Cô Bé Quàng Khăn Đỏ - Chương 1

Ở ngôi làng Mindie này, không hề có bóng dáng con người. Thay vào đó, những thứ khác đang sinh sống nơi đây.

Cinq trùm chiếc mũ trùm màu đỏ, rảo bước trên con đường.

Con đường xám xịt một màu, như thể bị phủ lên một lớp tro tàn. Những mái nhà và mảng tường từng khoác lên mình đủ loại màu sắc, nay chỉ còn lại sắc xám ảm đạm như bị bám đầy muội than.

Những bức tường đất nện, những cái cây khô héo, và cả những con chó hoang gầy giộc lang thang trên phố, tất cả đều mang chung một tông màu u ám.

Cinq ôm chặt giỏ hàng vào lòng, như muốn bảo vệ những thứ bên trong khỏi sự dị hợm của thế giới bên ngoài.

Thế nhưng đồ vật bên trong giỏ chẳng có gì đặc biệt: một chai sữa ấm, một hũ bơ kem, một bó cà rốt cùng đậu Hà Lan, và miếng thịt heo kèm thịt xông khói được gói trong khăn.

Khi nhìn lướt qua những món đồ, một nụ cười nhạt chợt khẽ nở trên môi Cinq.

Hôm nay thật may mắn mới tìm được miếng thịt tươi. Đem nướng nguyên khối trong lò cùng sốt trái cây ngọt ngào thì còn gì bằng.

Chắc hẳn Six sẽ vui mừng biết bao.

(Ghi chú: Six trong tiếng Pháp phát âm là "sees")

Đáng tiếc là có lẽ món súp kem yêu thích của Six phải dời sang ngày mai. Thịt xông khói và bơ kem có thể để lâu, nhưng thịt heo thì sẽ nhanh hỏng.

Chắc chắn Six cũng sẽ đồng tình với suy tính của cô thôi.

Nhưng… cô ấy sẽ làm ra vẻ mặt như thế nào nhỉ?

Đột nhiên, một ký ức ùa về, giam cầm tâm trí Cinq tựa như chú chim nhỏ mắc kẹt trong lồng.

Lần cuối cùng Cinq nhìn thấy gương mặt Six, nó đã mang sắc xám xịt như lá gan heo mục nát. Chính tay cô đã rắc đất và rơi những giọt nước mắt lên khuôn mặt lạnh ngắt ấy.

Nhận ra điều này thêm một lần nữa, Cinq khựng lại giữa trung tâm con phố.

Thì ra là vậy.

Six đã chết rồi.

Niềm hạnh phúc ngắn ngủi vừa trỗi dậy liền tan thành mây khói trong chớp mắt, như mảnh giấy bị ngọn lửa nuốt chửng.

Ở ngôi làng toàn những sinh thể dị tộc này, Six là người duy nhất giống Cinq—một con người. Six từng yêu thương cô hết mực, và ngay cả khi cận kề cái chết vì bệnh tật, cô ấy vẫn lo lắng cho Cinq cho đến phút cuối cùng.

Khi bước tiếp về phía cửa hàng cá, trái tim Cinq như thiêu như rụi, đen kịt lại, để rồi cuối cùng hóa thành đống tro tàn xám xịt, để lại những vết chân đầy tro bụi phía sau lưng.

Đứng trước cửa hàng cá, Cinq ghé mắt nhìn vào trong.

Đúng như dự đoán, chủ cửa hàng cá là một con cá.

Hắn có thân hình con người và mặc quần áo như người, nhưng nơi lẽ ra là cái đầu người thì lại là một cái đầu cá lớn.

Lớp vảy khô khốc trên da hắn, nứt nẻ vì rời xa mặt nước quá lâu, mang một màu xám xịt, và nơi lẽ ra là đôi mắt chỉ còn lại hai hốc mắt trống rỗng.

Ấy thế nhưng, chuyển động tay vung dao chặt thịt vèo vèo đầy uy lực của hắn lại vô cùng mạnh mẽ, và giọng nói thì vang lên đầy sống động đến nhức óc.

