Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Re: Triệu tập
“――――お?”
Sau khi niêm phong bộ phim kinh dị vốn gây ra tiếng khóc than vô số theo đúng nghĩa đen, chúng tôi chuyển sang chiếu một bộ phim hành động anh hùng sảng khoái và hoành tráng như để đổi vị, được một lúc thì sự việc xảy ra.
Từng có thời tôi xao xuyến lồng ngực trước mỗi phân cảnh đại hiện thần thông của những siêu nhân…… thế nhưng,
Giờ đây, khi đang ngắm nhìn màn hình với thứ cảm xúc kỳ lạ, vừa bồi hồi vừa nghĩ rằng bản thân ở thế giới ảo cũng đang làm điều tương tự, thì đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên gọi tôi.
Vì muốn được tha cho nên tôi đã thoát khỏi vòng vây và cố thủ phía sau ghế sofa, thế là tôi tranh thủ lúc ba vị tiểu thư thi thoảng liếc nhìn mà nhẹ nhàng rời khỏi phòng chiếu phim tại gia.
Đã không hẹn trước thì khách đến chỉ có hai khả năng, tôi thậm chí chẳng buồn kiểm tra màn hình chuông cửa mà đi thẳng ra mở cửa chính……――――
“Chào nhé, chúc một ngày tốt lành”
“Vâng chào anh. Chúc một ngày tốt lành”
Người đang đứng ngoài hành lang không ai khác chính là Trợ lý đại diện Yotsuya, một nửa ban quản lý kiêm đầu bếp riêng của ký túc xá chúng tôi. Chà, nhìn bộ vest chỉn chu lịch lãm này thì……
“Anh có việc ra ngoài ạ?”
“Một chút thôi. Vậy nên xin lỗi nhé, tối nay quán ăn đành phải nghỉ một buổi rồi”
“Rõ rồi ạ.……Mà, nếu chỉ có thế thì nhắn tin là xong rồi nhỉ?”
Việc anh đích thân tìm đến tận phòng thế này nghĩa là còn có chuyện khác nữa đúng không――khi tôi đánh tiếng hỏi, anh Kazu mỉm cười "Cậu tinh ý thật đấy", rồi
“Cậu có lệnh triệu tập đấy. Khi nào rảnh cậu thu xếp thời gian cho tôi một buổi được không――――à, không gấp đâu. Dĩ nhiên cứ chờ lúc nào tiện cho cậu là được”
……Là vậy đấy.
Cảm giác như đã từng trải qua, hay đúng hơn là lời mở đầu này tôi từng nghe qua rồi. Nếu không biết rõ sự tình thì chắc chẳng hiểu ông nói gà bà nói vịt gì, nhưng với tôi thế là quá đủ để hiểu.
“Rốt cuộc là bác ấy bận rộn chạy vạy suốt hai tháng trời cơ à…… Bận đến mức vô lý thật đấy nhỉ”
“Chuyện đó là tất nhiên rồi, người đó ở trong nước còn hiếm hơn ở nước ngoài mà”
Người đang gọi tôi không ai khác chính là Đại diện Yotsuya, ngài Yotsuya Tetsugo.
Ông là cha của Sora-san, tức Yotsuya Sora, đồng thời là nhân vật nổi tiếng thế giới sở hữu độ nhận diện không hề kém cạnh 【Kiếm chi Nữ hoàng】 ở thời điểm hiện tại. Một bậc vĩ nhân được công nhận là cha đẻ của công nghệ VR.
Và rồi, tôi với ông Tetsugo đó đã lên lịch gặp mặt từ hai tháng trước…… chính xác là đầu tháng Bảy, nhưng do có việc đột xuất vào đúng ngày hẹn nên ông Tetsugo đã không thể đến trụ sở chính Yotsuya.
Chẳng những không thể đến mà ông còn trực tiếp gọi điện báo rằng phải rời Nhật Bản ngay lập tức, khiến tôi lúc đó đang ngồi chờ ở phòng khách trụ sở chính cũng đành tự ngộ "À thì chịu thôi" và dời sang dịp khác――――Nói cách khác, lần này cuối cùng mới lại có cơ hội làm lại.
“Nếu đã vậy thì tôi lúc nào cũng sẵn sàng…… Á, hay là lại nên hẹn sau nửa tháng nữa nhỉ? Cuối tháng sau chẳng hạn?”
Tôi tuy cũng đã trở thành kẻ bận rộn hơn người bình thường, nhưng so với ông ấy thì vẫn là một trời một vực. Dù loại trừ yếu tố ông là phụ thân của người cộng sự quan trọng thì tôi vẫn có thừa lý do để thấu hiểu, thế nên tôi hoàn toàn không chút phàn nàn về việc phải thu xếp theo lịch của ông.
Trái lại, chỉ cần lúc nào rảnh ông đánh tiếng một câu là tôi sẽ sắn tay áo phi đến ngay lập tức.
“À không, lần này thì lúc nào cũng thật sự ổn cả. Một tuần trước và sau 『Tứ Trụ Chiến』 lần nào ông ấy cũng ở lại đây, với cả chắc một thời gian tới sẽ không nhận thêm lịch trình bên ngoài đâu”
“A, thế à. Vậy thì, ngày tiếp theo………… sau Tứ Trụ chắc khả năng cao là tôi ngỏm cừu rồi, nên hẹn ngày kìa được không? Thời gian thì cứ theo lịch bên đó”
“Ừm, tôi nghĩ không vấn đề gì đâu. Tôi sẽ nhắn lại với Đại diện”
“Okie, nhờ anh nhé”
Sau khi thống nhất xong xuôi, một lịch trình mới đã được khắc lên khoảng đầu tháng Chín. 『Lại đến Trụ sở chính Yotsuya』, bảy chữ mang tầm vóc đáng sợ theo quy chuẩn của người đời.
