Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 24
Trong lúc Cassion đi lấy thức uống, tôi chú ý quan sát Hoàng hậu kỹ hơn. Bà ngồi đó, từ lúc bước vào đến giờ chẳng hề thay đổi biểu cảm hay cử động dù chỉ một chút, đến mức trông gần như chẳng còn sự sống.
“Hừm…”
Trong nguyên tác, người ta chỉ đề cập đến những hành động và âm mưu của Hoàng hậu chứ chẳng hề mô tả diện mạo cá nhân của bà. Thế nên tôi từng hình dung bà là một kẻ độc ác, nhưng khi tận mắt nhìn thấy Đệ nhất Hoàng hậu, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
“Nàng đang nhìn gì mà chú tâm thế?”
Khi tôi đang tràn ngập những cảm xúc hỗn loạn trước thực tế rằng, để đưa Nhị hoàng tử lên làm Hoàng thái tử, chúng tôi sẽ phải kéo người phụ nữ cao quý này xuống bùn lầy, thì đột nhiên một mái tóc vàng óng ánh choáng ngợp lấy tầm mắt tôi.
Tôi giật nảy mình, vai run lên, rồi nghe thấy một tiếng cười khẩy nhẹ nhàng. Cái tên này làm tôi hết hồn rồi lại đứng đó cười đấy ư?
“Tôi xin lỗi, Phu nhân. Tôi không cố ý đâu… Ngay cả dáng vẻ giật mình của nàng cũng đáng yêu như một chú thỏ vậy.”
“…Thiếu gia.”
“Tôi đã bảo là nàng có thể gọi tôi là Lex rồi mà, Công tước phu nhân?”
Vẻ ngoài vốn đã rực rỡ của hắn hình như còn được chải chuốt kỹ lưỡng cho buổi dạ tiệc, đến mức chói cả mắt. Mái tóc vàng lấp lánh như mật ong cùng đôi mắt xanh thẫm quả thực mang nét thiên thần, nhưng thật ngạc nhiên là ngoại hình ấy vẫn có thể khiến người ta khó chịu đến thế.
“Chẳng phải Thiếu gia nên ra ngoài kia trò chuyện với các tiểu thư thì tốt hơn sao?”
Những ánh nhìn vốn đã hướng về phía tôi nay lại tăng lên gấp bội khi hắn tiến lại gần. Đặc biệt là những cái nhìn chằm chằm đầy gay gắt từ các tiểu thư đến tuổi lấy chồng khiến tôi tỏ rõ sự khó chịu, nhưng Lex Romenel chẳng hề lay chuyển dù chỉ một phân.
“Tôi vốn khá nhút nhát, nên ở bên cạnh Phu nhân tôi cảm thấy thoải mái hơn.”
“Theo tôi được biết thì chúng ta mới chỉ gặp nhau đúng một lần trước đây.”
“Phu nhân đã khiến tôi cảm thấy dễ chịu ngay từ lần đầu gặp mặt. Đó là lần đầu tiên tôi trải qua cảm giác như vậy đấy.”
Hắn bị điên à? Lúc ở trong thượng uyển hắn cũng thế này, nhưng đây là đại sảnh dạ tiệc nơi ai ai cũng có thể nhìn thấy. Tại sao hắn lại trắng trợn tán tỉnh một người phụ nữ đã có chồng như tôi chứ?
“Thật đau lòng khi phải nhìn một người phụ nữ xinh đẹp thế này đứng làm cảnh ở góc phòng. Nàng có muốn bước ra phía trước một chút không?”
“Không, tôi thấy ở đây rất thoải mái…”
“Và tôi muốn có cơ hội được nhảy điệu tiếp theo cùng Phu nhân.”
Hắn tự nhiên nắm lấy tay tôi mà không xin phép rồi dẫn tôi ra giữa sảnh, sau đó đột ngột cúi người hôn lên tay tôi để mời nhảy.
Đó không chỉ là một nụ hôn phớt lịch sự trên lưng bàn tay, mà là một cú nhấn môi chặt chẽ mà tôi có thể cảm nhận rõ ràng dù đang đeo găng tay. Giật mình, tôi nhanh chóng rụt tay xuống.
“Tôi không muốn.”
“Cậu đang làm cái trò gì đấy?”
Tôi muốn đẩy phắt hắn ra, nhưng nhận thức được những ánh mắt đang theo dõi, tôi từ chối dứt khoát nhưng bằng một giọng nói chỉ đủ cho hắn nghe. Tuy nhiên, giọng tôi lại trùng đè lên một giọng nói khác đã chờ sẵn từ lâu.
