Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 102

Thảm Họa Hoàng Kim Tinh.

Đúng như cái tên của nó, đó là cuộc náo loạn do Công tước phái Rapalt gây ra tại Học viện Ruby.

‘Mình đã cố giấu mình và lặng lẽ nhất có thể rồi.’

Nhưng bầu không khí này cho thấy mọi chuyện dường như đã quá muộn.

Tệ hơn nữa là lời đe dọa đầy ẩn ý từ Công tước Volman.

Bịch.

Lão quăng trước mặt tôi một xấp tài liệu dày cộp.

“Xem mấy thứ này đi.”

“Mấy thứ này là gì?”

“Tỷ lệ sở hữu cổ phần của Học viện Ruby.”

Khi lật mở tập tài liệu, mắt tôi mở to kinh ngạc.

Gia tộc Công tước Rapalt nắm giữ tới hơn 50% cổ phần.

‘Chuyện này xảy ra từ khi nào chứ?’

Trong kịch bản gốc, cổ phần của gia tộc Rapalt tại học viện chỉ khoảng 35%.

Dù con số đó đã giúp họ trở thành cổ đông lớn nhất, nhưng vẫn chưa thể coi là kiểm soát toàn bộ học viện. Vậy mà giờ lại hơn 50% sao?

‘Thế này thì về cơ bản, họ đã trở thành chủ nhân của Học viện Ruby rồi.’

Nụ cười nham hiểm xuất hiện trên môi Công tước Volman.

“Hãy nhớ rằng, ta có quyền sa thải ngươi ngay lập tức.”

Đó không phải là một lời hăm dọa suông.

Sở hữu hơn 50% đồng nghĩa với việc lão có thể đưa ra bất kỳ quyết định nào liên quan đến học viện theo ý mình.

“Vậy nên, từ bây giờ, đối với ta… .”

“Tôi từ chối.”

Gương mặt Công tước Volman đanh lại.

“Ngươi có còn tỉnh táo không đấy? Ngươi nghĩ xấp tài liệu này là giả sao? Hay ngươi muốn cuốn gói khỏi Học viện Ruby ngay giây phút này?”

Một lời đe dọa lạnh sống lưng.

Thế nhưng, tôi vẫn lắc đầu lần nữa.

“Dù vậy, tôi vẫn không thể đáp ứng yêu cầu của Công tước. Xin lỗi ông.”

‘Mình chẳng còn lựa chọn nào khác.’

Nhìn bên ngoài, đây có vẻ không phải là một lời đề nghị tồi.

Tôi sẽ có được một kẻ chống lưng vững chắc cùng sự hỗ trợ hậu thuẫn vượt trội hơn bất kỳ ai.

Tuy nhiên,

‘Nếu giờ mình bắt tay với Công tước Volman, cả hai sẽ cùng sụp đổ.’

Thảm Họa Hoàng Kim Tinh là một cụm từ mang hai tầng nghĩa.

Gia tộc Công tước Rapalt sẽ phải đối mặt với một thảm họa tàn khốc vào cuối tập này.

‘Vấn đề là Công tước Volman đã nắm trong tay quyền sa thải mình.’

Thảm Họa Hoàng Kim Tinh là một tập phim rất dài.

Dài đến mức nó bao gồm cả vài tập phụ bên trong.

Thảm họa giáng xuống gia tộc Rapalt chỉ xuất hiện ở cao trào của tập phim, nghĩa là thời gian vẫn còn rất dư dả.

Trước lúc đó, bọn họ có thể sa thải tôi vô số lần.

‘Mình phải sống sót trước lưỡi dao sa thải này.’

Chỉ có một con đường duy nhất.

“Nếu muốn gia tộc Rapalt mất đi toàn bộ ảnh hưởng đã khó khăn gây dựng trong giới học thuật, xin mời Công tước cứ việc sa thải tôi.”

“!!”

“Học viện là nơi dành cho giáo dục và tri thức. Xin hãy nhớ rằng, đây không phải là quốc gia thu nhỏ dưới quyền thống trị của ông. Sự bạo ngược không có lý do chính đáng sẽ không thể gắn kết lâu dài.”

