Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. - Chương 8

“Tôi cứ tưởng bệnh nhân đầu tiên của mình phải là mấy vị hiệp sĩ chứ.”

“Bớt nói lại rồi lo chữa trị cho cô ấy đi.”

“Trong hoàn cảnh này thì làm sao tôi im miệng được.”

Nữ bác sĩ gia đình mà Công tước thuê vì sự táo bạo hóa ra còn gan bạo hơn tưởng tượng. Cô ta thậm chí còn tặc lưỡi ngay trước mặt Cassion, người vẫn chưa thể làm dịu đi ánh mắt điên loạn của mình.

“Chà, vì tôi chữa trị trực tiếp cho tiểu thư nên ngài sẽ được chứng kiến tận mắt tay nghề của tôi thôi.”

“Ta phải coi đó là một lời nói đùa à?”

“Đừng đứng lườm một bên nữa, ngài ra ngoài giùm cho.”

Đúng là có lý do khiến cô ta chẳng sở hữu chút kinh nghiệm làm việc nào dù thành tích học tập cực kỳ xuất sắc. Tôi cứ nghĩ đơn giản là do bản thân là phụ nữ, nhưng đến mức này thì rõ ràng là không hề có bản năng tự bảo vệ mình.

Tôi cảm thấy cần phải tách cô ta ra khỏi Cassion.

“Tại sao ta phải ra ngoài?”

“Vì cô ấy cần được điều trị ở cả những vị trí bên trong lớp áo nữa.”

“Cái gì? Ở đâu cơ?”

Do bị đá liên tục trong lúc nằm sấp trên sàn nên bụng và lưng tôi đau rát khắp nơi.

Tôi nói vậy vì nghĩ mình cần phải cởi áo ra để được khám đàng hoàng, nhưng Cassion, người có đôi mắt vừa cuồng loạn trở lại, đột ngột lao đến tóm lấy tôi.

“Anh làm cái gì vậy!”

Tôi hô lên vì kinh ngạc trước cử chỉ suýt soát như chực chồm lấy mình của anh, nhưng trái ngược với thái độ hung hăng đó, đôi bàn tay đang siết lấy vai tôi cùng ánh mắt đảo qua khắp cơ thể tôi lại vô cùng cẩn trọng. Trót hét lên vì tưởng sắp bị lột đồ, tôi chỉ khiến bác quản gia vừa bước vào cùng chúng tôi được một c phen giật mình.

“Tôi không sao đâu, anh lùi lại giùm đi.”

Nhưng khoảng cách lại quá gần. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh lại phát hiện thêm nhiều vết thâm cùng vết xước trên chân tôi rồi nhăn mặt. Tôi đẩy anh ra. Dù ngoan ngoãn lùi lại, ánh mắt gay gắt của Cassion vẫn chẳng chịu dịu đi.

“Lũ tồi đó… Đáng lẽ ta phải nện cho chúng một trận ra trò nữa mới đúng.”

“Thế là đủ rồi. Anh mà tay chân thêm chút nữa thì chắc bọn họ chết mất.”

Tôi lắc đầu, chỉnh lại nếp váy để che đi các vết thương. Tôi nhớ lại hình ảnh gia đình mình bị ăn đòn tới mức bầm dập dưới tay Cassion và tôi. Chúng tôi đã chọn cách giải quyết bằng nắm đấm, tự mình xử lý mọi chuyện trước khi pháp luật kịp chính thức trừng phạt họ vì tội bắt cóc Công tước phu nhân.

Dù họ có nộp đơn khiếu nại hay tranh chấp về tính hợp pháp của cuộc hôn nhân này thì cũng phải mất một thời gian dài mới tỉnh táo lại được. Khả năng cao là họ còn chẳng có tiền mà gọi bác sĩ ấy chứ.

“Tình trạng thế này rồi mà cô vẫn cười được à.”

Có lẽ tôi đã vô thức mỉm cười vì sự thỏa mãn. Ôi, mình không nên bị vấy bẩn bởi sự bạo lực như thế này mới phải.

