Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 7
Buổi sáng.
Cinq thức dậy với cơn đau đầu như búa bổ. Trong khoảnh khắc, cơn đau dồn lên dữ dội đến mức mắt cô hoa đi. Có lẽ là do hôm qua cô đã uống tận hai cốc trà của Vinya.
Nheo chặt đôi mày, cô cố ngồi dậy, nhưng có một vật thể lớn đang bám chặt lấy cô.
Cinq liếc nhìn xuống và sượng người.
Gã sói đang ôm chặt lấy eo cô bằng đôi tay dày cộp, gương mặt gã vùi sâu giữa hai gò bồng đảo mềm mại, tròn trịa, miệng ngáy khò khè.
Mỗi lần gã cất tiếng ngáy trầm đục, từng rung động lại truyền qua cơ thể cô, khiến cô run lên.
Cô tự hỏi sao mình có thể ngủ suốt cả đêm trong tư thế này.
Dùng hết sức bình sinh đẩy vào trán gã, cô lên tiếng,
"Ngài Sói, xin hãy buông tôi ra."
Gã sói tỉnh giấc và mở mắt, nhưng gã chẳng buồn nhúc nhích mà chỉ mơ màng ngước nhìn cô, mặt vẫn rúc giữa ngực cô.
"Nhóc con, ngủ ngon không?"
"Thả tôi ra."
Thế nhưng, gã sói cứ bám chặt lấy cô như nhựa cây dính dưới đế giày. Sau một hồi vật lộn, Cinq mới thoát ra được.
Gã sói nằm ngửa ra giường rồi lẩm bẩm,
"Ta xin lỗi, nhóc con có đôi gò bồng đảo kẹo bơ cơ mà. Ta không cố ý đâu."
Dùng lòng bàn tay xoa xoa cái đầu đang đau nhói, Cinq đáp trả gay gắt,
"Ngài chắc là mình không cố ý không đấy?"
"Dĩ nhiên rồi. Ta đâu có ơn ngược nghĩa đen đến mức lợi dụng lòng tốt của cô."
"Được rồi. Và tên tôi không phải là 'nhóc con'—tôi tên là Cinq."
Gã sói đỡ lấy đầu bằng một tay và mỉm cười nhạt.
"Cinq. Ngay cả cái tên của cô nghe cũng thật đáng yêu."
Leo qua người gã sói để xuống giường, cô nói,
"Hôm nay tôi sẽ rất bận, nên ngài cứ nằm yên đó."
Nhìn cô ngồi chễm chệ trên người mình, gã sói thong thả đáp,
"Được thôi. Ta sẽ ngoan ngoãn ở đây. Cô cứ tự nhiên."
Cảm nhận được ẩn ý kỳ lạ trong giọng nói uể uải của gã, Cinq lườm gã một cái. Nhưng gã sói chỉ mỉm cười gợn sóng.
Mặc kệ gã, hôm nay Cinq có rất nhiều việc phải làm.
Cô bước xuống giường và bắt đầu dọn dẹp đống bộn bề.
Gom lấy đống quần áo mà gã sói đã trút ra, cô bước ra ngoài. Khoảng sân trống trải đón chào cô dưới ánh nắng bình minh.
Vinya không thấy đâu cả.
Sau khi nhìn chằm chằm vào nơi Vinya từng đứng, Cinq đi ra sau nhà, đặt bộ giáp và quần áo của gã sói gần giếng nước.
Sự bừa bãi của gã sói không dừng lại ở đó. Đôi bốt bám đầy bùn đất của gã đã làm sàn nhà dơ hầy.
Sau khi dọn dẹp tương đối, Cinq đun nước rồi rửa qua mặt cùng cơ thể đẫm mồ hôi. Cô mang một chậu nước sạch đến cho gã sói, kẻ đang nằm dài lười biếng trên giường của Vinya.
Gã sói lau mặt và cổ bằng chiếc khăn ướt, rồi hỏi,
"Nhóc con, cô không đói sao?"
"Tôi sẽ chuẩn bị bữa sáng ngay. Ngài muốn tôi mang vào đây, hay ngài sẽ ra ngoài ăn?"
"Nếu đôi tay nhỏ nhắn, xinh đẹp của cô đút cho ta, ta sẽ ăn ở đây. Bằng không thì ta sẽ ra ngoài."
"Ra ngoài mà ăn."
Như thường lệ, bữa sáng gồm có bánh mì đen, phô mai và trà pha với sữa.
Sau khi hãm trà, Cinq cắt phần bánh mì và phô mai của mình thành những lát mỏng, trong khi phần của gã sói thì cắt rất dày. Chẳng mấy chúc, gã sói khập khiễng nhảy bằng một chân ra bàn ngồi.
Thấy bánh mì và phô mai, gã sói stên lên,
"Ôi, chư thần vẫn chưa từ bỏ dã thú của người."
Gã chắp đôi bàn tay to lớn lại và cầu nguyện ngắn gọn.
Bất ngờ trước sự thành kính đột ngột này, Cinq khựng lại giữa chừng khi đang ăn, đôi mắt mở to.
Ngay giây tiếp theo, gã sói bừng mở mắt, cái khuôn miệng rộng ngoác ra, nuốt chửng những lát bánh mì và phô mai dày cộp chỉ trong một hớp.
Sau khi ngấu nghiến sạch bách đồ ăn, gã chép miệng nói,
"Phô mai này ngon thật đấy! Cho ta xin thêm một ít được không?"
Choáng ngợp trước sức ăn của gã, Cinq đặt nguyên cả ổ bánh mì cùng tảng phô mai lên trước mặt gã.
Gã sói ngấu nghiến hết cả ổ bánh mì—lượng thức ăn đủ cho cả tuần—cùng phần phô mai mà Dê Trắng đã cho cô hôm qua, kèm theo cả một bình sữa đầy. Vậy mà gã trông chẳng có vẻ gì là đã no.
Lắc lắc bình sữa trống rỗng, gã hỏi,
"Chỉ có thế này thôi sao? Cô không có thịt à?"
Mắt mở to, Cinq đáp,
"Tối nay tôi sẽ nướng ít thịt heo trong lò sưởi."
"Nghe tuyệt đấy!"
Sau khi dẫn gã sói trở lại giường, nơi gã đang liếm môi thèm thuồng, Cinq lấy một chiếc quần lót của Vinya từ trong rương ra và đưa cho gã.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...