Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 13
Con sói nhẹ nhàng giữ lấy đôi chân đang nằm dưới thân mình, những cú vuốt ve êm ái khéo léo tách hai đùi nàng ra, rồi đặt bàn tay lên nơi vùng lông nhạt màu phủ lên gọn gàng.
"A...!"
Khi bàn tay hắn chạm vào nơi chưa từng ai chạm tới, Cinq giật mình giật thót rồi co quắp người lại.
"Cinq, bé cưng của ta."
Hắn trườn lên người nàng, cơ thể vững chãi và to lớn như một tảng đá đồ sộ bao bọc lấy nàng, rồi nhìn sâu vào đôi mắt xanh đang run rẩy của nàng.
Bằng bàn tay thô ráp, hắn nắm lấy vòng một của nàng, kề môi sát tai nàng và thì thầm những lời nóng hổi ngọt ngào như rót mật sôi:
"Sao phần thịt này lại mềm mại đến thế? Cảm giác như đầu ngón tay ta sắp tan chảy ra vậy."
"Ư, hừm...!"
Hắn nhẹ nhàng bóp xoa nắn bóp vùng nhạy cảm của nàng. Một cảm giác kỳ lạ bắt đầu nảy nở bên trong nàng, ở một phần cơ thể vốn luôn khép kín và nguội lạnh.
Bên trong nàng như có một hạt giống khoái lạc, một cơ quan nhỏ bé đến nay vẫn chưa hề có cảm giác. Giống như hạt giống mầm nằm chôn chặt dưới lớp đất băng giá chưa từng nảy mầm, nó dường như đang phản ứng lại như thể đã đợi chờ từ lâu dưới sự mơn trớn thô giáp của người đàn ông.
"Cinq."
Người đàn ông nhìn vào mắt nàng và hỏi:
"Em có biết vì sao phần thịt mềm mại này lại đong đầy ở đây không?"
Cinq quàng một tay qua cổ hắn và lắc đầu.
"Đó là để giữ cho em không bị tổn thương đấy."
Con sói nắm lấy bầy ngực nàng xoa nắn, rồi tiếp tục nhẹ nhàng kích thích phần hạt đậu đang bị che giấu và dùng phần mu bàn tay cứng cáp vỗ nhẹ lên toàn bộ vùng tam giác.
"Nếu ta thâm nhập vào nơi nhỏ bé này, chẳng phải sẽ đau lắm sao? Em có phần thịt đầy đặn này là để giảm bớt bớt nỗi đau đấy."
"Hừm, a, ồ...!"
"Trời ạ, nó vẫn còn quá nhỏ. Nó vừa đẹp vừa mềm mại, nhưng nhìn xem. Nó nhỏ đến mức khó mà nắm trọn bằng đầu ngón tay. Bé nhỏ ơi, ta... A, ta không lỡ xâm hại nơi này."
Khi nhè nhẹ vỗ lên những nếp gấp của nàng, con sói hơi tách phần thịt đang khép chặt ra và nói:
"Cinq, hôm nay... ta sẽ chỉ trao cho em những điều ngọt ngào. Hôm nay em đã chịu nhiều vất vả rồi. Ta không muốn làm em đau chút nào hôm nay cả. Phải nên đừng sợ hãi gì hết. Hiểu chưa?"
Cinq hơi hé môi thì thầm:
"Vâng, vâng.. Ngài Sói."
Con sói áp môi lên vầng trán trắng ngần, tròn trịa của nàng. Cảm giác lạ lẫm từ hàng râu đen thô ráp của hắn chạm vào mặt khiến Cinq nhắm chặt mắt lại.
Mí mắt và hàng mi nàng rung lên thấy rõ.
Môi hắn di chuyển xuống dưới, mơn trớn thùy tai nàng rồi trượt dài theo đường cổ thon thả, rải xuống vô số nụ hôn, rồi nhẹ nhàng cắn vào xương đòn mảnh mai.
Hắn dùng đầu lưỡi liếm nhẹ phần ngực tròn trịa của nàng và hôn sâu vào phần hông thon nhỏ nhất.
Choáng ngợp trước những nụ hôn mềm mại rải khắp cơ thể, Cinq không thể tập trung suy nghĩ được gì nữa.
Dù đang nằm dưới cơ thể to lớn, nặng nề của hắn, nàng lại không hề thấy nặng nề chút nào. Cảm giác như nàng đang bồng bềnh trên những đám mây, êm ái bay lên mãi không dừng.
Và rồi.
Khi làn môi mềm mại, dày dặn của hắn chạm vào nơi riêng tư nhất của nàng.
Cinq run rẩy không kiểm soát vì một cảm giác nhột nhạt không thể chịu nổi.
"A, a!"
Cùng lúc đó, con sói tách rộng hai chân nàng ra.
Cinq hổn hển ngước xuống nhìn.
Không thể tin được, hắn đang nhìn chằm chằm vào giữa hai chân nàng.
Nàng xấu hổ cố khép đùi lại, kêu lên:
"A, không, em không thích đâu...!"
"Tại sao chứ, Cinq? Tại sao?"
"Vì em xấu hổ lắm...!"
"Suỵt, ngoan nào. Bé nhỏ ơi, đây không phải là điều gì đáng xấu hổ đâu."
Con sói dùng má đẩy đùi nàng, tách đôi chân đang co rúm của nàng ra lần nữa và nói:
"Ta đã bảo rồi, cơ thể em sinh ra là dành cho em. Em không việc gì phải thấy xấu hổ về nó cả."
"Hừm, a, nhưng mà, hừm, a...!"
Giọng Cinq cất cao lên khi hắn vạch phần thịt trắng hồng đầy đặn để lộ ra nơi riêng tư thầm kín.
"Cinq."
Gối đầu lên đùi nàng, hắn hít hà luồng khí ấm áp, ẩm ướt bị dồn lại ở nơi sâu thẫm và nhạy cảm nhất của nàng rồi nói:
"Ta có thể không hiểu nhiều về phụ nữ, nhưng ta biết một chút. Nếu muốn mở lối vào cơ thể một người phụ nữ, em phải chạm vào đây thật nhẹ nhàng."
"A, hừm...!"
"Em có biết nơi này trông như thế nào không? Nó giống như một bông hoa vậy. Những cánh hoa tươi thắm, đầy đặn e ấp ló rạng... một nụ hoa dại bé xíu ẩn mình bên dưới. Bên dưới còn có một cái lỗ nhỏ đến mức không thể nhét nổi một ngón tay."
"Hừm, a, a, hừm...!"
Hít hà hương thơm đọng lại bên trong và phả hơi thở vào nơi như bông hoa của nàng, con sói ngước nhìn nàng và hỏi:
"Cinq. Em thích tay ta hay lưỡi ta hơn?"
Đôi mắt đang mờ đờ của Cinq chợt mở bừng ra.
Nàng không rõ chính xác ý hắn là gì khi dùng tay hay lưỡi, nhưng có vẻ dùng lưỡi không phải là một ý hay.
Một cách tuyệt vọng, Cinq nói:
"Không dùng lưỡi đâu, em thích tay ngài hơn."
Con sói ngoan ngoãn gật đầu như một mãnh thú đã được thuần phục.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, những ngón tay thô ráp của hắn lướt qua vùng thịt nhạy cảm nhất của nàng. Cơ thể nhỏ nhắn của Cinq lập tức phản ứng lại ngay tức thì.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...