Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 5
“Lần sau lại ghé nữa nhé~”
Cho đến lúc chúng tôi rời khỏi cửa tiệm, thái độ của bà chủ đã hoàn toàn quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Ban đầu chúng tôi chỉ chọn sơ qua vài bộ trong danh mục, sau đó bắt đầu thử đồ một cách nghiêm túc như chơi trò hóa trang. Nhờ diện mạo ưu tú, khoác lên người bộ nào trông cũng vừa vặn đẹp đẽ.
Mặt tiền cửa tiệm làm hoàn toàn bằng kính nên toàn bộ quá trình mua sắm của chúng tôi đều lộ ra ngoài. Nhờ việc chúng tôi đóng vai người mẫu sống, cái tiệm vốn vắng ngắt trước đó đã thu hút không ít khách khứa ghé qua.
Tuy nhiên, mọi ý định lén lút chạm vào những bộ quần áo chúng tôi vừa thử rồi cởi ra đều bị ngăn chặn.
“Hà, đây là điều tôi luôn muốn làm ít nhất một lần trong đời.”
“Mua quần áo sao?”
“Không. ‘Gói hết lại cho tôi, lấy tất cả.’ Là cái đó đấy.”
“À.”
Chúng tôi dành thời gian thay phiên nhau thử đồ rồi nhận xét trang phục của đối phương.
Không giống những người đàn ông khác chỉ ngồi một chỗ giương mắt nhìn, anh ấy chủ động chọn đồ cho cả tôi lẫn bản thân, lại còn bộc lộ thích ghét rất rõ ràng chứ chẳng hề e ngại, nhờ vậy mà việc chọn đồ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
“Anh không thấy mệt hay chán sao?”
Chúng tôi thay sang những bộ quần áo thoải mái và ưng ý nhất trong đống đồ chất đống vừa mua. Sau đó trèo lên chiếc xe ngựa hướng về phía dinh thự Công tước, trút bỏ hoàn toàn bộ lễ phục gò bó lúc đến. Đôi giày đế thấp vừa vặn ôm lấy chân vô cùng dễ chịu, dù gót chân tôi đã bắt đầu phồng rộp.
“Mệt chứ. Chẳng khác nào một bãi chiến trường.”
“Nhưng nếu coi đây là một trận chiến, thì chúng ta đã thắng lớn rồi còn gì? Lại còn thu hoạch được bao nhiêu chiến lợi phẩm nữa.”
“Thế nên tôi mới không phàn nàn đấy. Đúng là một trải nghiệm mới mẻ.”
Cassion mỉm cười cúi xuống nhìn bộ quần áo mới trên người. Thấy anh ấy có vẻ thích thú tôi cũng mừng, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ hình như mình khá hợp đi mua sắm cùng anh ấy.
Có lẽ vì còn lạ lẫm nên mắt thẩm mỹ của anh ấy cũng chẳng tệ chút nào.
“Lần trước tới chơi, tôi thấy trong dinh thự Công tước dường như chẳng có mấy ai. Có người làm hay người phụ việc nào dọn dẹp đống quần áo này không?”
“……”
“Trang phục với đồ đạc ngày mai mới chuyển tới cơ.”
“…… Chắc là… quản gia sẽ dọn thôi?”
Cũng đâu nhất thiết phải làm cho người quản gia duy nhất của chúng ta sợ mà bỏ chạy chứ. Thấy tôi nhìn bằng ánh mắt nghiêm túc, anh ấy liền lảng tránh ánh nhìn. Có vẻ không chỉ hôm đó vắng người, mà bản thân gia đình Công tước này đang rơi vào tình trạng thiếu nhân lực trầm trọng.
“Thôi thì đống đồ mua hôm nay tự chúng ta dọn vậy.”
“Tôi thì sao cũng được, nhưng cô làm được mấy việc đó thật à?”
“Có thể đây là lần đầu tôi mua nhiều quần áo thế này, nhưng dọn dẹp thì chẳng phải lần đầu. Như anh biết đấy, tôi đâu có được nuôi nấng kiểu tiểu thư đài các.”