“Tình trạng của tôi thì làm sao? Đây là diện mạo của kẻ chiến thắng đấy.”

Dù toàn thân chằng chịt vết thương, tôi vẫn chẳng hề hối hận.

“Sao cô không ngoan ngoãn ngồi yên chờ ta đến?”

“Làm sao tôi biết khi nào anh mới tới? Đúng là anh đã đến nhanh hơn tôi tưởng, nhưng nếu bọn bắt cóc không phải là người nhà tôi mà là phe của Đệ nhất Hoàng tử thì trong lúc chờ đợi chắc tôi xong đời rồi.”

Thực ra Cassion nói đúng. Một khi biết kẻ bắt cóc là người nhà mình chứ không phải phe Đệ nhất Hoàng tử, đáng lẽ tôi có thể lặng lẽ chờ đợi.

Căn cứ theo bản hợp đồng của chúng tôi, thế nào anh cũng sẽ tìm ra tôi, dù có tốn chút thời gian.

Thế nhưng tôi lại chẳng có đủ kiên nhẫn để thong dong chờ đợi, mà nếu cứ ngồi yên một chỗ chờ anh đến trả thù giùm thì tôi cũng chẳng thể cảm thấy thỏa mãn đến thế này.

“Cứ coi như đây là một trải nghiệm bị bắt cóc để làm kinh nghiệm cho sau này đi.”

“Cô bị điên à? Đó là chuyện có thể thốt ra dễ dàng thế sao?”

Thấy tôi nhún vai thản nhiên, Cassion nghiến răng trần trọc. Hôm nay anh ấy thực sự đang rất căng thẳng. Răng lợi là vô giá đấy biết không. Đôi răng chắc khỏe của tôi hôm nay đã thể hiện xuất sắc lắm rồi.

“Sẽ không có vụ bắt cóc nào tương tự xảy ra nữa đâu! Từ giờ trở đi, ta sẽ ngồi cạnh cô trong tất cả các buổi phỏng vấn.”

“Cái gì? Mấy ngày tới tôi dự định dành cả buổi chiều để phỏng vấn đấy. Anh không có nhiều việc phải làm lắm sao?”

Dù chiến tranh đã kết thúc nhưng Cassion, người vừa mới tiếp quản ngôi vị Công tước, có vô số việc phải bận tâm ngoài việc huấn luyện các tân hiệp sĩ. Tôi nhìn anh như thể đó là điều nhảm nhí nhất trên đời, nhưng anh lại cực kỳ quả quyết.

“Đừng lo về chuyện đó, ta xoay xở được. Và chuyển phòng ngủ về lại phòng của ta ngay!”

Anh ấy chắc chắn làm được thôi. Đơn giản là phải thức đêm mà làm việc. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc thời gian ngủ ít đi và anh ấy sẽ kiệt sức… Mà thôi, đó đâu phải chuyện tôi cần bận tâm.

Thật lòng mà nói, tôi đã quên đưa vào hợp đồng điều khoản yêu cầu anh ấy phải làm hết sức để bảo vệ tôi trong thời hạn hôn nhân hợp đồng, nhưng xem ra thế này lại là may mắn.

“Anh tỉ mỉ hơn tôi tưởng— Áaaa!”

“…!”

Ngay khi tôi định thốt lên rằng anh ấy có trách nhiệm và tỉ mỉ hơn tôi tưởng thì tôi đã hét lên đầy kinh ngạc vì nữ bác sĩ đột ngột phanh phần trước chiếc váy của tôi ra.

Trong lúc tôi vội vã ngồi xuống, cố gắng che đi lớp nội y vừa bất ngờ bị lộ ra, tôi vội liếc qua khóe mắt thì thấy Cassion đang giật mình quay lưng đi.

“C-cô làm cái gì vậy? Phải làm chuyện này sau khi Cassion đi ra ngoài chứ!”

“Thì… Chẳng phải hai người là vợ chồng đã động phòng rồi sao? Tôi không ngờ một người vừa bàn chuyện chuyển về ở chung phòng lại thẹn thùng đến thế đấy.”