“Chào mừng Cinq! Hôm nay cô em muốn lấy gì nào?”

Cinq dời ánh mắt khỏi cái miệng rộng gạt đầy những chiếc răng nhỏ sắc nhọn của hắn, nhìn xuống kệ hàng.

Trên bàn, những con cá màu xám rắc muối nằm xếp lớp bên nhau, cái miệng há ra như đang ngước nhìn cô.

Tế bào của chúng, teo tóp lại vì rời xa nguồn nước, rỉ ra chất dịch ẩm ướt, tạo thành một đống nhớt nhúa cùng mùi hôi thối nồng nặc.

Tại ngôi làng bị cô lập bởi núi cao và rừng rậm này, vốn dĩ đã rất khó tìm thấy cá tươi. Nhưng hôm nay, tình trạng của chúng dường như đặc biệt tồi tệ.

Thấy Cinq ngần ngừ hồi lâu, gã cá cuối cùng cất tiếng hỏi:

“Sao thế Cinq? Không có con nào vừa mắt cô em à?”

Cinq khẽ gật đầu.

Thế rồi, gã cá đột ngột dùng bàn tay bẩn thiểu chộp lấy phần thân dưới của mình và gào lên thật to:

“Cô Bé Quàng Khăn Đỏ ơi, hay là tôi cho cô em con cá tuyết này của tôi nhé?”

Cinq giật bắn mình như thể vừa bị dội một gáo nước lạnh. Cô hoảng loạn tháo chạy khỏi cửa hàng, phía sau lưng vang vọng tiếng cười tanh tưởi của gã cá.

Chân nọ đá chân kia trong lúc chạy, cô suýt chút nữa đã đâm sầm vào chiếc xe ngựa đang đỗ bên ngoài.

Gã xà ích bước ra chắn ngay trước mặt cô. Hắn đứng cạnh xe, miệng ngậm một cọng rơm. Giống như gã cá, hắn có thân thể con người, nhưng trên cổ lại là một cái đầu ngựa nằm nghiêng.

“Lại giả vờ ngây thơ đấy à?”

Gã ngựa nhổ cọng rơm đã nát bét qua đầu Cinq rồi quát lên bằng giọng điệu thô giáp:

“Cinq, cô chỉ giở được cái trò này thêm một thời gian nữa thôi! Giờ Six chết rồi, mụ già Vinya sớm muộn gì cũng bán tống bán tháo cô đi. Chúng tao đều đang ngóng chờ đến ngày đó đây.”

Cinq gạt tay hắn ra rồi cắm đầu chạy.

Cô kéo thấp chiếc mũ trùm che khuất mặt, rảo bước nhanh hơn trên đường.

Một gã heo trong chiếc áo khoác rách rưới ngầm đưa chân ra, như muốn làm cô vấp ngã. Nhưng Cinq, vốn đã quá quen với những trò bẩn thỉu này, lập tức dừng khựng lại và né được.

Cô bước qua gã heo, rồi một gã ngựa khác, một gã bò, và lại một gã heo nữa, nhẫn nại chịu đựng những lời trêu chọc thô bỉ và những trò đùa tai quái của chúng.

Cinq ước sao chúng đừng chú ý đến mình, nhưng chiếc mũ trùm màu đỏ của cô lại quá đỗi nổi bật.

Cô vội vã băng qua những con phố lầy lội, nay đã bị hoen ố bởi những lời lăng mạ. Chỉ cần chậm trễ một chút thôi, cô sẽ ngã xuống bãi bùn và dính đầy bẩn thỉu.

Cuối cùng, cô cũng đến trước ngôi đền màu xám.

Ngôi đền được xây bằng những viên gạch màu xám, sừng sững tựa như một tòa lâu đài đồ sộ.

Nhiều tháp nhọn cao vút nhô ra khỏi tòa nhà, và những mái nhà gập nhọn hoắt dường như muốn đâm xuyên qua bầu trời.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Đang ra Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 3 ngày trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 40