Thế nhưng Lex dường như ngạc nhiên trước lời nói của tôi hơn là giọng điệu sắc lẹm của Cassion, hắn trố mắt nhìn tôi, khuôn miệng hơi há ra.
“…Tôi xin lỗi, Phu nhân. Xung quanh hơi ồn ào nên chắc tôi nghe nhầm…”
“Tôi bảo là không.”
“Tránh xa vợ tôi ra.”
Một lần nữa, giọng của Cassion và tôi lại trùng nhau. Thấy hàm của Lex còn rớt sâu hơn nữa, tôi giơ bàn tay phải vừa bị hắn nắm lên trước mặt Cassion.
“Đại nhân, anh khử trùng giúp em cái này được không? Cảm giác khá là khó chịu.”
“…!”
Trong khi mặt Lex lập tức đỏ bừng lên, thì Cassion, người vừa mới hừng hực bực bội, đã lấy lại nụ cười khi nhìn tôi. Anh trừng mắt nhìn Lex trong khi chậm rãi tháo chiếc găng tay đang che phủ bàn tay tôi ra.
“Dĩ nhiên rồi, nếu đó là điều bà xã muốn.”
Anh cúi người và chậm rãi hôn lên lưng bàn tay trần của tôi. Như thể đang khử trùng kỹ lưỡng đúng vị trí đó, môi anh lưu lại rất lâu. Khi môi anh rời đi, tôi không kìm được mà bật ra một tiếng cười nhỏ.
“Tốt nhất là vứt chiếc găng tay này đi thôi. Bẩn quá.”
Đối với một tiểu thư chưa chồng, việc không đeo găng tay tại dạ tiệc sẽ là một sự thất lễ lớn, nhưng dù sao tôi cũng đã kết hôn rồi. Vờ như tỏ ra tiếc nuối, tôi dựa vào người anh.
“Xấu hổ quá, em phải làm sao đây? Anh ôm em và che chắn cho em một chút được không?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Hôm nay anh ăn ý với tôi một cách lạ thường, dù bình thường vốn rất vụng về. Một tay cầm ly nước tôi yêu cầu, tay kia bao bọc lấy bàn tay tôi, anh nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn Lex, phát ra một tiếng hừ nhẹ.
“…Phu nhân, có thực sự cần phải làm tôi blm mặt đến mức này không?”
Mặt Lex đã đỏ gắt đến tột cùng. Tôi ngây thơ nghiêng đầu, thì thầm bằng một giọng nói nhỏ nhẹ không thể tới tai những người vẫn đang tò mò theo dõi chúng tôi.
“Cậu vừa gọi tôi là gì cơ, Thiếu gia?”
“…Phu nhân?”
“Đúng rồi. Tôi là phụ nữ đã có gia đình. Đi mà chơi trò chơi của cậu ở chỗ khác ấy.”
Chà, đây là lúc tôi nên khoe nhẫn cưới ra, nhưng tôi lại chẳng có chiếc nào. Tôi mới nhớ ra là mình đã quên mất chuyện đó, bị xao nhãng bởi váy vóc và đồ ăn chót sau khi đã đòi một chiếc nhẫn đủ to để đập vỡ sọ người khác.
“Tôi chỉ thấy tội nghiệp Phu nhân thôi. Tôi muốn làm một người bạn và an ủi nàng, vì nghĩ rằng có thể nàng đã phải chịu đựng một cuộc hôn nhân không như ý…”
“Cậu không phải gu của tôi.”
Tại sao hắn lại thế này nhỉ, thật sự đấy? Hắn có vẻ xấu hổ, nhưng có lẽ vì thế mà hắn lại kiên trì tiếp cận mà không chịu bỏ cuộc. Tôi giả vờ như chào hỏi hắn rồi ghé sát lại thì thầm.
“Tôi biết là mình đẹp, nhưng cậu phiền phức quá đấy. Cậu biến đi giùm cái được không?”
“Phụt.”
Tôi cứ nghĩ mình đã thì thầm rất nhỏ, nhưng Cassion, người đã dán chặt lấy tôi khi tôi tiến lại gần Lex, chắc chắn cũng đã nghe thấy. Tôi lịch sự chào Lex đang đứng hình rồi bám lấy Cassion bước đi.
Tôi có thể thấy các tiểu thư nắm bắt cơ hội này và ùa tới để an ủi Lex. Bây giờ thì hắn khó mà thoát ra được rồi. Dù là về mặt tinh thần hay thể xác.
“Phù, em nghĩ mình cần ra ban công uống ly này thôi.”
“Đi đường này.”
