Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Chúng tôi đang nhận đặt chỗ
Chẳng còn săn bắn, chỉ biết cắm chốt trong căn cứ đợi mặt trời lặn.
Nói vậy thì đúng là hành động chẳng giống một "sự kiện" chút nào, nhưng thực tế thì sinh tồn (cắm trại) đơn giản là lười biếng giữa thiên nhiên thôi cũng đủ vui rồi.
Ngoại trừ vụ phục kích lúc sáng ra thì không có chuyện gì bất thường xảy ra nữa. Mọi người vừa giao lưu vừa thoải mái làm điều mình thích, thế là đêm cuối cùng cũng vội vã ghé thăm.
Dù thời gian dài hơn thế giới thực một nửa, nhưng một ngày trôi qua vẫn thật ngắn ngủi.
Sự kiện kéo dài bốn ngày ba đêm tưởng chừng vô tận lúc ban đầu giờ chỉ còn lại khoảng sáu tiếng. Hướng về màn hạ màn đang cận kề trước mắt, chuyện mà chúng tôi (người chơi) làm đương nhiên là――
"――Chuyện đây là bữa ăn cuối cùng, thật ra mới là điều khiến người ta thấy hụt hẫng nhất đấy."
"Đến cuối cùng vẫn cứ khoác phác như thế."
"Nói thế thôi chứ~ Chuẩn bị một bàn tiệc chất đống công phu thế này, được khen chắc cũng chẳng khó chịu đâu nhỉ, hứ hứ hứ."
"Trật tự đi. Tôi chỉ dọn dẹp cho hết đống nguyên liệu còn thừa thôi."
Còn gì khác ngoài một bữa tiệc hoành tráng kết hợp làm buổi "tiệc tổng kết" sớm cơ chứ.
Bàn ghế đều dẹp hết, quay về phong cách ngồi bệt dưới sàn như những ngày đầu. Thế nhưng, khoảng cách giữa các thành viên khi ngồi xuống dường như đã thu hẹp lại rất nhiều.
Chẳng biết là do xấu hổ vì lời trêu chọc của Nono-san, hay đơn giản chỉ là hoàn thành "công việc" đúng như lời anh ấy nói. Màn xả kho hết sức của Tetsu-san khiến các món ăn với chủng loại và số lượng nhiều đến điên rồ lấp kín cả sàn nhà, chẳng thiếu nhiên liệu để không khí thêm phần náo nhiệt.
Cậu bạn đồng hành của tôi cũng đang hân hoan nhai nhồm nhòm các món từ thịt cừu. Cậu ta từ lúc thu thập được [Viên Đá Chòm Sao (Lapis)] từ con "Cừu" thì chỉ toàn ăn mỗi món đó. Chuyện gì thế, món khoái khẩu đấy à?
Nếu ở thế giới thực (bên kia) mà làm cho cậu ấy món sườn cừu nướng thì chắc sẽ thích lắm nhỉ.
"Nhưng mà nè, sau sự kiện lần này vị thế của 'Đầu bếp' chắc chắn sẽ tăng vọt cho xem. Biết đâu ở Arcadia sẽ nổi lên một cơn sốt nấu ăn chưa từng có ấy chứ?"
"Khả năng đó cao đấy... Mà này, nếu cái [Thiên Đường Sao Trời Trú Ngụ] này trở thành tính năng vĩnh viễn, thì họ không đến là gay đấy nhé. Tăng trưởng dân số là bắt buộc mà."
Nghe đâu số lượng người chơi hệ sản xuất trong Arcadia vốn khá đông, nhưng riêng đầu bếp thì... tuy không đến mức bị ghẻ lạnh, nhưng so với các build sản xuất ma công thuần túy khác thì số lượng ít hơn hẳn.
Lý do rất đơn giản――vì không có nhu cầu.
Bản thân tôi sau khi ăn mấy món kiểu rắn chiên (・・・・) hồi đầu thì về cơ bản cũng không ăn uống gì ở bên này nữa. Một lý do là vì "bữa ăn" trong Arcadia không hề có các hiệu ứng tăng lực (buff) như mấy tựa game thường thấy.
