Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Thần tượng đứng cạnh thần tượng
Khi có được một phương hướng và mục tiêu rõ ràng, thời gian đằng nào chẳng trôi qua trong chớp mắt.
Không riêng gì chuyện huấn luyện hậu bối mới nhận, bản thân tôi cũng đang trong quá trình học hỏi và trưởng thành theo nhiều nghĩa, bất kể là trong game hay ngoài đời thực. Lúc nào công việc cũng ngập hàng đống.
Vừa giúp đỡ Kanata, vừa mài giũa bản thân, lại còn phải để mắt đến xung quanh, kim đồng hồ cứ thế xoay nhanh như chớp. Giật mình nhìn lại đã qua ngày hôm sau, giật mình nhìn lại đã trôi qua một tuần, và rồi――――
"Thươ――――――――――――――――…………ơơơng……!!"
"Đợi mãi mới thấy cảm xúc vỡ òa nhỉ…… Mà, chúc mừng cậu."
Tốn hơn năm mươi giờ đồng hồ trong suốt mười ngày kể từ khi bắt đầu đặc huấn. Rốt cuộc, cho đến tận giây phút cuối cùng, Kanata chưa một lần than van mà đã đi trọn vẹn chặng đường 'Trò chơi rượt đuổi kiểu Kiếm Thánh'.
Bàn tay trái vươn ra đã tóm chặt lấy tay phải của bên phòng thủ (tôi), tuyên bố chiến thắng thuộc về bên tấn công (Kanata).
――Vì đối phương không phải chính chủ 【Kiếm Thánh】 nên không thể so sánh đơn thuần, nhưng tôi dù sao cũng được coi là đã 'miễn hứa truyền dạy' đối với 'trò rượt đuổi' này.
Nghe truyền dạy phương pháp huấn luyện cứ kỳ kỳ thế nào, nhưng chính miệng cô Ui đã nói thế rồi nên đành chịu. Về khát khao chiến đấu hay giác quan nhạy bén thì tôi còn lâu mới bằng cô ấy hay Irori, nhưng có vẻ riêng khoản 'đọc vị con người' thì tôi nhỉnh hơn hai người họ một chút.
Tóm lại, sự thật là chỉ đối với những ai tôi đã chạm trán vô số lần, tôi sẽ chơi 'trò rượt đuổi' giỏi hơn cả hai người họ. Một người như tôi mà lại bị tóm trong vòng mười ngày, thì so với kết quả khoảng một tuần của tôi và Irori khi đối đầu với cô Ui, thành tích của cậu ấy cũng chẳng kém cạnh là bao.
Và dĩ nhiên, Kanata - người vừa vượt qua trò rượt đuổi vô tận đến từ địa ngục――――
"Chờ…… chút, đã ạ. Lúc này, cảm xúc của em……!"
"Cứ thoải mái vui mừng đi có sao đâu. Hay là hoan hô cái nhé?"
"Thế thì xấu hổ lắm ạ……!"
Về thể lực, vốn là điểm đáng ngại nhất, cũng đã có bước tiến triển vượt bậc chỉ trong vỏn vẹn mười ngày. Dù chưa tới mức 'gấp đôi' như lời chém gió ban đầu của tôi, nhưng xét về cả chỉ số sống lẫn tinh thần, có thể thấy rõ cậu ấy đã rèn giũa được bản lĩnh thực sự.
Ban đầu chỉ cần chơi 'rượt đuổi' tầm một tiếng là cậu ấy đã mệt bơ bờ nằm gục ra rồi, vậy mà giờ năm tiếng liên tục vẫn khỏe ru thế này. Tuy vẫn thở dốc vì còn chưa hết phấn khích, nhưng ít nhất không còn tình trạng gục ngã không thể cựa quậy nữa.
Việc rèn luyện thể lực trong thế giới ảo suy cho cùng phụ thuộc vào sự thành thạo trong việc điều khiển avatar bằng cả bản năng lẫn tư duy. Khác với thế giới thực, chỉ cần tài năng và phương pháp rèn luyện hợp rơ với nhau, việc bứt phá mạnh mẽ trong thời gian ngắn là hoàn toàn khả thi.
Nói cách khác, đúng là học trò của 【Kiếm Thánh】 có khác.
