Hình Xăm Hoa Trà - Chương 92
“Ngoài ra, dù có ngứa đến mấy cũng tuyệt đối không được gãi. Và ngài nên kiêng uống rượu thì hơn.”
“Chán thật đấy.”
“Cả việc tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng mặt trời nữa. Ngài nhất định phải tuân thủ đúng tất cả những điều này.”
Daniel, chủ tiệm xăm, tháo găng tay ra và đưa ra lời khuyên bằng giọng điệu khô khốc.
Igmeyer cam chịu gật đầu rồi nhận lấy chiếc gương từ tay Daniel.
Dù đã cũ kỹ nhưng chiếc gương vẫn sạch bóng không một vết bẩn, minh chứng cho sự cầu toàn quá mức về vệ sinh của Daniel cũng như việc bảo dưỡng tiệm chu đáo.
“Trông ổn đấy.”
Igmeyer ngắm nghía tấm lưng mình qua gương, có vẻ hài lòng.
Họa tiết tuy chưa hiện rõ hoàn toàn nhưng cảm giác không hề tệ, chẳng có nét nào bị lệch lạc.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại có ngày được vẽ lên lưng Đại công tước. Đúng là may mắn khi tôi đã học cái nghề này.”
Daniel, người đã thức trắng cả đêm để làm việc, nở nụ cười trừ với quầng thâm dày dưới mắt. Igmeyer nhanh chóng mặc lại áo sơ mi rồi rời khỏi tiệm.
Chàng vốn định quay về lâu đài sớm hơn, nhưng không hiểu sao trời đã muộn thế này.
‘Không biết Amber đang làm gì nhỉ. Chắc cô ấy vẫn ở trong thư viện? Hôm qua cô ấy đã ăn gì chưa? Cô ấy không nên bỏ bữa đâu.’
Tấm lưng chàng nhói lên từng hồi. Nhưng cơn đau ấy lại thật dễ chịu khi chàng thong thả sải bước trên phố, cất tiếng huýt sáo vang xa.
Chàng háo hức mong chờ đến ngày có thể cho cô xem tấm lưng của mình.
* * *
Trong khi đó, Amber đang dành thời gian chơi trò đố chữ cùng Jason.
Cậu bé đã mở lòng hơn với cô, dù những tổn thương trong quá khứ vẫn chưa hoàn toàn khép miệng. Amber có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng cô chọn cách im lặng, chỉ cố gắng xích lại gần cậu bé hơn mỗi ngày.
Chẳng mấy chúc đã đến giờ ăn trưa, nhưng hôm nay Amber cảm thấy mình không thể dẫn dắt cuộc trò chuyện trên bàn ăn như mọi khi.
“Phu nhân thấy trong người không khỏe sao?”
Mikael lên tiếng hỏi với vẻ lo lắng.
Amber ngẩng đầu lên, cố nở một nụ cười nhạt nhòa.
“Tôi ổn mà.”
“Trông phu nhân chẳng ổn chút nào cả. Trông như sắp gục ngã đến nơi rồi ấy.”
“Không có gì đâu.”
Làm sao Amber có thể thừa nhận rằng chính sự vắng mặt của chồng mới là điều đang làm cô bồn chồn khôn nguôi?
Khi Amber quả quyết rằng không có chuyện gì, Mikael đã không gặng hỏi thêm. Tuy nhiên, Hoàng tử Loki thì lại chẳng dễ dàng bỏ qua như thế.
“Nếu phu nhân thấy không khỏe thì phải nhận lời ban phúc chữa lành chứ! Làm sao mà ‘không có gì’ được. Mặt phu nhân tái nhợt kìa!”
“….Thật sự thì, tâu Điện hạ, thần không sao đâu ạ,” Amber nhẹ nhàng nhấn mạnh, lấy khăn chấm nhẹ lên môi rồi xin phép rời khỏi bàn ăn.
“Nếu mọi người không phiền, tôi xin phép đứng dậy trước.”
“Có lẽ phu nhân nên nằm nghỉ một chút. Phu nhân cần được nghỉ ngơi.”
