Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 4

Cinq tự rót cho mình một tách trà được đun bằng chiếc ấm của mụ già Vinya. Hơi ấm lan tỏa từ dạ dày, làm dịu đi tâm trí cô.

Cô cảm thấy như thể chẳng còn điều gì có thể làm mình kinh ngạc, và cô có thể hoàn thành bất cứ việc gì.

Thật may mắn làm sao, bởi dù trời đã muộn nhưng vẫn còn vô số việc phải làm.

Đầu tiên, Cinq phân loại những thứ trong giỏ. Cô đặt sữa, hũ bơ ca-meo cùng thịt heo bên cửa sổ, bọc miếng phô mai vào một tấm vải sạch rồi cất lên kệ.

Những món còn lại được đưa vào phòng kho. Có vẻ đêm nay cô sẽ chẳng thể nào quay được miếng thịt heo đó.

Trở lại căn bếp, cô rót sữa vào một chiếc nồi nhỏ rồi treo nó lên trên lò sưởi. Trong lúc chờ sữa nóng, cô cắt dầy những lát bánh mì và phô mai mỏng. Chẳng mấy chúc, những bọt khí nhỏ bắt đầu nổi lăn tăn dọc theo mép nồi.

Cô rót phần sữa ấm ra tách, ăn kèm với bánh mì phủ phô mai, rồi bắt đầu bữa ăn nhẹ, vừa ăn vừa lơ đãng nhìn quanh căn phòng.

Cảnh tượng trước mắt cô vẫn chẳng hề thay đổi.

Cả Vinya lẫn con sói vẫn nằm xoài trên sàn nhà.

Cinq chẳng hề ưa ai trong số họ, nhưng cô căm ghét Vinya hơn. Thành thực mà nói, cô chẳng còn muốn chung sống dưới một mái nhà với mụ nữa.

Vì vậy, sau khi kết thúc bữa ăn, cô quyết định xử lý Vinya trước.

Pha nhẹ phủi tay, cô tiến lại gần Vinya, nắm lấy hai chân mụ và kéo lê đi như người ta kéo một chiếc xe đẩy. Hai tay hất ngược lên trên, Vinya bị kéo đi xềnh xệch, khuôn mặt nhăn nhúm và đôi mắt trợn ngược như thể chết trân trong sự giận dữ.

Thở hổn hển, Cinq thì thào,

“Đừng có giận tôi, Vinya.”

Cô đẩy tung cửa rồi kéo Vinya ra khỏi nhà.

Vừa bước lùi xuống những bậc cầu thang, cô vừa nói,

“Mụ thật sự không nên hành hạ Six nhiều đến thế.”

Có lẽ đó là một dấu hiệu sám hối muộn màng, hoặc chỉ là một tiếng động chát chúa khi đầu mụ va đập vào bậc cầu thang, nhưng Vinya đã gật đầu một cách đầy dứt khoát.

“Ngay cả khi Six bị bệnh, mụ cũng chẳng cho nó nghỉ ngơi.”

Lại một cái gật đầu nữa, đi kèm với một tiếng thịch chát chúa khác.

“Và ngay cả khi tôi van xin mụ bán tôi cho vị linh mục, mụ cũng từ chối. Tất cả chỉ vì một con điếm bệnh tật không đáng giá một xu, và mụ muốn ép vị linh mục trả nhiều tiền hơn bằng cách nâng giá tôi lên.”

Cuối cùng khi đã ra đến giữa sân, Cinq mới buông hai chân Vinya ra.

Người phụ nữ già cỗi không còn cựa quậy nữa.

Thở dốc, Cinq lên tiếng,

“Cái chết của mụ hoàn toàn là do lỗi của mụ, Vinya. Giá như mụ tử tế hơn một chút, Six đã không chết. Nếu Six còn sống, có lẽ nó đã giúp mụ rồi.”

Giải quyết xong Vinya, Cinq một mình trở vào trong nhà.

Bây giờ, tất cả những gì còn lại chỉ là con sói.

Đứng bên cạnh nó, cô cúi xuống nhìn thân hình đồ sộ ấy.

Con sói to lớn vô cùng, thậm chí còn vạm vỡ hơn cả vị linh mục cao nhất trong làng. Khác với thân hình gầy guộc của vị linh mục, toàn bộ cơ thể nó dày dặn và lực lưỡng, hệt như thân của một cây cổ thụ ngàn năm. Bộ giáp đen tuyền óng ánh càng làm cho nó trông đáng sợ hơn.

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.

‘Sói Đen sao?’

Liệu đây có phải là con sói đen mà dân làng vẫn luôn khiếp sợ?

Nếu đúng là vậy, cô nên làm gì đây?

Chạy đến tìm vị linh mục và báo cho ông ta biết?

Hay dùng thanh sắt khơi bếp lửa nện thẳng vào đầu con sói ngay lập tức?

Trước khi hành động, Cinq quyết định quan sát nó kỹ hơn.

Con sói mặc một bộ giáp sáng bóng một màu đen tuyền cùng chiếc áo khoác đen đồng màu.

Trên ngực áo giáp của nó có một chiếc phù hiệu hình đầu sói đang nhe nanh giận dữ.

Cúi người xuống bên cạnh, ánh mắt Cinq vô tình lướt qua khuôn mặt nó.

“……?”

Nhìn kỹ hơn, cô mới nhận ra con sói này thực chất không phải là một con sói!

Cinq bật ra một tiếng khẽ thốt lên.

“Ah!”

Thứ mà cô tưởng là đầu sói hóa ra lại là một chiếc mũ bảo hiểm bằng kim loại được tạc theo hình mặt sói.

Bên dưới những chiếc nanh nhọn óng ánh, cô có thể nhìn thấy một khuôn mặt người.

Đầy kinh ngạc, Cinq lay chiếc mũ bảo hiểm từ nhiều góc độ khác nhau, cuối cùng cũng rút được nó ra với một tiếng bộp nhẹ.

Khuôn mặt của một người đàn ông hiện ra.

Một con người.

Con sói đó, hóa ra lại là một người đàn ông…!

Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài phong trần với những đường nét thô ráp, khuôn mặt ông ta hệt như một vùng đất gập ghềnh rễ cây trồi lên.

Đôi lông mày rậm và đen sì nằm trên phần xương chân mày gồ cao, kết hợp cùng đôi mắt sâu hằn và gò má cao càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm, áp đảo.

Sống mũi và đường hàm của ông ta cứng cỏi, sắc lẹm, trong khi bộ râu rậm rạp như những cành tuyết tùng chằng chịt phủ kín cả hai bên má và cằm.

Dù cảm thấy nhẹ nhõm khi gặp lại đồng loại, Cinq vẫn không khỏi có chút bàng hoàng.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40