Sau khi cuối cùng cũng cắt đuôi được cái tên dính như đỉa Lex và nhận lấy ly nước Cassion mang tới, anh dẫn tôi ra ban công chỉ xuất hiện sau khi đi đến tận cuối sảnh. Giọng anh vẫn còn vương chút tiếng cười.
“Đừng cười nữa. Hắn ta thực sự kiên trì dính lấy đấy.”
“À… Đúng vậy. Tôi sẽ xử lý hắn riêng, Asil.”
“Không, không cần phải làm đến mức đó đâu. Dù sao hắn cũng là con trai thứ của một gia đình Bá tước.”
“Ai mà quan tâm chứ? Hắn là cái tên chuyên đi tán tỉnh vợ người khác.”
“Em đoán là hắn đang tự cao vì vẻ ngoài của mình đấy.”
Sau khi bước vào ban công và đóng cửa lại, thậm chí kéo cả rèm che, gần như toàn bộ tiếng ồn từ đại sảnh đã bị chặn đứng. Hít một hơi thật sâu không khí đêm rồi thở ra, tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
“Chẳng phải nàng vừa nói hắn không phải gu của nàng sao?”
“Đúng vậy. Hắn trông xinh trai đấy, nhưng em không thích mấy kiểu mỹ nam như thế.”
“…Thế thì gu của nàng là gì?”
Gu của tôi sao? Tôi chưa từng thực sự suy nghĩ sâu sắc về gu của mình… Nhưng Cassion có vẻ khá tò mò và kiên nhẫn chờ đợi trong sự im lặng của tôi.
“Em nghĩ em sẽ thích một người đàn ông có sự đối lập.”
“Sự đối lập? Ý nàng là sao?”
“Kiểu như một người đẹp trai nhưng lại không biết mình đẹp, hoặc một người nam tính và vững chãi nhưng trông lại đáng thương khi khóc ấy?”
“…Nàng thích mấy gã đàn ông khóc lóc đáng thương sao?”
“Không, nếu anh tóm tắt lại như thế thì nghe em giống một kẻ biến thái lắm đấy.”
Nhưng nó cũng chẳng hoàn toàn sai. Chẳng có gì tuyệt bằng việc chứng kiến một kẻ đẹp đẽ vì mình mà rơi lệ. So với điều đó, Lex không chỉ là con trai của một quý tộc thuộc phe Nhất Hoàng tử, mà còn là một gã đẹp mã quá đỗi tự giác về sức hút của bản thân và cực kỳ mặt dày, điều đó thật sự chẳng chút hấp dẫn nào.
"…Tôi thậm chí còn chẳng nhớ nổi lần cuối mình khóc là khi nào nữa…"
"Ngài vừa nói gì cơ?"
"…Không có gì đâu."
Dù vậy, ngoại trừ các hoàng tử ra thì chúng tôi gần như là tâm điểm của buổi dạ yến này. Nếu ở ngoài quá lâu, trông chúng tôi có vẻ sẽ thiếu đi dũng khí. Khi tôi hít một hơi thật sâu nếm trọn không khí đêm muộn, tôi nghe thấy tiếng anh ta rì rầm điều gì đó sau lưng.
"Rượu cũng đã uống xong rồi, giờ chúng ta quay lại buổi tiệc thôi."
"Đã về rồi sao?"
"Tôi không nghĩ ở ngoài quá lâu là tốt đâu. Đã làm thì chúng ta nên làm cho rõ ràng mọi chuyện."
Anh ta trông chẳng có vẻ gì là hào hứng, nhưng vẫn gật đầu rồi tháp tùng tôi. Nhớ lại thì, Cassion thực ra lại rất hợp với mẫu người mang nét cuốn hút đầy bất ngờ. Trước khi giao kèo giữa chúng tôi diễn ra, tôi đã từng lo lắng về khả năng tác động đến anh ta, nhưng ai mà ngờ được anh ta lại ngoan ngoãn nghe lời đến thế cơ chứ?
"…Xây hẳn ba cái đập nước, đúng là phí tiền vào những thứ không đâu."
"Bởi vậy mới nói bọn nhà giàu mới nổi làm gì có giáo dưỡng. Chúng đâu biết cách tiêu tiền sao cho đúng. Thật xấu hổ khi phải gọi chúng là đồng liêu quý tộc…"
Ngay khi chúng tôi từ ban công trở lại đại sảnh, chúng tôi đã chạm mặt ngay vài vị quý tộc thuộc phe Nhất Hoàng tử đang thì thầm bàn tán trong một góc khuất gần rèm cửa. Họ ngoảnh đầu lại khi nghe thấy tiếng bước chân chúng tôi tiến đến, rồi bất giác đông cứng như đá khi ánh mắt hai bên va vào nhau.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...