Tôi có thể cảm nhận được chiếc xe ngựa đang chậm dần lại vì dinh thự Công tước nằm không quá xa trung tâm thành phố. Nhìn tòa nhà mà mình mới chỉ ghé qua đúng một lần đang tiến lại gần, tôi chỉnh lại tư thế ngồi uể oải của mình.
“Nếu anh muốn một người vợ quý phái chuẩn phong thái quý tộc trong số các quý tộc, thì sau khi ly hôn hãy rước một cô như thế về. Còn tôi thì chịu rồi đấy.”
“Không, thế này lại hay.”
“Dù sao tôi cũng đã nói sẽ lo liệu việc nhà Công tước cho đến khi Điện hạ trở thành Hoàng thái tử, nên trừ khi anh muốn người vợ thật sự của mình sau này phải tự tay dọn dẹp quần áo, bằng không chúng ta nên cải thiện tình hình tuyển dụng đi thôi, đúng không?”
“Miễn không phải tuyển hiệp sĩ thì tôi sao cũng được.”
“Mảng đó tôi sẽ không đụng vào. Còn điều gì tôi cần lưu ý nữa không?”
“Cũng không hẳn… Thật ra thì chẳng có mấy điều phải bận tâm đâu. Dù sao tôi cũng mới nhận nhà và tước vị chưa được bao lâu.”
Anh ấy ngượng ngùng thú nhận sự thật. Dù có là quý tộc mới nổi đi chăng nữa, thế này chẳng phải quá sơ xài rồi sao? Bước xuống khỏi chiếc xe ngựa đã dừng hẳn, tôi lờ mờ cảm nhận được một núi công việc đang chờ đợi mình phía trước.
Cassion có vẻ định đưa tay ra hộ tống, nhưng dù sao cũng chẳng có ai nhìn ngó, tôi liền tự mình nhảy tót xuống trước.
Tôi có thể nhìn thấy người quản gia, nhân tài quý giá duy nhất mà chúng tôi có, đang bước ra đón xe ngựa.
“Mừng người đã về. Tôi nghe nói hai người đã đến tiệm trang phục ngay sau lễ cưới, nhưng hai người không có hành lý gì sao?”
Chắc là ông ấy không đứng đợi từ lúc lễ cưới kết thúc đấy chứ. Đáng lẽ mình nên để lại dặn dò mới phải.
“Ngày mai đồ mới chuyển đến. Số lượng khá nhiều đấy, nhưng tôi sẽ tự dọn dẹp nên cứ để nguyên như lúc giao tới là được.”
“Như thế sao được ạ. Tôi sẽ dọn dẹp.”
“…Nghe xong câu đó chắc ngày mai ông sẽ hối hận cho xem. Cứ nghe lời tôi đi.”
Người quản gia đi theo sau tôi, hoàn toàn ngó lơ vị chủ nhân của mình. Mà ngẫm lại thì, so với một quản gia thì anh ta còn khá trẻ.
“Này Cassion. Bây giờ tôi đã là vợ anh rồi, anh không định giới thiệu tử tế sao?”
Cassion, người đang thong thả bước xuống xe ngựa, hất cằm về phía người quản gia vừa bỏ rơi mình để đi theo tôi.
“Đó là Bert Schlieffen. Tôi đào gạt cậu ta từ băng lính đánh thuê nơi mình từng làm việc, trước đây cậu ta chuyên xử lý giấy tờ. Cũng khá thông minh đấy.”
Người quản gia lườm Cassion một cái vì gọi mình là ‘đó’, nhưng khóe môi lại giật giật khi được khen là thông minh. Đúng là một người thành thật. Tôi thích điều đó.
“Quản gia Bert. Rất mong được hợp tác với anh.”
“Thưa phu nhân, tôi cũng vậy.”
Khi tôi đưa tay ra, anh ta luống cuống như một cỗ máy bị hỏng, vừa định cúi chào vừa định bắt tay cùng một lúc. Cassion bước lại gần thấy cảnh tượng buồn cười đó liền bật cười khẩy.
“Được rồi, vào nhà thôi. Tôi sẽ giới thiệu cô với những người khác. Phải xong trước giờ ăn tối mới được.”