Khi tôi gào lên trong bàng hoàng, cô bác sĩ nhìn chúng tôi với nét mặt vẻ đầy hoài nghi. Chẳng thể tìm nổi từ ngữ nào để đáp lại, tôi chỉ biết ấp úng: “Nhưng… nhưng mà…!”, trong khi Cassion với vành tai đỏ bừng đang hắng giọng nhằm chữa thẹn.

“T-ta ra ngoài đây. Chữa trị xong thì sang phòng ta.”

Rầm-

Anh ta bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại đến mức suýt làm hỏng cả cửa phòng y tế. Ngay khi tôi ngả người xuống, giọng nói của cô bác sĩ quái gở lại lọt vào tai tôi.

“Sao hai người lại phản ứng thế nhỉ? Đằng nào xong trị liệu về phòng thì cô chẳng phải cởi đồ ra lần nữa?”

“…Cô nên tập trung kiểm soát cái miệng của mình hơn là chỉ chăm chăm vào tay nghề y thuật đấy.”

Tôi vùi mặt vào đôi bàn tay đang quấn băng.

***

“Khụ… Tôi tới rồi đây.”

Tôi đã định diễn tròn vai một kẻ mặt dày vô tư, nhưng vừa thấy Cassion ngoảnh mặt đi, cổ đỏ rực lên ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, tôi lại có cảm giác chính mình cũng sắp mắc sai lầm mất rồi.

“Tôi mệt rồi nên nằm trước đây. Xong việc thì anh cứ bước vào.”

“Cái gì?!”

Mỗi lần sang phòng này chúng tôi đều thức cả đêm để chơi game, nhưng hôm nay tôi nghĩ mình không thể chịu đựng nổi vì sự mệt mỏi sau cuộc tấn công. Ngay khi tôi chui vào chiếc giường lớn, đi qua Cassion đang ngồi ở bàn làm việc, anh liền quay lại trong sự ngỡ ngàng.

“Sao thế? Tôi không được ngủ à?”

“Không, không phải chuyện đó… Vế cuối cùng ấy…”

“Xong việc thì bước vào ấy hả? Sao, anh còn nhiều việc phải làm lắm à?”

“Đừng nói với ta là cô định n-ngủ cùng nhau đấy nhé? Ở đó ư?”

Chiếc cổ vừa mới hạ nhiệt của Cassion lại một lần nữa đỏ gắt lên. Đến nước này thì sự ngượng ngùng trong tôi cũng biến mất sạch sẽ. Con người ta cũng nên chậm hiểu vừa vừa thôi chứ, anh ta chỉ biết mỗi cầm kiếm thôi hay sao?

“Chẳng phải anh bảo tôi sang phòng anh sao? Thế không phải là ngủ chung thì là cái gì?”

“Theo hợp đồng của chúng ta thì chúng ta không được phép có người nối dõi!”

“…Kìa, ngủ chung đâu phải lúc nào cũng là làm mấy trò bậy bạ. Giường rộng thế này, cứ đơn thuần là ngủ thôi. Anh đang nghĩ cái gì trong đầu thế?”

“…!”

Khi tôi cố tình bĩu môi khinh bỉ, nét mặt anh lại càng nhăn nhó hơn. Sự mệt mỏi sau một ngày dài vất vả ập đến làm tôi ngáp dài một tiếng rồi ôm lấy chiếc gối, tôi thấy anh đang lén lút liếc nhìn mình.

“Xong việc rồi thì đừng có đứng đơ ra đó nữa, lại đây đi. Ngày mai anh cũng bận rộn lắm đấy. Sao nào, hay tôi phải kẻ một đường ranh giới trên giường thì anh mới chịu?”

"Không cần!"

Anh ta nghiến răng trả lời. Tôi đã bảo anh lo mà giữ răng cho kỹ rồi cơ mà.

"...Ngồi thế kia có khi ngã đấy."

"Đừng lo. Tôi quen nằm ngoài mép giường rồi."