Nói thật thì tôi thấy 'trò rượt đuổi' này đúng là một phát minh vĩ đại lưu danh lịch sử Arcadia đấy. Chi bằng cứ công khai rộng rãi như một phương pháp luyện tập bắt buộc cho mọi người chơi đi nhỉ――
"Rồi, một lần nữa chúc mừng cậu từ đáy lòng nhé…… nhưng mà không vui mừng được lâu đâu. Chưa đầy một tuần nữa là đến ngày thi đấu chính thức rồi, giờ mới là lúc bắt đầu đây."
Với lại Kanata cậu ơi, tầm này buông tay phải của tôi ra được rồi đấy.
"Vâng……! Nhưng mà―――― giờ thì em cảm giác mình làm được mọi thứ luôn ấy ạ……! Em sẽ không bỏ cuộc đâu, xin anh cứ tiếp tục nghiêm khắc hơn nữa ạ!"
"Không hề nao núng dù chỉ một li làm tôi lại thấy lo ngược lại đấy…… mà thôi, tinh thần tràn trề là tốt lắm. Cái cảm giác như làm được mọi thứ đấy tôi cũng hiểu mà."
Đó là trải nghiệm thực tế của chính tôi ngày trước, và kết luận là cảm giác đó hoàn toàn đúng. Phương pháp rèn luyện đó giúp nâng cao vượt bậc thể lực cũng như độ chính xác khi điều khiển avatar, Kanata của hiện tại so với mười ngày trước chắc chắn đã biến đổi sang một tầm vóc hoàn toàn khác.
Những điều trước đây không thể làm, giờ đã có thể làm được. Tôi thậm chí còn dám khẳng định sự thay đổi đó không chỉ dừng lại ở một hay hai điều.
À này Kanata cậu ơi, buông tay phải của tôi ra được chưa. Quý đàn anh đến thế cơ à.
"Vậy thì, chúng ta bước sang giai đoạn tiếp theo nhé. Về buổi đặc huấn từ ngày mai thì……"
"Vâng!"
Mà thôi, cũng chẳng thấy khó chịu gì nên cứ mặc kệ vậy, chuyện đó không quan trọng bằng việc thời gian có hạn. Để ngày mai cậu ấy có trạng thái tốt nhất, tốt hơn hết là nhanh chóng dặn dò nội dung đặc huấn tiếp theo rồi cho cậu ấy đi ngủ sớm cho khỏe.
Thế nên, bước tiếp theo sẽ là――――
"Kanata này, cậu không thuộc dạng ngại người lạ đấy chứ?"
"……Hả?"
Phải đi gọi một viện binh không thể tuyệt vời hơn cho việc huấn luyện chiến sĩ hạng nhẹ mới được.
◇◆◇◆◇
Đêm ngày hôm sau, vẫn tại phòng huấn luyện như mọi khi.
"Được rồi. Vậy nên, đây là Sora-san, cộng sự cũng là viện binh của tôi."
"……Ơ kìa, em thấy bạn ấy đang cực kỳ giật mình luôn đấy, 'Vậy nên' là thế nào vậy ạ―――― À, ừm, tôi tên là Sora. Rất mong được giúp đỡ."
Người được tôi triệu hồi tới không ai khác chính là vị cộng sự đáng yêu của tôi.
Bình thường cứ sau chín giờ tối là cô gái có lối sống điều độ này đã đến giờ đi ngủ, nhưng tôi đã mặt dày nhờ cô ấy hỗ trợ trong một thời gian ngắn.
Sora thì không nói làm gì vì cô ấy đã vui vẻ nhận lời ngay lập tức, vấn đề nằm ở cô nàng hầu gái kia kìa. Cô ta dằn mặt một tràng lý lẽ nghe rất thuyết phục kiểu đêm hôm khuya khoắt lại kéo phụ nữ đi lung tung là không được thế này thế nọ, rồi ngoảnh đi ngoảnh lại tôi đã bị tính thành 'mắc nợ', nghĩ đến đoạn sau mà phát hãi.
Mà, chuyện đó gạt sang một bên đã…… Kanata cậu sao thế?
Nghe bảo không ngại người lạ cơ mà, sao lại hóa đá ra thế kia.
"Nàyyy. Không sao đấy chứ?"