Đúng vậy.

Bọn họ có thể sa thải tôi.

Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ làm vậy mà không có lý do chính đáng?

Họ sẽ bị mọi người chĩa mũi nhọn chỉ trích.

Đối với gia tộc Rapalt, những kẻ luôn khao khát kiểm soát học viện trong tay, đó sẽ là một rắc rối lớn.

Tuy nhiên, Công tước Volman lại đưa ra phản ứng nằm ngoài dự đoán.

Lão bật cười lớn.

“Haha! Thú vị đấy. Một kẻ rác rưởi như ngươi mà cũng dám nói vậy sao? Ngươi tự tin đến thế cơ à?”

Đôi mắt Công tước Volman lóe lên vẻ lạnh lẽo.

“Lý do chính đáng hoàn toàn có thể thêu dệt theo ý muốn. Ngươi có chắc chắn rằng mình sẽ không để lộ dù chỉ một sơ hở nhỏ nhất không?”

Sống lưng tôi chạy qua một luồng điện lạnh ngắt.

Tôi nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm.

‘Bất kỳ sơ hở nhỏ nào của mình cũng sẽ bị chúng dùng làm cái cớ để sa thải.’

Người đời có câu, chẳng ai là hoàn hảo khi bị bới lông tìm vết.

Đây hoàn toàn không phải là một nhiệm vụ dễ dàng.

Đặc biệt là khi bọn họ đang ráo riết chực chờ sai lầm của tôi.

Tôi buộc phải trở thành ‘người giáo sư hoàn hảo’ để né tránh lưỡi dao sa thải ấy.

‘Mẹ kiếp, sao lão lại ghét mình đến thế chứ? Không thể sống hòa thuận với nhau một chút được sao?’

Nhưng tôi là ai cơ chứ?

Chính là cựu vua bán hàng chứ đâu.

Tôi vắt óc suy nghĩ.

‘Tuy tôi không về phe ông, nhưng tôi cũng chẳng phải kẻ thù; mình phải dùng cách này để làm mềm lòng lão mới được.’

May mắn thay, cơ hội vẫn còn đó. Tôi vẫn chưa bước qua ranh giới không thể cứu vãn.

Thế nhưng ngay lúc đó,

“Chán thật đấy. Sao ngươi lại cứng đầu đến vậy cơ chứ? Bảo sao ngươi chỉ toàn thu nhận mấy đứa học sinh nghèo nàn, chẳng có chút nền tảng nào.”

Tôi đứng chết trân tại chỗ.

"...Ý ngài là sao?"

"Chẳng phải tất cả học sinh do cậu hướng dẫn đều có xuất thân từ tầng lớp đáy xã hội sao? Dù họ không phải Tam Hoàng tử hay con nãm của Bắc Hải Biên Bối Đại công, thì họ cũng đều có những tì vết."

Đó không phải một lời khiêu khích.

Gã thật sự nghĩ như vậy.

Và điều đó cũng không hoàn toàn sai.

'Dù sao thì tất cả họ đều xuất thân từ chốn bần hàn. Cả Catherine lẫn Yulia.'

Ngay cả Tam Hoàng tử cũng là đứa con lai, lặng lẽ bị không ít kẻ coi thường.

'Không hẳn là do ác ý, mà bản chất Công tước Volman vốn dĩ luôn coi khinh những kẻ có gốc gác thấp kém.'

Nó giống như tâm lý tự ti của một kẻ mới phất.

Vì bản thân từng bị khinh lừa, gã lại càng khinh khỉnh với kẻ khác hơn.

Tốt nhất là nên bao dung bỏ qua những lời nhảm nhí đó như một người trưởng thành.

"Thật đáng tiếc cho một người như cậu lại phải dính dáng đến loại học sinh đó. Hãy về dưới trướng tôi, tôi sẽ sắp xếp cho cậu những học sinh có vị thế tương xứng."

"Có vẻ như tôi quả thực quá giá trị."

"Đúng thế, giờ chúng ta mới nói chuyện cùng tiếng nói rồi đấy. Cho nên..."