“Số lượng người làm ít đến thế sao?”
“Ừm… Quản gia và vài hiệp sĩ.”
Vậy là chẳng có ai đảm nhận mấy việc vặt vãnh cả. Trong trường hợp đó thì chẳng việc gì phải đi vòng quanh chào hỏi từng người. Ấn tượng đầu tiên luôn là quan trọng nhất.
Nhìn cách anh ấy đưa quản gia Bert từ băng lính đánh thuê về, chắc mấy hiệp sĩ kề cận cũng là những người từng làm việc chung thời anh ấy còn là thường dân.
“Nếu vậy thì cứ gọi tất cả mọi người đến bàn ăn tối đi. Chúng ta nên tổ chức một bữa tiệc mừng đám cưới chứ. Có đầu bếp rồi đúng không?”
Anh ấy vốn định dẫn tôi về phía sân huấn luyện thì đột nhiên mở to mắt, sau đó gật đầu có vẻ khá thích gợi ý của tôi. Rồi anh ấy tự tin chống hai tay lên hông.
“Người đầu tiên tôi thuê sau khi trở thành Công tước chính là đầu bếp đấy. Tôi ghét nhất là bị bỏ đói. Nếu không vì lý do gì khác thì ít nhất cô cũng có thể trông chờ vào những bữa ăn ngon lành khi ở dinh thự Công tước này.”
“Đó là tin tức đáng mừng nhất mà tôi được nghe đấy. Tôi cũng ghét bị đói lắm. Nhớ đảm bảo cho tôi đủ ba bữa một ngày nhé.”
“Cô gầy gộc thế này, ba bữa liệu có đủ không đấy?”
“Ba bữa là tiêu chuẩn cơ bản thôi, dĩ nhiên ở giữa phải có đồ ăn vặt nữa chứ. Và đừng có đi nhận xét cơ thể người khác, đồ lợn cơ bắp.”
“Lợn…?!”
Anh ấy lấp bấp như thể không tin vào tai mình. Tôi bước về phía phòng của mình theo hướng anh ấy vừa chỉ dẫn, liếc nhìn người quản gia phía sau đang nhe răng cười đến tận mang tai.
“Vậy tôi đi tắm rửa sửa sang lại chút trong lúc chuẩn bị bữa tối nhé.”
“Thưa phu nhân, tôi rất tiếc nhưng hiện tại chúng tôi vẫn chưa có người phục vụ để phụ giúp người tắm rửa…”
“Tôi quen tắm một mình hơn nên không sao đâu. Ở đó có phòng tắm đúng không?”
“Vâng, có ạ! Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ các vật dụng cần thiết! Dù không biết có hợp ý phu nhân hay không…”
“Thế là đủ rồi. Cảm ơn anh, quản gia.”
Người quản gia đang luống cuống ngay lập tức tỏ ra cảm động, nhanh nhảu dẫn đường đưa tôi về phòng. Phía sau lưng chúng tôi, Cassion vẫn đứng ngơ ngác tại chỗ, liên tục lẩm bẩm “Lợn… lợn cơ bắp…”
Nói thật nhé, với cái khuôn ngực đó thì anh mới là người nên mặc áo ngực chứ không phải tôi đâu.
***
“Thấy thế nào?”
“Ôi… Thật ngoài sức tưởng tượng của mình.”
Tắm rửa xong xuôi, tôi mới nhận ra ngoại trừ đống quần áo đang mặc trên người ra thì mọi thứ còn lại đều được giao đến sau, nên thứ duy nhất tôi có thể mặc lúc này là bộ đồ tàn tươm mang từ nhà đi.
Tôi đã đắn đo xem có nên mặc lại bộ đồ lúc ra mắt ban đầu không, nhưng làm vậy thì khó chịu lắm. Dù đồ cũ có tàn tươm thật, nhưng ít ra chúng vẫn sạch sẽ, thế nên tôi thay vào rồi mới đi xuống nhà. Và quả nhiên, cảnh tượng diễn ra trước mắt vượt xa cả hình dung của tôi.
“Thấy chưa? Ta đã bảo là đừng lo về đồ ăn rồi mà.”
