Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 16

Thay vì từ con, người cha bất hạnh ấy lại hàng năm gửi tiền quyên góp cho hiệp sĩ đoàn mà Ylfus gia nhập, đều đặn mỗi mùa đều gửi cho anh những xấp vải mới. Giấu kín trong từng đường kim mũi chỉ là những lời dạm ngõ mà ông chưa bao giờ từ bỏ.

Dù rằng theo thời gian, tỷ lệ các góa phụ hay phụ nữ lỡ thì trong những lời dạm ngõ cứ tăng dần. Dẫu sao thì điều quan trọng lúc này là cha anh vốn là một người vô cùng mềm lòng.

Nghĩ đến việc Ngài Lantimos Gracian, nay đã ở ngưỡng tuổi bốn mươi năm mươi, phải lên đường theo lời triệu tập của quốc vương, Ylfus cởi bỏ bộ giáp thánh hiệp sĩ.

Ngài Philip, người luôn lạc quan yêu đời, chẳng chút bất ngờ mà lên tiếng,

"Ngài Gracian, khoác lên mình bộ giáp nào hay chiến đấu dưới trướng ai thực sự có quan trọng đến thế sao? Giá trị của chúng ta đâu chỉ nằm ở việc đại diện cho lòng dũng cảm của Thánh Đoàn. Chúng ta là những người canh giữ tình yêu bao la của Chúa!"

Ngài Philip vỗ mạnh vào vai anh, cất giọng oang oang cổ vũ,

"Hãy trở về lãnh địa của ngài và chiến đấu vì những người ngài yêu thương!"

Cảm động khôn xiết, Ylfus đáp lại bằng tất cả sự chân thành,

"Ngài Philip, tôi thực sự xúc động trước tình cảm và mịt mù huynh đệ của ngài. Liệu tôi có thể ôm ngài và hôn lên má ngài bằng trái tim nồng cháy này không?"

Ngài Philip bật cười rạng rỡ rồi phán một câu,

"Biến đi."

Và thế là, Ylfus dẫn dắt các hiệp sĩ vùng Kalasca tiến ra chiến trường.

Nhưng nơi đó là một cơn ác mộng tàn khốc.

Tất cả chỉ có thế.

Lời thề thần thánh đã bị đập tan ngay từ ngày đầu tiên.

Yêu thương mọi chúng sinh, vì vạn vật đều là đứa trẻ của Chúa…

Chẳng còn thời gian để than khóc cho lời thề đã vỡ vụn. Kẻ thù của anh vô cùng tàn bạo.

Sidney, kẻ giờ đây đã lên ngôi vua, đã phản bội người anh trai của mình vì ngai vàng. Hắn chiêu mộ những kẻ phản nghịch và gieo rắc một quân đội tàn bạo.

Để chống lại chúng, các thánh hiệp sĩ buộc phải tự tay xóa bỏ những lời thề thiêng liêng.

Ylfus mau chóng không còn đếm nổi số mạng người đã ngã xuống dưới ngọn giáo và lưỡi kiếm của mình.

Cái chết trở thành chuyện cơm bữa hằng ngày.

Anh có thể bẻ từng miếng bánh bằng bàn tay dính đầy máu thịt và ngủ ngon lành trên những đống xác chết chất cao.

Anh hành quân, xâm lược, tàn sát, cướp phá, chiếm đóng rồi lại tiếp tục hành quân.

Để xoa dịu binh lính của mình, anh cho phép những hành vi cướp bóc vô nhân đạo. Anh liên minh với những kẻ phản bội. Anh thản nhiên đi lại với những kẻ bất lương và vô thần.

Để sinh tồn, anh đã trải qua những ngày tháng như nuốt từng ngụm thuốc độc.

Dù đã trút bỏ bộ giáp thánh hiệp sĩ từ lâu, Ylfus, người vốn luôn khắc ghi giáo lý của Chúa trong lòng, nay không còn tự coi mình là một hiệp sĩ nữa.

Anh đã trở thành một con thú dữ tàn bạo, bảo chạy là chạy, bảo xé xác là xé xác.

Và số phận của một con thú như vậy thật cay đắng.

Đó là một cái bẫy.

Các hiệp sĩ của Sidney, những kẻ giả vờ rút lui để dụ họ vào sâu, đột ngột quay đầu đánh trả.

Cùng lúc đó, kẻ thù từ khắp bốn phương ùa ra, chặn đứng đường lui của họ.

Ylfus nhận ra đây là kết cục của mình. Tuy vậy, anh vẫn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Khi anh tỉnh lại, chẳng còn ai bên cạnh—chẳng còn kẻ thù, cũng chẳng còn đồng đội.

Anh gục xuống, tựa vào ngọn giáo cắm sâu trên đống xác chết. Cái chết đang bủa vây khắp nơi, và chẳng mấy chúc anh cũng sẽ hòa vào đó.

Đúng lúc ấy, anh nghe thấy giọng nói của người thầy, Ngài Philip, văng vẳng trong tiếng gió hú.

"Hãy chiến đấu vì những người ngài yêu thương…!"

Đột nhiên, khuôn mặt mờ nhạt của cha mẹ, vốn đã nhạt hòa kể từ ngày anh rời nhà, lại hiện lên rõ mùng mịt trước mắt anh.

Khung cảnh quê nhà tưởng chừng đã quên từ lâu nay sống lại trọn vẹn.

Bè bạn của anh sẽ chẳng thể ăn mừng cho một cái chết vinh quang như thế này.

Đôi mắt Ylfus mở bừng ra.

Cơn đau đớn từ thân xác gần như đã chết bùng lên dữ dội, tầm nhìn của anh lại mờ đi. Nhưng anh nghiến chặt răng đến mức tưởng như răng sắp vỡ vụn.

'Ta tuyệt đối không chết như một con thú!'

Anh nhận ra mình phải chiến đấu một lần nữa—vì những người anh yêu thương, để có thể yêu họ một cách trọn vẹn nhất. Anh phải chiến đấu chống lại cái chết đang rình rập.

Tựa vào ngọn giáo, Ylfus gượng gạo đứng dậy. Chú chiến mã trung thành tiến lại gần, thở phì phò.

Bằng chút sức lực cuối cùng, anh leo lên lưng ngựa. Anh lao vào khu rừng xa lạ, quyết tâm cắt đuôi kẻ thù đang truy đuổi.

Và tại nơi đó, anh đã gặp cô.

Người định mệnh của đời anh, người mà anh đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời.

Người đã đặt dấu chấm hết cho biết bao ngày tháng chờ đợi một điều gì đó mà anh còn chẳng thể gọi tên.

Câu trả lời duy nhất cho tất cả những trăn trở từng dằn dộ cuộc đời anh.

Cinq.

Cinquerus Gracian.

Vợ của anh.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40