"Tôi e rằng vị thế của ngài quá đỗi khiêm tốn, chẳng đủ sức chứa đựng giá trị của tôi."

"!!"

Trời ạ.

Hắc Thâm Long trong tôi lại nổi loạn rồi.

Mà đúng hơn, chính tôi cũng chẳng rõ đây có phải sự nổi loạn của Hắc Thâm Long hay không nữa.

'Tôi thực sự không muốn nhẫn nhịn nữa.'

Dù từng là một nhân viên kinh doanh, cấp dưới của những cấp dưới.

Thì tôi vẫn hiểu rõ một điều.

Đôi khi, nhẫn nhịn không phải là cách.

"Mới nãy ngài hỏi tôi có tự tin hay không đúng không. Cho tôi hỏi ngược lại nhé."

Tôi nhếch môi.

"Ngài có thực sự tin rằng mình đủ tự tin để sánh ngang với vị thế của tôi không?"

"!!"

Công tước Volman mặt mày đỏ gay, đột ngột đứng phắt dậy.

Trước khi gã kịp gào lên điều gì, Hans đã can thiệp.

"Thế là đủ rồi. Cuộc họp kết thúc. Mời ngài rời cho."

"Thằng ranh này! Mày có biết tao là ai không? Tao là Công tước Volman!"

"Còn tôi là nghiên cứu sinh của trợ lý giáo sư vĩ đại nhất thế giới! Mời ngài rời cho!"

Hans, kẻ đang mất trí vì trạng thái hưng phấn sau khi lên cấp, giờ đây là vô địch.

Công tước Volman bị Hans lôi xông xổng ra ngoài.

Nhận ra bãi chiến trường mình vừa bày ra có phần quá đà, tôi thở dài.

'Hỏng rồi. Giờ làm sao dọn dẹp đây?'

Sửa chữa là điều không thể.

Bây giờ chỉ còn duy nhất một đường.

Là thể hiện hình ảnh một 'giáo sư hoàn hảo' đúng như những gì tôi đã mạnh miệng tuyên bố với Công tước Volman.

Không để gã nắm được bất kỳ cái thóp nào.

'Ôi, cứ tưởng sắp được thong dong rồi chứ! Đến bao giờ mình mới được nghỉ ngơi đây?!'

Cảm thấy bực bội, tôi bước ra khỏi văn phòng để hít thở chút không khí.

Nhưng vừa mở cửa ra, tôi đã đâm sầm vào thứ gì đó!

Có ai đó đang đứng ngay trước cửa.

Là một học sinh.

"Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Sao lại đứng trước cửa..."

Tôi khựng lại giữa chừng.

Bởi vì danh tính của người đó.

'Sao cậu ta lại ở đây vào lúc này?'

Dáng người cao ráo, gương mặt đẹp đẽ mang đậm khí chất quý tộc.

Mọi đường nét trên người cậu ta như đang phát ra hào quang của một kẻ sinh ra đã ở vạch đích: 'Nhìn tôi đi, tôi là kẻ thượng đẳng.'

Đó là Theren.

Nhân vật chính phụ của Học viện Ruby.

Một hiệp sĩ chân chính, thuộc lớp Hiệp Sĩ Kiếm Thuật.

'Phải rồi. Cậu ta vốn ở học viện mà. Mình còn quên mất sự tồn tại của cậu ta nữa cơ.'

"Có chuyện gì vậy?"

"Ah."

Nhưng phản ứng của cậu ta thật kỳ lạ.

Cậu ta trông vô cùng bối rối khi nhìn thấy tôi, rồi xua tay lắc đầu liên hồi.

"Không, không có gì đâu ạ!"

"Không có gì? Thế sao em lại đứng trước cửa phòng tôi?"

"Chuyện, chuyện đó là..."

Đôi mắt đẹp đẽ của Theren đảo liên tục.

Đúng với bản chất của một học sinh mẫu mực và người con ngoan ngoãn, Theren cực kỳ dở khoản nói dối.

Và nó lộ rõ mười mươi.

Chẳng hạn như thế này.

"Chỉ là! Em bị lạc đường thôi ạ!"