Cassion dẫn tôi đến chiếc bàn tròn được vây quanh bởi dàn hiệp sĩ, dáng vẻ cậu ta trông tự tin nhất trong cả ngày hôm nay, khiến tôi thầm nghĩ: Lượng thức ăn thì nhiều hơn dự đoán, còn số lượng hiệp sĩ ngồi ăn lại ít hơn tưởng tượng.
“Chào mừng phu nhân!”
Mà này, đám này là xã hội đen đấy à? Tôi phải suýt nữa mới nén nổi cái khao khát hếch vai chào lại kiểu “Hê mấy chú em, dạo này thế nào rồi!”.
“Rất vui được gặp mọi người. Tôi là Asilia.”
“Phu nhân xinh đẹp quá!”
Mấy gã thậm chí còn đập bàn rầm rầm, trong khi Cassion vẫn giữ nét mặt tự hào như muốn nói ‘Thấy chưa?’. Tôi ngồi xuống, nghĩ bụng đúng là phúc đức tám đời khi mình không mặc bộ đồ có miếng đệm vai. Cái gia tộc Công tước này hết chữa thật rồi.
“Vậy thì, vì gia tộc Công tước nào. Mọi người, nhấp môi làm một ly đi!”
Mà bản thân tôi vốn dĩ cũng là đứa hết chữa nốt. Đã là bầu không khí thế này thì mình phải nhập cuộc thôi. Ngay khi vừa ngồi xuống, tôi nâng ly lên và hô to. Sau một khoảnh khắc im lặng, những chiếc ly đồng loạt được nâng lên cùng tiếng reo hò.
“Đừng đợi nữa, mọi người cứ ăn uống tự nhiên đi!”
“Tuyệt vời! Phu nhân là nhất!”
“Oa, sếp… ý tôi là, Ngài Công tước, ngài lấy được vợ hời rồi. Phu nhân năng nổ quá!”
Cassion, người duy nhất không nâng ly và đang đồng tử run rẩy, nhìn tôi như thể bị chập mạch trước lời chúc mừng của các hiệp sĩ. Tôi thì đã nốc cạn ly rượu khai vị trong một hơi và đang vẫy vẫy chiếc ly rỗng trên đầu.
“Sao anh không ăn đi mà ngồi đó làm gì? Anh đang ăn kiêng vì tôi gọi anh là heo đấy à?”
“…Này, Asilia.”
“Ai cho anh gọi vợ mình là ‘này’ thế hả, này.”
“Tôi gọi cô bằng tên đàng hoàng mà?”
“Nghe chẳng có chút khí chất vợ chồng mới cưới gì cả. Gọi tôi bằng tên thân mật đi, heo con của tôi.”
“Thân hình tôi hoàn toàn bình thường nhé!”
Đám hiệp sĩ khoái chí vô cùng khi thấy Cassion bị tôi trêu cho nổi điên lên. Cậu ta nghiến răng nghiến lợi ngồi xuống, vừa lườm tôi chằm chằm vừa kín đáo lấy nĩa gắp rau thay vì gắp thịt. Ôi, nhưng mà nếu vòng ngực của cậu ta nhỏ đi thật thì rắc rối lắm đấy.
“Mà này… Thật sự chỉ có bấy nhiêu đây thôi sao?”
“Đúng vậy. Tôi đã bảo là ngoài hiệp sĩ và quản gia ra thì tôi chưa thuê thêm ai khác mà.”
“Không có hiệp sĩ nào đang đi làm nhiệm vụ khác sao?”
Tôi nhìn quanh bàn ăn một lần nữa. Họ đang ngấu nghiến một lượng thức ăn khổng lồ, nhưng số lượng người thì chưa đến ba mươi. Tay nghề của từng cá nhân chắc chắn là rất tuyệt vời, nhưng mà… Giờ thì tôi đã hiểu vì sao chính tay ngài Công tước lại phải đi đột kích dinh thự Hầu tước rồi.
“Tôi hiểu điều cô muốn nói, nhưng đây là toàn bộ người của tôi. Trong thời gian chiến tranh, có rất nhiều hiệp sĩ đi theo tôi. Nhưng họ là hiệp sĩ của Hoàng tử nhiều hơn là của tôi.”
