giản là nữ chủ nhân.

Hiểu rõ điều đó, Amber cảm thấy rất thoải mái khi đối diện với Huvern.

"Ta nghe nói gia nhân ca sáng bắt đầu làm việc vào khoảng giờ này. Gia nhân ca chiều cũng sẽ sớm xong việc. Có lý do gì khiến lâu đài không có người hầu gái trú lại không?"

Lòng trung thành của những người làm việc đi về trong ngày và lòng trung thành của những người ăn ở, sinh sống ngay trong lâu đài cùng với gia đình họ là hai điều hoàn toàn khác biệt. Dĩ nhiên, nhóm người sau sẽ trung thành và đáng tin cậy hơn nhiều.

Trong quá khứ, Amber chẳng buồn thắc mắc tại sao Igmeyer lại không có người hầu gái ở lại lâu đài, nhưng giờ đây cô muốn biết.

"Cho đến nay, đó vẫn là mệnh lệnh của Lãnh chúa. Ngài ấy nói rằng vì mình thường xuyên rời lâu đài nên không cần thiết phải có quá nhiều người trú lại đây."

Điều đó rất hợp lý. Tuy nhiên, đó chỉ là tư duy của một kẻ làm lính đánh thuê.

‘Đứa trẻ của mình sẽ lớn lên ở nơi này. Đứa trẻ của mình… mang trong mình dòng máu hoàng tộc, phải được nuôi dưỡng và đối xử tương xứng với thân phận.’

Vì vậy, nhất định phải có những người hầu gái trú lại.

Dù thế, việc truyền đạt rằng họ được giữ lại chỉ vì cô cần họ sẽ là một thách thức.

Phải biến việc trở thành người hầu gái ở lại thành một đặc quyền.

"Ta sẽ thông báo rằng mười người hầu gái đang làm việc trong lâu đài sẽ được chuyển thành người hầu trú lại. Họ không chỉ nhận thêm một đồng tiền vàng mỗi tháng mà còn được thưởng thêm một tảng đùi heo hun khói, một miếng pho mát Shardroh và một thùng bia bơ bên cạnh tiền lương hiện tại."

Đó là một sự đãi ngộ vô cùng rộng lượng. Huvern tỏ ra hơi ngạc nhiên, không chỉ vì đồng tiền vàng mà còn vì những nhu yếu phẩm đi kèm. Dẫu vậy, ông nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh và cúi đầu.

"Lão sẽ truyền đạt điều này tới Lãnh chúa. Phu nhân có muốn quyết định ngay bây giờ không? Sẵn đây, Phu nhân có muốn gặp mặt toàn bộ gia nhân để nhận lời chào từ họ không?"

"Được lắm. Đó là một ý hay. Ngoài ra… ta đã chọn Nora từ ca chiều làm người hầu gái trú lại đầu tiên và là người hầu thân cận của ta. Cung cách của cô ấy rất khéo léo lại có tấm lòng nhân hậu. Ta đã trao cho cô ấy chiếc lược bạc ta hay dùng, nên nếu có đứa con gái nào khác ghen tị mà định giật lấy, ông hãy mang cái tên đó đến cho ta."

"Vâng, thưa Phu nhân."

Đây là lần đầu tiên ông gặp mặt Phu nhân.

Huvern hơi hồi hộp, không lập tức đáp lời ngay.

Bầu không khí trong lâu đài có thể thay đổi đáng kể tùy thuộc vào tính cách của nữ chủ nhân. Vì lãnh chúa thường xuyên vắng nhà, ảnh hưởng của nữ chủ nhân trong tương lai chắc chắn sẽ ngày một lớn hơn.

Thế nhưng, những lo lắng đó xem chừng là thừa thãi khi nữ chủ nhân đưa ra những chỉ thị hết sức rõ ràng. Không những thế, cô không chỉ ban thưởng mà còn chu đáo để ý đến những sự việc phát sinh sau đó.

Với một người chủ nhân chu toàn như vậy, Huvern cảm thấy mình có thể an tâm nghỉ hưu sớm.

Nghĩ vậy, lão quản gia nhanh chóng di chuyển để thực hiện mệnh lệnh của Phu nhân.

* * *

Chẳng mấy chúc, toàn bộ gia nhân trong lâu đài đã xếp thành hàng dài ở sảnh theo đúng ý muốn của Amber. So với quy mô của lâu đài, số lượng người không quá lớn, giúp cô có thể nhìn rõ mặt từng người một.

Amber đứng trên bệ cầu thang, trên bờ vai cô là chiếc áo khoác mà chồng cô đã khoác lên cho cô.

"Nora, lại đây."

"Vâng!"

Khi Amber gọi cái tên ‘Nora’, một vài cái đầu ngoảnh lại ngoái nhìn, nhưng chỉ có một người hồ hởi đáp lời. Amber nhẹ nhàng ra hiệu cho Nora tiến lại đứng sau lưng mình.

"Như quản gia đã thông báo, giờ đây ta sẽ tuyển chọn các người hầu gái trú lại. Việc tuyển chọn các gia nhân nam ở lại sẽ được hoãn cho đến khi lãnh chúa trở về."

Giọng nói bình thản vang vọng khắp sảnh đường yên tĩnh. Sắc mặt của các người hầu gái đủ mọi trạng thái – có người tỏ ra đầy dã tâm, có người trông vẻ lo sợ, và những người khác…

‘Tìm thấy cô ta rồi.’

Amber, người đang quan sát một cô gái đang cạy móng tay với vẻ mặt thờ ơ, cất tiếng hỏi quản gia.

"Tên của cô gái đó là gì?"

Truyện liên quan

Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel 18+
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 5
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 6 ngày trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 461