Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 5
‘Vậy ra, Ngài Sói không phải là thứ gì khác sao?’
Nếu con sói thực sự là một con người, việc giúp đỡ hắn có lẽ cũng chẳng sao.
Cinq thử nghiệm ý nghĩ đó, nắm lấy một bên chân của ‘con sói’ rồi cố sức kéo.
Khác với Vinya dù miễn cưỡng nhưng vẫn bị kéo đi, con sói chẳng nhúc nhích lấy một phân. Như thể lưng hắn đã dính chặt vào mặt đất.
Nàng kéo chân hắn thêm vài lần nữa thì—
“…Con nhóc kia, ngươi đang làm cái gì đấy?”
Con sói dần tỉnh lại, cất giọng gầm gừ gọi nàng.
Cinq hạ chân hắn xuống rồi đáp,
“Thần đang tính di chuyển ngài, Ngài Sói.”
“Với cái đôi tay mảnh khảnh đó của ngươi sao? Có nhào được cục bột cho ra trò hay không còn hên xúi, nói chi đến chuyện nhúc nhích được ta.”
Con Sói rên lên một tiếng rồi chống tay ngồi dậy, sau đó lắc mạnh đầu như một chú chó. Có vẻ hắn đang cố làm cho đầu óc mình tỉnh táo lại.
Một lúc sau, con sói cất lời.
“Ta cần cởi cái này ra. Phụ ta một tay.”
Cinq giúp hắn tháo chiếc áo cloak gắn vào giáp bả vai và gỡ các khớp nối giữ các mảnh giáp lại với nhau.
Bằng một tiếng va chạm kim loại lanh lảnh, bộ giáp rơi tuột xuống.
Cinq thở hắt ra một hơi, dời bộ giáp nặng trịch sang một bên, còn con sói đứng dậy cùng một tiếng rên dài đau đớn.
“Ngài Sói, xin hãy nằm xuống giường.”
Cinq luồn tay dưới cánh tay to lớn của hắn, tựa vào chiếc lưng rộng để nâng đỡ. Quần áo của hắn đã đóng cứng lại vì máu khô.
Nhờ có sự giúp đỡ của nàng, con sói lảo đảo bước vào phòng ngủ rồi gục xuống giường.
“Xin hãy nâng chân lên, Ngài Sói.”
Con sói làm theo, nhấc một bên chân lên.
Cinq nắm lấy chiếc ủng rồi rút mạnh ra.
Nàng ngay lập tức hối hận. Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ chiếc chân vẫn còn mang tất.
Cầm chiếc ủng trong tay, nàng nhăn mặt dữ dội.
Liệu có nên xỏ nó lại vào không?
Nhưng làm vậy chẳng khác nào đậy nắp bô tiểu mà chưa đổ. Cho dù có đậy nắp lại thì chiếc bô vẫn còn đó, chẳng phải sao?
Con sói nhìn nàng với vẻ thực sự xin lỗi, nói,
“Thành thật xin lỗi nhé, con nhóc.”
“Chuyện này cũng đành chịu thôi. Hãy nâng chân kia lên đi ạ.”
Con sói nâng chiếc chân còn lại, Cinq nhắm mắt, nín thở rút chiếc ủng thứ hai ra.
Nàng tháo giáp bảo vệ đầu gối của hắn rồi đưa tay về phía thắt lưng để tháo nó ra.
Tuy nhiên, khi tay nàng vừa tiến tới chiếc thắt lưng, con sói liền xoay người né tránh tiếp xúc của nàng.
“Thế là đủ rồi. Việc này ta tự làm được. Một con nhóc như ngươi không nên dính vào những thứ thế này.”
“Vậy thì ngài cứ tự nhiên.”
Con sói lóng ngóng vật lộn một hồi lâu với chiếc thắt lưng, cuối cùng cũng tự tháo được nó ra.
Quan sát lớp quần áo đẫm máu đã đóng vảy cứng ngắc của hắn, Cinq hỏi,
“Ngài Sói, ngài bị thương ở đâu vậy?”
Con sói nằm xoài trên giường, gầm hừ đáp lại.
“Bị thương sao? Con nhóc kia, ta vừa từ chiến trường trở về đấy. Ta đã bị đánh đập, bị đâm bởi giáo và kiếm. Cảm giác như bị quật liên hồi trên thớt đe, với mỗi nhát búa đều hướng đến việc loại bỏ tạp chất. Có điều, không giống như một cục sắt càng đập càng thành thép tốt, tất cả những gì ta nhận được chỉ là biến thành một đống bét bát máu me.”
Quần áo của hắn thấm đẫm máu và mủ, đã cứng lại do bị bỏ mặc quá lâu.
Vừa cẩn thận bóc từng lớp áo của hắn ra, Cinq vừa lắng nghe câu chuyện của hắn.
“Khi ta tỉnh lại, chẳng còn kẻ thù hay hiệp sĩ nào của ta ở lại. Ta hoàn toàn cô độc.”
Quả thực, vết thương của hắn trông rất nghiêm trọng.
Cơ thể hắn phủ đầy những vết bầm tím và đường chém sâu, và bên dưới nách, nơi không được bộ giáp che chắn, là một vết đâm rất sâu. Một lưỡi kiếm cũng đã để lại vết chém trên đùi phải của hắn.
Toàn bộ cơ thể hắn sưng tấy và viêm nhiễm vì thương tích, tỏa ra hơi nóng như thể hơi nước có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
“Cái chết mà ta vốn dĩ thường ban phát cho kẻ thù cuối cùng cũng đã tìm đến ta. Ta chống tay vào ngọn giáo, chờ đợi hồi kết đến. Nhưng rồi, ta nghe thấy giọng nói của người thầy ta, vị thánh hiệp sĩ vĩ đại, Ngài Philip.”
Giọng nói của con sói khàn đi vì đau đớn.
“Không chỉ có giọng nói của Ngài Philip thức tỉnh ta. Gương mặt của cha mẹ, những người luôn thất vọng về ta, những cảnh quan tuyệt đẹp của quê hương, và gương mặt của những người bạn thân thương đều hiện lên trong tâm trí. Chính lúc đó ta mới nhận ra chưa đến lúc mình phải chết.”
Con sói tiếp tục câu chuyện với một nụ cười mệt mỏi, nhạt nhòa.
“Ta trèo lại lên ngựa rồi phi vào rừng để tránh sự truy đuổi. Khi ta tỉnh táo trở lại, ta đã ở đây rồi.”
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...