"……………………Chơ, chút, đã, ạ. Cho phép em hít thở sâu cái."
"Thế cơ à……"
"……?"
Cậu ta xòe một tay ra như muốn bảo chờ chút để bình tĩnh lại, tay còn lại đặt lên ngực rồi hít vào thở ra thật sâu để lấy lại sự lạnh lùng.
Cái trò gì đây.
Ơ kìa từ đã, Kanata dù gì cũng là con trai. Chẳng lẽ đây là cái kiểu tim đập lệch nhịp vì tự dưng có một thiên thần xuất hiện trước mắt trong truyền thuyết sao?
Tuy Arcadia có lượng người chơi nữ đông hơn các game khác, nhưng tỷ lệ vẫn nghiêng về nam giới. Nhất là với những hệ chiến đấu máu lửa thì lại càng đúng.
Thêm vào đó, một người chơi như Sora - sở hữu cả tính cách, giọng nói lẫn khí chất chuẩn chỉnh của một mỹ thiếu nữ - thì độ hiếm khỏi phải bàn, việc thu hút vô số ánh nhìn và trái tim là chuyện đương nhiên.
Ơ? Là con trai đúng không nhỉ? Đường nét khuôn mặt trung tính kiểu giống Tetra, nói thẳng ra là gương mặt khá đáng yêu, nhưng xưng 'ore' nên chắc chắn là nam rồi nhỉ?
――――Trong lúc tôi vừa nửa thật nửa giỡn suy nghĩ mông quox thì Kanata đã thoát khỏi trạng thái đóng băng. Sau đó, không hiểu sao lại lùi lại một hai bước, 'cậu ấy' (được cho là vậy)
nhìn hai đứa tôi đang ngơ ngác, với ánh mắt quyết tâm liều mạng hiện rõ trên khuôn mặt dễ thương mà nói.
"Cho em chụp…… một tấm ảnh…… được không ạ……!!"
""…………""
Tôi và Sora-san quay sang nhìn nhau,
"Ơ…… ý cậu là, chụp Sora…… á?"
"Không phải ạ……!!! Chụp cả hai người (・・・), đứng cạnh nhau (・・・・) cơ ạ……!!!!!"
Tôi vừa lên tiếng hỏi thì đã nhận lại lời phủ nhận và đính chính nhanh như chớp.
Trước đó tôi đã kể cho Sora nghe về con người của Kanata. Rằng cậu ấy là một đứa trẻ ngoan, tràn đầy nhiệt huyết, có nghị lực, thân thiện mà lại rất lễ phép.
Ai mà ngờ được, vừa mới gặp mặt cậu ấy đã đưa ra yêu cầu chụp ảnh kỳ quặc với cái khí thế khó hiểu thế này. Cộng sự quay sang nhìn tôi với nét mặt đầy hoang mang, nhưng mười mươi là mặt tôi lúc này cũng chẳng khác gì cô ấy.
À thì, dù sao nhờ có thông tin trước là cậu ấy không phải đứa trẻ xấu nên……
"Ừm, thì…… t-tôi thì không sao hết……"
Dù vô cùng hoang mang nhưng Sora-san vẫn gật đầu đồng ý vì nghĩ chỉ là một tấm ảnh chụp màn hình thôi. Nếu vậy thì tôi cũng chẳng tìm ra lý do gì để từ chối.
Nếu là một người chơi lạ quắc ở đâu đó tự nhiên chạy lại hỏi "Cho chụp tấm hình được không?" thì không nói, chứ hậu bối đã quen biết rồi thì chắc không vấn đề gì, thế là tôi gật đầu――――
"Em cảm ơn hai người nhiều lắm ạ……!!"
Kanata với vẻ mặt xúc động một cách khó hiểu liền tách một cái, kết thúc cuộc gặp mặt ngập tràn bầu không khí không ai hiểu nổi theo một cách cũng chẳng ai hiểu nốt.
"Rấtttttttttt là xin lỗi hai người em tên là Kanata chưa chào hỏi gì đã đòi chụp ảnh thật sựqqqqqqqq em đang làm cái quái gì thế này――――――――!!"
"Kh-Không sao đâu mà, cậu không cần bận tâm đâu……!"
Thật tình, cái quái gì thế này.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...