Và lý do còn lại là bản thân không thể nào chấp nhận được cảm giác kỳ quặc của 'bữa ăn không làm no bụng', tuy không đến mức xua đuổi nhưng cũng chẳng muốn chủ động đụng đụng tay vào nữa.
Nếu chỉ là thức uống, tôi còn có thể tập trung thưởng thức hương vị đơn thuần rồi tự đánh lừa não bộ rằng đó là món ăn vặt kiểu như kẹo cao su. Còn đồ ăn, việc nhai và cảm nhận nhịp điệu của cơ thể khiến tôi thức tỉnh mạnh mẽ khái niệm 'ăn uống', thành ra cảm giác trống rỗng sau khi nuốt xuống thật sự rất g(・)i(・)á(・)c(・).
Thế nhưng dưới cơ chế đặc biệt của sự kiện lần này, cảm giác kỳ quặc đó đã bị xóa sạch. Và "bữa ăn" trong thế giới ảo khi gạt bỏ được sự kỳ quặc ấy, quả thực đã thăng hoa thành món ăn vặt cao cấp nhất mang danh 'ẩm thực kỳ ảo không thể thưởng thức ở đời thực'.
"Chẳng biết thế nào đâu. Rốt cuộc thì khi sự kiện kết thúc, cơ chế sẽ quay về như cũ. Cho dù có thành vĩnh viễn như dự đoán... thì tần suất tổ chức cũng chẳng biết thế nào, cùng lắm là theo tháng (monthly) là cùng."
Chỉ vì một sân diễn hạn hẹp như thế, liệu đầu bếp có tăng lên thật không――Tetsu-san nghiêng đầu thắc mắc, nhưng lập tức bị "phản bác".
"Không không, chắc chắn tăng luôn ấy chứ. Trái lại, chẳng cần biết có sự kiện hay không, nhu cầu về 'ẩm thực' trong Arcadia sẽ tăng vọt cho xem, một trăm phần trăm tuyệt đối luôn."
Với sự tin tưởng tràn đầy đúng như lời nói, thợ thủ công hạng ba hiện tại tuyên bố sự tuyệt (・・) đối.
"Vốn dĩ ẩm thực ở thế giới này nếu xét riêng về vị giác thì đã vượt xa đời thực rồi. Ạnh, dĩ nhiên là còn phụ thuộc vào tay nghề đầu bếp nữa nhé?"
Đôi mắt màu cam hướng về phía tôi như muốn tìm kiếm sự đồng tình, và về điều đó thì tôi chỉ biết gật đầu công nhận. Ngay từ việc tồn tại 'mệnh đề nấu ăn hoàn toàn không thể tái hiện ở đời thực' nhờ các lý thuyết kỳ lạ sử dụng phép thuật, xét về số lượng tuyệt đối của các lựa chọn thì đời thực đã không cửa thắng rồi, thắng bại vốn đã rõ ràng.
"Dù vậy lý do khiến đồ ăn bên này bị nhiều người né tránh là vì cảm giác kỳ quặc thiếu thực tế khi ăn mà không no quá mạnh――chính điều đó đã dập tắt đi cảm xúc ngon miệng đấy."
"Ừm, sự thỏa mãn sau bữa ăn quan trọng lắm mà."
"Chính nó đấy ạ. Nếu chỉ là viên kẹo thì còn châm chước, chứ ăn cả miếng bít tết to tướng mà bụng vẫn rỗng tuếch thì đâu chỉ là kỳ quặc nữa. Vì quá thiếu tính thực tế nên dù có làm cái lưỡi sướng đến mấy thì cảm tưởng cuối cùng đọng lại vẫn chỉ là 〝rẻ tiền〟 mà thôi."
Nếu không no bụng thì chẳng phải có thể ăn đồ ngon mãi mãi sao――hồi đầu tôi không phải là không từng nghĩ như thế. Nhưng thực tế phũ phàng là cho đến nay việc né tránh đồ ăn trong thế giới ảo mới là hiện thực và là kết luận cuối cùng.