"Lạc đường? Đây là tòa nhà của các giáo sư mà?"

"Á! Đóa, em đang trên đường đến gặp giáo sư hướng dẫn của mình!"

"Chẳng phải giáo sư hướng dẫn của em ở Khoa Kiếm Thuật sao? Đây là tòa nhà giáo sư của Khoa Phép Thuật mà?"

“……”

Đôi mắt của Theren lại đảo quanh.

“Th-Thực ra là tôi dở tệ khoản nhìn đường.”

‘Đừng có dối lòng. Cậu dẫn đường giỏi đến phát điên lên được ấy chứ.’

Theren là một kẻ toàn năng, ngoại trừ những chuyện cậu ta tự nhận là không làm được thì việc gì cũng giỏi.

Nhưng chẳng phải tự nhiên mà cậu ta bị gọi là một nam chính nhàm chán.

“Chuyện, chuyện đó là… Á! Tôi muộn mất rồi! Tôi phải đi đây! Xin lỗi nhé!”

Theren vội vã vắt chân lên cổ chạy mất.

‘…Cái gì cơ?’

Tôi ngơ ngác đứng nhìn Theren xuất hiện rồi lại biến mất một cách vô lý.

‘Có nên thả cho cậu ta đi luôn không nhỉ? Hay là đuổi theo bắt lại hỏi cho ra lẽ?’

Thế nhưng, tôi còn chẳng kịp làm thế.

Lindon đã bất ngờ túm lấy tôi.

“Ti-Tiền bối! Có chuyện lớn rồi!”

“…Lại chuyện gì nữa?”

“Hoàng gia đã triệu tập anh! Vì chiến công cứu thoát Thành Phố Tự Do gần đây, họ muốn trao huân chương cho anh đấy!”

“!!”

Tôi nhíu mày.

‘Mình không muốn đâu.’

Vừa phiền phức, tôi lại vừa lo sẽ thu hút những ánh nhìn không cần thiết.

‘Nhưng không thể từ chối được. Vì Bệ hạ Hoàng đế đang bạo bệnh nằm trên giường nên chắc mình sẽ không phải gặp trực tiếp đâu. Cứ đến rồi về thật lặng lẽ là được.’

Tuy nhiên, sống lưng tôi liền cứng đờ ngay khi mở lá thư mời do vị hiệp sĩ hoàng gia mang tới.

Tất cả là vì cái tên ghi trên người gửi thư.

‘…Tại sao cái tên này lại xuất hiện ở đây?’

Thông thường, những lá thư mời như thế này sẽ do Trưởng quản cung điện, người phụ trách các công việc lớn nhỏ của hoàng gia, đứng tên gửi đi.

Thế nhưng, trên đó lại chễm chệ một danh xưng hoàn toàn khác.

Tôi cứ tưởng mắt mình nhìn lầm, nhưng không phải.

Dù có dụi mắt đến ba lần thì nó vẫn nguyên vẹn như thế.

Đấng Bảo Hộ.

Thần Thăng Hoa của hoàng gia đã đích thân gửi lời mời tới tôi.

* * *

Người nhận được thư mời không phải chỉ có mình tôi.

Mariam cùng những người có đóng góp to lớn khác cũng đều được mời.

‘Mình chẳng hiểu sao mấy gã này lại được mời nữa.’

Kansir và Balas cũng nằm trong danh sách những người nhận huân chương.

Tất cả là nhờ vào việc họ đã nhảy vào giúp đỡ tôi ở những giây phút cuối cùng.

‘Thực chất họ chỉ toàn làm ầm ĩ lên chứ có làm được trò trống gì đâu.’

Tôi đảo mắt thở dài.

Thế nhưng ngay lúc đó, họ lại thốt ra một câu hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

“…Cảm ơn.”

“??”

“…Vì chiếc huân chương mà chúng tôi sắp nhận được. Chúng tôi biết tất cả đều là nhờ có cậu. Việc này đã giúp gia tộc chúng tôi giữ được thể diện. Từ trước đến nay chúng tôi chỉ toàn gây ra rắc rối.”