“Nhưng chẳng lẽ không còn ai khác đi theo anh sao?”
“…Ở lại bên cạnh tôi thì họ cũng chỉ mang danh là hiệp sĩ của một Công tước trên danh nghĩa, thế thì nguy hiểm lắm. Chẳng thà để họ sống với tư cách là hiệp sĩ của hoàng gia, nơi có danh dự đi kèm, không phải tốt hơn sao?”
Nhìn nét mặt đắng ngắt mà cậu ta cố che giấu sau ly rượu đang nâng lên, tôi liền nhận ra.
Lý do ngay từ đầu cậu ta nạp tôi vào làm người vợ giả có lẽ là để sau này khi tìm được người vợ thật sự mà cậu ta yêu thương, gia tộc sẽ được ổn định. Chứ không phải là để đưa cô ấy vào nguy hiểm trong những thời điểm mà các cuộc đột kích diễn ra tràn lan như bây giờ.
Cậu ta là một người có trái tim ấm áp hơn vẻ bề ngoài rất nhiều. Chiến tranh đã kết thúc, cậu ta không muốn thấy người của mình gặp nguy hiểm vì những cuộc tranh giành quyền lực vô bổ. Rõ ràng ba mươi mấy hiệp sĩ ở đây lúc này là những người đã trụ lại mặc cho Cassion có tìm cách xua đuổi họ đi.
“……”
Đúng là rau nào sâu nấy – tôi có thể thấy mấy gã hiệp sĩ đang nhìn chúng tôi với vẻ không hài lòng, vờ như không quan tâm. Phải chi họ đang nghĩ rằng ngay lúc này đây, Cassion vẫn có thể bảo họ rời đi nếu họ muốn?
Nhưng suy nghĩ của tôi thì hơi khác với Cassion một chút. Gia tộc Công tước trên danh nghĩa cái gì chứ.
“Hồi nãy tôi có nói là sẽ không can thiệp vào chuyện của các hiệp sĩ, nhưng thế này thì xem ra vẫn quá ít. Tôi nghĩ chúng ta không nên chỉ thuê thêm người làm đâu.”
Tôi sẽ không để yên thế này nữa đâu. Và để gia tộc Công tước trở nên mạnh mẽ thì một mình Cassion mạnh thôi là chưa đủ. Cậu ta cần có thêm những cánh tay và bờ vai đáng tin cậy.
Tôi tiếp tục lên tiếng, xoay người về phía các hiệp sĩ, những người mà tôi tin chắc mười mươi là sẽ đồng tình với ý kiến của mình. Bọn họ hình như cũng đã đọc được suy nghĩ của tôi, đôi mắt sáng lên một kỳ vọng kỳ lạ.
“Tôi tuyệt đối không có ý coi thường năng lực của các anh đâu. Nhưng mà… tôi nói điều này vì chúng ta cần phải có một số lượng nhân sự cơ bản nhất định, các anh hiểu mà đúng không.”
“Đúng vậy đấy! Chúng tôi đang thiếu người trầm trọng đây này!”
“Tôi thà làm đầu rắn còn hơn làm đuôi rồng. Tôi đến đây vì muốn tự tay gầy dựng một vị trí cho mình trong dinh thự Công tước chứ không muốn làm mấy việc vặt rãnh rỗi ở hoàng gia, thế mà lúc đến nơi thì lại chẳng có mống cấp dưới nào cả!”
“…Mấy người đang bảo ta là rắn đấy à?”
“Đừng có bới lông tìm vết vô lý thế. Anh thừa biết người ta đâu có ý đó.”
Khi Cassion gầm lên, đám hiệp sĩ vừa hùa theo tôi liền ngậm chặt miệng lại, nhưng người dập tắt cái miệng của Cassion lại chính là tôi. Ánh mắt âm thầm ủng hộ từ các hiệp sĩ lại càng trở nên dữ dội hơn.
