Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 22

Từ một lúc nào đó…

Thiên Thần bắt đầu xuất hiện bên giường mỗi khi cô chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ là sau khi cô lớn lên, và cụ thể hơn, là vào những đêm cô trở về từ ngôi làng với vò rượu do vị mục sư Dê Trắng ban tặng, uống cùng mọi người một ly rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Thiên Thần sẽ mở cửa, bước vào phòng ngủ, đứng bên giường và lặng lẽ ngắm nhìn cô ngủ.

Khi Cinq nhận ra sự hiện diện ấy và lơ mơ mở mắt, người sẽ dịu dàng hát một điệu ru rồi khẽ khàng vuốt ve lưng cô. Nhờ vậy, cô cảm thấy an lòng rồi lại thiếp đi.

Với cô, sự hiện diện của Thiên Thần chẳng khác nào một phép màu nhỏ bé.

Rằng có một ai đó—hoặc một điều gì đó—mong muốn những đêm của cô nơi khu rừng đáng sợ này được bình yên là một sự an ủi vô bờ, dù cho người đó chẳng phải là con người.

‘Nhưng lần trước, Thiên Thần đã không đến.’

Vào cái đêm cuối cùng cô nhận rượu từ Dê Trắng và Sói xuất hiện, trao cho cô sự tự do cùng tình yêu, Thiên Thần đã chẳng hề ghé qua.

Cinq tự hỏi,

‘Có phải vì mình không uống rượu? Hay có lẽ Thiên Thần đã cử Sói đến thay thế? Rốt cuộc điều đó có nghĩa là Thiên Thần sẽ không bao giờ đến nữa sao?’

Trong lúc cô rắc muối và giấm lên những củ cà rốt, Sói tiến lại gần, nép bên cạnh cô.

“Cinq, nàng đầu bếp nhỏ đáng yêu của ta! Sao nàng lại làm món salad với nét mặt nghiêm nghị đến thế?”

Nghe câu hỏi ấy, Cinq ngước nhìn rồi nở nụ cười ngượng ngùng.

Người đàn ông tỏa ra một hiện thân rực rỡ và mãnh liệt ấy lặng lẽ nhìn cô.

Cô thích anh. Cô thấy mình bị cuốn hút một cách vô cưỡng bởi người đàn ông dành trọn tình yêu cho cô. Nếu ai hỏi cô thích điều gì ở anh, cô chỉ có thể trả lời rằng, là tất cả.

Cô yêu sự hiện diện áp đảo, uy nghi của anh, làn hương nam tính mát lạnh tỏa ra từ người anh, gương mặt rắn rỏi và tuấn tú, bờ râu xù xì đầy mê hoặc, cùng đôi mắt màu chanh sâu thẳm dưới vầng trán.

Khi anh đắm đuối nhìn vào mắt cô bằng đôi đồng tử màu chanh tuyệt đẹp ấy, cô cảm tưởng như một phần tâm hồn mình đã hòa làm một với anh.

Dù vẻ ngoài của anh có phần đáng sợ, cô lại yêu cái cách anh liên tục thốt ra những lời âu yếm, tinh nghịch bằng bờ môi mềm mại, đầy đặn. Cô cũng yêu cả việc anh chẳng chịu rời cô nửa bước, như thể đang cố giữ trọn lời hứa sẽ mãi mãi ở bên cô.

“Cinq, Cinq à. Ta nhớ nàng quá.”

Ngay cả lúc này, sau khi chỉ mới quét xong cái sàn phòng ngủ để giúp cô dọn dẹp nhà cửa, Sói đã quay lại bên cô, áp bờ ngực lớn rắn chắc sát vào người cô, quấn quýt đầy nũng nịu.

Trong mắt Cinq, tưởng như cô có thể thấy một chiếc đuôi đang ngoáy tít đằng sau bờ mông căng nảy của anh.

“Chúng ta ở chung một nhà cả ngày rồi mà.”

“Cinq, ta muốn giữ nàng trong tầm mắt mọi lúc mọi nơi. Không, ta muốn nhốt nàng trong vòng tay ta mãi mãi.”

“Làm sao ngài có thể làm thế được chứ?”

Cinq hỏi, bật cười khi ngước nhìn anh.

“Ngài Sói ơi, ngài có phải là món quà do Thiên Thần gửi đến không?”

Sói chớp chớp đôi mắt lớn rồi bật cười rộ lên, cọ bờ má thô ráp vào làn da mềm mại của cô.

“Tất nhiên rồi! Vừa nãy, một Thiên Thần trên trời đã thì thầm với ta rằng: ‘Người phụ nữ ngươi yêu đang ở đằng kia, đầu ngón tay nàng đã nhuốm màu cà rốt khi làm salad đấy. Mau đến nếm thử đi.’”

Cinq khúc khích cười, gắp một ít salad cà rốt đút vào miệng anh. Vì món salad này vốn dùng để lưu trữ nên hẳn phải có vị chua và mặn.

Đúng như dự đoán, Sói nhăn mặt trước vị chua gắt, chiếc mũi nhăn lại đầy khó chịu.

“Cô bé ơi, chua quá đi mất!”

Kỳ lạ thay, ngay cả gương mặt nhăn nhó ấy trông cũng thật đáng yêu trong mắt cô.

Cinq ghé sát vào, đặt một nụ hôn nhẹ lên chiếc cằm đầy râu của anh.

“Ngài Sói, ngài đáng yêu quá.”

Cô cảm nhận được cơ thể anh lại một lần nữa căng cứng.

Sói vén váy cô lên và nói:

“Cinq, hôm nay nàng có mặc đồ lót không đấy? Lão Sói này cần phải kiểm tra mới được.”

Cinq bật cười lớn, khẽ đẩy ngực anh khi anh ghé sát vào.

“Không được, dừng lại đi. Hôm nay chúng ta phải đi săn lấy thịt đấy.”

“Ồ, hóa ra chúng ta có một cô nàng đánh cá nhỏ bận rộn sao?”

“Đúng vậy đấy.”

Sói tựa cằm lên đỉnh đầu cô, bao bọc cô trong khuôn ngực rộng lớn và nói:

“Cinq, chúng ta cùng đi nhé.”

“Ngài chắc là mình ổn chứ?”

“Nếu nàng lo lắng về vết thương của ta, thì tuy ta chưa thể di chuyển nhanh, nhưng nhờ sự chăm sóc tận tụy của Nàng, ta đã tốt hơn nhiều rồi. Hơn nữa, ta cũng cần phải đi tìm con ngựa của mình nữa.”

Cinq gật đầu, cọ đầu vào cổ anh.

“Vậy chúng ta làm thế nhé, Ngài Sói.”

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40