Với một cú cúi đầu nhẹ, Amber vội vã rời khỏi phòng.
Hoàng tử Loki, người vẫn luôn dõi theo mái tóc vàng của Amber với ánh mắt đau đớn, tức giận đập gục đầu xuống bàn. Cậu muốn nói năng tự do hơn, nhưng lại thiếu đi năng lực để làm điều đó.
“Tôi cảm thấy mình chẳng giúp ích gì được cho công nữ cả.”
“Thực ra thì chẳng có lý do gì khiến ngài phải làm vậy đâu.”
“Lời đó nghe cay nghiệt quá đấy.”
Mikael nhận ra mối tình đơn phương của Loki nhưng chẳng hề có ý định cổ vũ nó.
Như mọi khi, Mikael lịch thiệp đứng dậy khỏi ghế với một nụ cười khó đoán.
“Chủ nhân của lâu đài này dường như vắng mặt một cách đầy ẩn ý. Hy vọng là ngài ấy chỉ đang đi đâu đó xa…”
“…”
Mikael đang tính toán điều gì đó, và nó sẽ sớm bước ra ánh sáng.
Một điều gì đó sắp sửa xảy ra ở cái lâu đài vốn dĩ bình yên và tẻ nhạt này.
Loki nhận ra điều đó và vẻ mặt trở nên đanh lại. Cậu cảm thấy nghẹn ngào ở cổ họng, nhưng lại không đủ dũng khí để đi tìm Amber và thú nhận tất cả.
Cậu thậm chí còn không dám dò hỏi xem Mikael đang mưu tính điều gì, nên việc cậu chọn cách giữ im lặng cũng là điều dễ hiểu.
* * *
Amber suy nghĩ. Tại sao cô lại cảm thấy phiền lòng đến thế?
Igmeyer chẳng hề có lỗi gì, vậy mà cô lại thấy mình muốn đổ lỗi cho chàng. Động lực này từ đâu mà ra cơ chứ?
Chẳng còn chút cảm giác thèm ăn, cô chỉ ăn một ít rồi trở về phòng ngủ, tự nhiên lại thèm được ngắm nhìn những bông hoa. Ở Shadroch, mỗi khi buồn cô lại ngắm hoa.
Có một nhà kính trồng hoa thì thật tốt, nhưng lúc này đó là điều ước quá đỗi xa xỉ.
Đứng trước cửa phòng ngủ, Amber thở dài rồi đưa tay về phía tay cầm.
Ngay khi Amber định mở cửa phòng ngủ thì ông quản gia tiến lại gần cô.
“Phu nhân, cô có thư gửi đến. Là của vị khách đã đến thăm lần trước.”
“Nicholas sao?”
Một làn sóng hạnh phúc bất ngờ thắp sáng gương mặt Amber.
Cô háo hức nhận lấy lá thư, nụ cười càng mở rộng khi thấy biệt danh ‘Nick’ được viết trên phong bì. Điều đó cho thấy anh vẫn đang sống tốt.
Nếu đó là tin tức nghiêm trọng, u ám hay tồi tệ, có lẽ anh đã dùng tên đầy đủ của mình thay vì ‘Nick’. Nếu anh viết thư với tư cách là người thừa kế của gia tộc Eaton chứ không phải một người bạn, anh cũng sẽ ghi cả họ của mình vào.
Vì vậy, Amber có thể đọc thư với tâm trạng thảnh thơi, cô bước vào phòng ngủ để đọc thay vì đứng ở hành lang.
“Nàng đã đi đâu thế?”
“Igmeyer!”
“Ta cứ tưởng mình sắp chết vì tò mò rồi đấy.”
Thế nhưng, chuyện gì thế này? Igmeyer đã ở sẵn trong phòng ngủ.
Cô vốn chắc chắn rằng chàng không có ở đây trước giờ ăn trưa, sự xuất hiện đột ngột của chàng giống như một phép thuật, và Amber giật mình chớp mắt như một chú thỏ bị hoảng sợ.
Truyện liên quan
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".