Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 6

Cinq kiểm tra các vết thương của nó một cách tỉ mỉ rồi đứng dậy nói,

"Tôi sẽ mang những thứ ông cần đến, ngài Sói."

Cinq quay lại bếp, nhóm lò và đun nước. Cô lấy hũ rượu mà Bạch Dương đã cho trong gác bếp ra, rồi hướng về phía kho chứa nơi Vinya dùng để chế thuốc.

Tú bà Vinya thỉnh thoảng vẫn hay tự bào chế và bán vài loại thuốc đơn giản. Về sau, bà ta thậm chí còn giao luôn việc đó cho Cinq, nhờ vậy cô mới học được cách dùng thuốc.

Cinq gom đủ những phương thuốc cần thiết, nước nóng và rượu, rồi quay lại chỗ con sói.

"Ngài Sói, tôi sẽ điều trị vết thương cho ông."

Con sói trông có vẻ kinh ngạc.

Đôi mắt vốn đã to của nó càng mở rộng hơn, còn chiếc mõm đang khép chặt thì kéo ngược về sau rất sâu. Sau một tiếng gầm gừ trầm đục, con sói cất tiếng.

"Nhóc con, cảm ơn cháu. Ta đã từng định hại cháu, vậy mà... Biết làm sao để đáp lại ân tình này đây?"

Cinq nhún vai.

"Vậy thì sau này trả tiền thuốc cho tôi là được."

"Như thế là đủ rồi sao?"

"Vâng."

Cô nhúng chiếc khăn vào nước nóng rồi cẩn thận lau sạch vết thương cho con sói.

Sau khi gột rửa đi lớp máu đông, mủ và bụi bẩn, máu tươi cùng dịch trong lại tiếp tục chảy ra từ những vết thương đỏ hèn.

Nhìn thấy cảnh đó, Cinq cảm thấy xây sẩm mặt mày.

"Ngài Sói, xin hãy đợi ở đây một chút."

Cô quay trở lại bếp và uống thêm một tách trà mà Vinya đã pha lúc trước.

Vinya từng cảnh báo cô mỗi ngày chỉ được uống một tách, vì lo rằng nó sẽ ảnh hưởng đến cô giống như với Six, nhưng giờ thì điều đó còn quan trọng gì nữa? Vinya chẳng còn thể áp đặt những lựa chọn của Cinq được nữa rồi.

Lúc này Cinq mới thực sự cảm thấy bình tâm. Bản thể nhỏ bé, sợ hãi của cô dường như đã chìm vào giấc ngủ sâu và biến mất đâu đó trong lồng ngực. Giống như có một dòng nước lạnh dội qua làm bừng tỉnh trí óc, giúp cô tập trung cao độ và khiến không gian xung quanh trở nên rõ ràng hơn.

Nhờ vào sự tỉnh táo này, Cinq quay lại bên con sói. Cô rửa sạch các vết thương bằng đặc tính sát trùng của rượu trước khi bôi thuốc.

Khi lớp thuốc mỡ ngấm vào những vết chém sâu, con sói cất tiếng stên hừ hừ từ tận gáy.

"Ngài Sói, cố chịu đựng thêm một chút nữa thôi."

Con sói hít một hơi sắc lẹm qua kẽ răng nghiến chặt rồi nói,

"Nhóc con, mới vừa rồi cháu còn run lên vì sợ hãi, mà giờ lại bình thản như một con ong đi gom mật vậy. Có chuyện gì thay đổi sao?"

"Tôi vừa uống thêm một tách trà của Vinya."

Giờ là lúc kiểm tra vết thương trên đùi nó.

Vết chém trên đùi rất dài và sâu, có lẽ phải mất một khoảng thời gian khá lâu mới lành được.

Cinq cẩn thận làm sạch vết thương và bôi thuốc mỡ lên cả chỗ đó nữa.

Con sói trút một tiếng thở dài đau đớn. Những bó cơ dày như đá của nó giật nảy lên một cách vô thức, và lớp da dầy dặn của nó rung lên như thể đang lên cơn co giật.

"Ngài Sói, ổn cả rồi."

Cinq nhẹ nhàng xoa dịu vùng da quanh vết thương, dỗ dành cho đến khi cơn đau của nó dịu đi.

Chẳng mấy chạp, con sói đã yên lặng trở lại, và Cinq ngẩng đầu lên.

"Ông làm tốt lắm, ngài Sói."

Nhưng rồi, trong tầm mắt cô, chiếc quần lót rách rưới của con sói lại trồi lên một cách nhô nhệch, tạo thành một gờ nổi khổng lồ.

Con sói lên tiếng với vẻ xin lỗi.

"Nhóc con, ta thật sự xin lỗi. Ta không cố ý làm cháu giật mình đâu, nhưng ta không thể kiềm chế được."

Thật may là cô đã uống thêm một tách trà của Vinya. Nếu không, có lẽ cô đã thực sự bị sốc rồi.

Với đôi mắt mở to, Cinq nhặt chiếc khăn bẩn cùng chậu nước lên rồi rời khỏi phòng. Cô giặt sạch khăn và mang một chậu nước mới quay trở lại.

"Tôi sẽ lau người cho ông."

"Nhóc con, ta thề sẽ đền đáp ân tình này."

"Nếu ông biết ơn thì sau này tự đi mà rửa chân. Tôi không muốn làm việc đó đâu."

"À, ta hiểu rồi."

Cinq lau chùi cơ thể con sói bằng chiếc khăn nhúng nước ấm.

Cô đã quá quen với việc chăm sóc người bệnh, vì trách nhiệm của cô là chăm nom cho Six mỗi khi ốm đau. Nhưng lau người cho Six và lau người cho con sói lại là hai việc hoàn toàn khác biệt.

Nó giống như việc lau một chiếc tách trà so với việc chà rửa một chiếc vạc sắt khổng lồ vậy.

Cinq mồ hôi đầm đìa khi phải di chuyển ngược xuôi dọc theo chiều dài của chiếc giường, thay nước không biết bao nhiêu lần.

Sau khi làm sạch cơ thể con sói và băng bó các vết thương cho nó, tình trạng của nó đã cải thiện rõ rệt, nhưng Cinq thì hoàn toàn kiệt sức. Có vẻ như tác dụng từ tách trà của Vinya đã hết. Toàn thân cô run rẩy, và cô cảm thấy lạnh đến mức không thể chịu nổi.

Con sói cất tiếng hỏi, sự lo lắng hiện rõ trong giọng nói,

"Nhóc con, cháu có sao không?"

"Vâng. Ngài Sói, đã đến lúc ông đền đáp ân tình rồi đấy."

Gom hết chút sức lực cuối cùng, Cinq bê đến một chậu nước ấm. Cô nhìn con sói cuộn tròn ở mép giường và thả đôi chân khổng lồ của nó vào trong nước.

Cô trèo lên giường để đóng cánh cửa sổ ở phía đầu giường lại. Khi cô kéo cánh cửa khép lại, cô ngã ngửa ra sau.

Sau thời điểm đó, cô không còn nhớ được bất cứ điều gì nữa.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40