Chà chà, nghĩ lại thì rốt cuộc là có việc gì trọng đại đây chứ――――
Vừa lúc câu chuyện được chốt xong. Anh Kazu đang định cất lời chào để rời khỏi trước cửa phòng…… bỗng ánh mắt anh ấy liếc sang phía sau lưng tôi, rồi mỉm cười ma mị.
“Chà chà. Lẽ nào tôi đã làm phiền mọi người rồi sao?”
“……Sora đến đây thì hẳn là anh đã biết ngay từ đầu rồi còn gì”
Chẳng cần nhìn cũng biết, tôi ngoảnh đầu qua vai thì thấy ba khuôn mặt đáng yêu đang ló ra từ phòng khách. Mấy đứa làm cái trò gì đấy.
“Cháo em, lâu rồi không gặp. Trông em vẫn khỏe nhỉ”
“Ứ…… E-em chào anh, lâu rồi không gặp ạ”
Nhận được cái vẫy tay từ anh Kazu, tiểu thư nhỏ tuổi nhất đáp lại bằng giọng điệu ngập ngừng.
……Chitose Kazuharu tuy đứng tên trong bộ máy Phát triển Yotsuya với ý nghĩa là 『người nhà』, nhưng dường như không dính dáng quá sâu đến gia tộc Yotsuya trên phương diện gia đình.
Mối quan hệ giữa anh và Sora rốt cuộc cũng chỉ dừng lại ở mức 『người quen』.
――――Dù tôi biết thừa sự thật rằng phần lớn là do ý muốn của cô hầu gái quá đỗi bao bọc. Tuy nhiên, theo hai tầng nghĩa thì 『Yotsuya』 vẫn còn chất chứa quá nhiều bí ẩn.
Đến cả người này nữa, tại sao một cựu đầu bếp lại đảm nhận cái vị trí quan trọng là Trợ lý đại diện Yotsuya cơ chứ.
“Thôi, tôi xin phép làm phiền đến đây thôi. Hẹn gặp lại nhé”
“Vâng ạ, cũng chẳng phiền hà gì đâu. Nếu anh không bận việc thì em đã mời vào phòng chiếu phim rồi, bộ trà chiều tự tay hầu gái làm còn đầy ra đấy”
“Lời mời hấp dẫn thật đấy, nhưng để dịp khác vậy”
Vừa nói anh vừa vẫy vẫy tay để lại một nụ cười rạng rỡ, vị Trợ lý đại diện rời đi một cách gọn gàng không để lại chút vương vấn.
Mà, công chuyện thì đành chịu thôi. Lại tiếp tục sự nghiệp một mình nam nhi độc hành chiến đấu vậy――――vừa nghĩ đến đó, chà. Ai đang giật giật tay áo mình thế này?
“Sao thế?”
Ngoảnh lại nhìn thì ba chị em bánh trôi nước mỹ thiếu nữ ở góc tường đã giải tán từ đời nào.
Có lẽ Asher nhận ra bầu không khí nên đã lôi Nia quay lại sofa, người tiến đến bên cạnh tôi chỉ có duy nhất Sora-san.
“Em xin lỗi, em lỡ nghe thấy một chút…… ừm, lỡ nghe mất rồi”
“Biết nhận lỗi vì nghe lén là ngoan đấy”
Trước câu trêu đùa bâng quơ của tôi, cô ấy đáp lại bằng một cú đấm nhẹ chẳng biết là phản đối hay ngượng ngùng.
“Có chút việc thôi, cha cậu gọi tập hợp. Xong đợt Tứ Trụ tôi sẽ sang đó một chuyến”
“……, vâng”
Từ nét mặt cô ấy, tôi không thể đọc ra bất kỳ tính toán hay suy nghĩ đặc biệt nào. Mối cảm tình dành cho gia đình thì không nói, nhưng cảm xúc của cô dành cho 『Phát triển Yotsuya』――đơn vị vận hành thế giới ảo――vẫn còn là một ẩn số.
Nhưng thế cũng chẳng sao. Khi nào đến ngày Sora muốn dãi bộc, tôi chỉ cần lắng nghe là được.
Thế nên là, tôi chỉ cần――――
“……Nếu bị người ta nói những lời vô lý gì đó, anh nhớ phải kể với em nhé”
“Tất nhiên rồi. Trông cậy vào cậu đấy, cộng sự”
Tin tưởng, an tâm, và đối mặt chân thành, thế là đủ. Chỉ cần không buông tay nhau ra thì dù có chuyện gì xảy ra cũng chẳng có gì phải sợ.
Với cả, tiện thể nói thêm dù có hơi thừa thãi……
『Nhìn chằm chằm』
“Cho tụi này tham gia với, được không nhỉ?”
Lại một lần nữa ló mặt ra, dẫn đầu là hai con người đang giương đôi mắt hình viên đạn về phía chúng tôi đang đứng rất gần nhau.
Bởi vì những người đồng đội đáng tin cậy này, tôi đã được ban tặng nhiều đến mức quá tay rồi.
Truyện liên quan
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...