“Trở thành hiệp sĩ của gia tộc Công tước là một vị trí rất tốt. Đúng như vị hiệp sĩ đó vừa nói, sẽ có những người coi trọng những giá trị khác ngoài danh dự, và tùy thuộc vào cách các anh vận hành, nơi đây có thể trở thành một nơi tuyệt vời hơn bất kỳ đâu trên thế giới này.”
“……”
“Và để có thể thoải mái bảo vệ lẫn nhau rồi sống ở một nơi tốt đẹp như thế, chúng ta cần phải có một số lượng người tối thiểu, anh biết mà.”
“…À thì, tôi cũng định tuyển thêm người mà. Nhưng thời gian qua tôi bận rộn ngược xuôi theo lệnh của Hoàng tử quá, lại chưa tìm thấy ai vừa mắt cả.”
“Chỉ cần chiêu mộ những người có nhân cách đàng hoàng, không đến mức hết đường cứu chữa là được, rồi chúng ta sẽ huấn luyện họ sau.”
Cassion, gã vừa thừa lúc tôi không chú ý để lén ăn thịt, liền giật mình đưa ra cớ này cớ nọ. Cảm thấy nếu nói thêm nữa thì sẽ thành ra xâm phạm vào lãnh địa của cậu ta, tôi chỉ đành nhún vai.
Đối với một kẻ nổi danh như anh hùng chiến tranh với biệt hiệu ác quỷ chém giết, thì tiêu chuẩn của cậu ta cao đến mức nào cơ chứ? Nhưng những người cần thiết ở đây lúc này không phải là hiệp sĩ để ra chiến trường, mà là lực lượng bảo vệ để canh giữ các cánh cổng. Chỉ cần họ không phải là những tài năng hoàn toàn vô phương cứu chữa, thì lòng trung thành và năng lực đều có thể rèn luyện sau khi vào đây.
“Dù sao thì xin anh hãy xử lý việc này càng sớm càng tốt nhé. Tôi cũng sắp thuê người làm rồi, nhưng nếu không có vệ sĩ bảo vệ dinh thự thì họ sẽ bất an lắm.”
“Vậy sao…? Được rồi. Tôi sẽ đẩy nhanh tiến độ một chút.”
Cuộc sống ở gia tộc Công tước này đúng là phải bắt đầu lại từ số 0 tròn trĩnh.
“Tôi nghĩ chúng ta cũng cần phải trang trí lại tòa lâu đài nữa. Nhìn nó giống như một nơi vừa mới được ban tặng quá nhỉ? Chẳng có chút hơi thở sống nào của con người cả.”
“Tôi giao việc đó cho cô đấy. Nếu là tôi làm thì e rằng nhìn nó sẽ… không được quý tộc cho lắm.”
“Lúc nãy nhìn anh chọn đồ tôi thấy thẩm mỹ của anh đâu có tồi. Tự tin lên chút đi. Trước mắt việc nhà cứ để tôi lo.”
Trước lời khen nhỏ nhẹ này, đôi môi đang nhai rau của Cassion khẽ giật giật, còn đám hiệp sĩ thì gửi đến những ánh nhìn đầy mờ ám. Mấy cái người này thật là. Chắc họ sẽ xỉu ngất trước những gì tôi sắp nói tiếp theo đây mất.
“Và đêm nay, tôi sẽ sang phòng anh.”
“?!”
Lần này, cái gã đang lén giấu miếng thịt giữa đống rau trên nĩa liền há hốc miệng nhìn tôi trong kinh ngạc. May mà cậu ta không làm rơi cái nĩa xuống.
Nghĩ bụng cậu ta trêu chọc thú vị hơn nhiều so với cái ấn tượng ban đầu như gã tâm thần, tôi đưa ngón tay lên lau đi khóe miệng cậu ta, nơi thực chất chẳng dính bất cứ thứ gì.
“Đêm tân hôn của chúng ta đấy, anh yêu. Hãy đợi tôi nhé.”
Tôi hạ ngón tay xuống và khép chiếc hàm đang há hốc của cậu ta lại. Với khoảng cách và số lượng người hiện tại, tôi không thể nào khép hết những chiếc hàm đang há hốc của toàn bộ đám hiệp sĩ ở đây được.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...