Con người đúng là rắc rối thật đấy. Mỗi người một kiểu, tất nhiên nghe đâu vẫn có những người chơi quen thuộc với đồ ăn thế giới ảo mà chẳng bận tâm đến cảm giác kỳ quặc đó... thế nhưng, việc số lượng đầu bếp ít ỏi đã thể hiện rõ ràng tỷ lệ giữa hai bên.
"Thế・nhưng・màー! Những người chơi trong các nhóm may mắn có đầu bếp đợt này đã trót thưởng thức trọn vẹn 〝món ngon〟 trong trạng thái hoàn toàn không có cảm giác kỳ quặc đó mất rồi."
Vừa nói――dĩ nhiên, cô ấy không đời nào lại nghiêm túc làm điều đó (・・) thật.
Như thể muốn nói "Nào, há miệng ra nào", Nono-san chĩa miếng thịt cừu nướng xiên trên nĩa về phía tôi, nở nụ cười tinh nghịch.
"Mọi người nghĩ có k(・)i(・)ềm(・) k(・)h(・)ế(・) n(・)ổ(・)i(・) k(・)h(・)ô(・)n(・)g(・)?"
"………………Tùy từng người thôi, nhưng mà chắc là không thể rồi nhỉ……"
Không chỉ riêng con người, sinh vật nói chung một khi đã ghi nhớ 'hương vị' thì khó mà quên được.
Nếu là trải nghiệm tiêu cực thì sẽ né tránh vì "chán ngấy rồi", còn nếu là tích cực thì sẽ muốn mãi không ngừng theo kiểu "cho thêm nữa, thêm nữa".
Ra là vậy, một khi đã lỡ trải nghiệm cái tích cực cực hạn này rồi thì...
"Cảm g(・)i(・)á(・)c(・) k(・)ỳ(・) q(・)u(・)ặ(・)c(・) c(・)h(・)ỉ(・) l(・)à(・) c(・)h(・)u(・)y(・)ệ(・)n(・) v(・)ặ(・)t(・)……mất rồi sao? Cả tôi cũng thế ư?"
"Có lẽ vậy đấy. Đáp án sẽ có sau khi sự kiện kết thúc nhé――Nào Nia-chan, há miệng ra nào."
Như thể chế độ nghiêm túc đã kết thúc, cô ấy nở nụ cười rạng rỡ rồi trượt chiếc nĩa ra khỏi trước mặt tôi. Nia, người nãy giờ vẫn lườm cô ấy bằng đôi mắt cá chết im lặng trước hành động mang tính trêu chọc đó, liền ngoạm lấy món khoái khẩu đang đưa đến trước môi một cách hơi thô bạo.
Thật ấm áp làm sao.
"…………Thôi thì, sao cũng được. Dù sao sau sự kiện tôi vẫn hoạt động bình thường, khi nào muốn ăn gì cứ dẫn cả cậu bạn đồng hành đến quầy (・) hà(・)n(・)g(・) của tôi."
"Ồ, thật sao? Anh có cửa hàng cơ à."
"Ừ, ở một góc khu vực an toàn. Nhỏ thôi."
Đó hẳn phải là một chủ đề vô cùng tích cực đối với một đầu bếp... nhưng biểu cảm trên mặt Tetsu-san vẫn vậy, ôn hòa hay nói đúng hơn là một gương mặt tĩnh lặng không chút nhiệt huyết.
Thế nhưng, những lời tiếp theo của anh ấy――
"Lúc đó tôi sẽ không dùng đồ tận dụng của môi trường sinh tồn nữa, mà sẽ cho các cậu ăn món thật sự ngon――dù sẽ phải chịu đựng cái c(・)ả(・)m(・) g(・)i(・)á(・)c(・) k(・)ỳ(・) q(・)u(・)ặ(・)c(・) n(・)h(・)ỏ(・) n(・)h(・)ặ(・)t(・) đó đấy."
"Haha, nhất định tôi sẽ đến. Bữa đó trông cậy vào anh nhé."
Tôi có thể nhìn thấu suy nghĩ bên trong rằng anh ấy cũng chẳng hề khó chịu chút nào. Thế nên tôi cũng nở nụ cười chân thành, và anh ấy cũng đáp lại bằng một nụ cười mỉm nhẹ nhàng.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...