"Ồ, vậy sao."

Tiếng giường cói cọt vang lên khi anh tiến lại gần rồi nằm xuống bên cạnh, nhưng tấm thân đồ sộ ấy lại co quắp lại, dán chặt vào rìa giường như thể tôi là một quả mìn chỉ cần chạm nhẹ là nổ tung. Nhìn chẳng những thảm hại mà còn buồn cười.

"Có phải cô quá thiếu cảnh giác rồi không, dù sao chúng ta cũng đã ký hợp đồng đấy?"

"Nói là anh tin tưởng tôi có phải hay hơn không. Với lại với tình trạng này của tôi, nếu anh mà còn hứng thú được thì chắc chắn anh có gu mặn lắm đấy."

Dù khuôn mặt tôi ngoại trừ trán bị rách và môi hơi nứt thì vẫn lành lặn, nhưng khắp người thì lại bầm dập đủ màu. Khi tôi ngáp dài một cái rồi lẩm bẩm trong cơn buồn ngủ, Cassion, người vốn đang quay lưng về phía tôi, liền ngoảnh đầu lại nhìn tôi với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Tôi cứ nghĩ cô tự nhận thức về bản thân tốt lắm chứ, hóa ra không phải à."

"Sao anh cứ kiếm chuyện thế nhỉ? Hôm nay tôi mệt lắm rồi, ngủ đi thôi."

"...Hà... Tôi cứ sợ cô sẽ bị ám ảnh tâm lý sau vụ bắt giữ..."

"Nếu anh cứ lầm rầm mãi, tôi sẽ về phòng mình ngủ đấy."

Khi tôi đe dọa rồi trở mình trong tư thế không mấy thoải mái, Cassion thở dài rồi đưa cho tôi một chiếc gối của anh.

Tôi không từ chối mà nhận lấy, nhét nó vào giữa hai chân. Một cái kê đầu, một cái ôm, và một cái đỡ chân – tôi mỉm cười mãn nguyện với tư thế hoàn hảo này.

"Ngááp... Còn chuyện gia đình tôi..."

"Bảo đi ngủ mà chính cô lại là người lắm lời đấy."

"Ồ, vậy thì thôi."

Cảm thấy cần phải nói gì đó trước khi chìm hẳn vào giấc ngủ, tôi bắt đầu lên tiếng, nhưng anh lại đáp lại bằng giọng điệu hờn dỗi. Tuy nhiên, tôi cảm nhận được anh đang xoay người về phía mình, nên tôi kệ anh mà nói tiếp.

"Chắc chắn họ sẽ quay lại đấy. Lại nói về chuyện hủy bỏ cuộc hôn nhân này nọ... Sẽ hơi phiền phức đấy..."

"Tôi sẽ xử lý. Cô không cần phải bận tâm nếu không còn chút luyến tiếc nào với gia đình mình."

Tôi định nói lời xin lỗi và nhờ anh lo liệu giúp, nhưng không hiểu sao anh đã đoán trước được và trả lời. Tôi rúc mặt vào gối, đôi mắt tiêm thiếp nhìn vào mắt anh rồi nở nụ cười.

"Cảm ơn anh."

"...."

"Và cảm ơn vì hôm nay đã đến. Dù anh đến hơi muộn một chút."

"...Tại cô hành động quá hấp vội."

Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay và trán tôi, cả hai đều đang quấn băng nẹp dày cộp. Ánh mắt anh tràn đầy vẻ lo lắng, như thể đang dùng ánh mắt để xoa dịu những vết thương.

"Chúc ngủ ngon."

Tôi nhắm mắt lại với một tâm trí bình yên. Dù hôm nay là một ngày tôi bị bắt giữ, rồi rốt cuộc không chỉ đánh đập mà còn từ bỏ cả gia đình mình, tôi nghĩ đêm nay mình sẽ ngủ rất ngon. Chẳng còn điều gì phải sợ hãi nữa cả.

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

1
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 6
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 246
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 19 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 328
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 176