Tôi không khỏi ngỡ ngàng.

Kansir đang mang một vẻ mặt ngượng ngùng khác hẳn với tính cách thường ngày của hắn.

“Hừ, nhưng nhớ cho kỹ đấy. Điều này không có nghĩa là tôi thừa nhận cậu đâu! Cuộc cạnh tranh cho vị trí bổ nhiệm vẫn chưa kết thúc, người chiến thắng cuối cùng sẽ là tôi!”

“…Tôi cũng đồng ý.”

Nhìn hai gã đàn ông thô giáp lại đang ngượng ngùng né tránh ánh mắt của mình khiến tôi cảm thấy gượng gạo, thế là tôi liền chủ động đổi chủ đề.

“Tôi muốn xem thư mời hoàng gia của hai người.”

“Để làm gì?”

“Cứ đưa tôi xem đi.”

Tôi nuốt nước bọt một cách bồn chồn.

Lá thư mời của cả hai người họ đều mang chữ ký của Trưởng quản cung điện.

‘Tại sao lại chỉ có mình mình?’

Chẳng còn gì để nghi ngờ nữa rồi.

Tôi đã rơi vào tầm mắt của một Thần Thăng Hoa!

‘Trong bao nhiêu người, tại sao lại phải là Đấng Bảo Hộ cơ chứ.’

Dù cho mọi Thần Thăng Hoa đều đặc biệt, nhưng Đấng Bảo Hộ lại là một tồn tại mang ý nghĩa phi thường hơn cả.

Người thường được nhắc đến sánh ngang với những Thần Thăng Hoa mạnh nhất, chỉ đứng sau Ma Vương trong số các đấng thần linh trên thượng giới.

‘Nhưng chưa dừng lại ở đó. Đấng Bảo Hộ hoàn toàn ở một đẳng cấp riêng biệt, vượt xa khỏi những gì có thể coi là con người.’

Đúng lúc ấy, tiếng hắng giọng của ai đó đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Đó là Rudolph, cựu Tể tướng.

“Giáo sư Van của chúng ta, sao lại đứng ngơ ngác ở đó thế? Lại đây nào. Ta có chuyện muốn hỏi đấy.”

Tôi giật nảy mình.

Đôi mắt của cựu Tể tướng Rudolph đang rực cháy khi xoáy sâu vào tôi.

‘Thề là tôi vô tội mà(?)’

Dù tôi có phủ nhận việc mình là Thần Thăng Hoa, cựu Tể tướng Rudolph dường như vẫn không chịu từ bỏ sự nghi ngờ.

Tôi lảng ánh mắt đi chỗ khác, cố gắng tìm một đường lui.

“Thủ tướng Karak, tôi có thể đứng sau lưng ngài được không?”

“Hồ hồ, sao lại phải thế? Vẫn còn nhiều chỗ trống lắm mà.”

Thủ tướng Karak lại vạch rõ ranh giới với tôi, vẹn nguyên như trước.

Cứ như thể nỗ lực bảo vệ tôi trước đó của hắn chỉ là một lời dối trá.

Nhưng,

“Thần chỉ muốn đứng đằng sau tể tướng thôi ạ.”

“Hừm, nếu đó là điều ngươi muốn. Tùy ngươi.”

‘Có điều gì đó đã âm thầm thay đổi.’

Tôi không thể đoán được sự khác biệt này sẽ mang lại tác động gì trong tương lai.

Dù sao thì việc Tể tướng Karak là trùm cuối của câu chuyện năm nhất cũng sẽ chẳng đổi thay.

“Kích hoạt cổng dịch chuyển đi!!”

Viên pháp sư hoàng gia đến đón chúng tôi hô lớn.

Xoẹt!!

Ánh sáng bao trùm lấy chúng tôi, và sau khi băng qua không gian phụ, những tòa kiến trúc nguy nga, lộng lẫy dần hiện ra trước mắt.

Đó chính là hoàng cung.

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 1 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.7k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.7k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.4k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi Hoàn thành Hàn Quốc

Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi

Web Novel 18+
Cập nhật: 55 phút trước

Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.

1.3k